Thằng Hoà Cháy
Bình chọn: 505
Bình chọn: 505
Một lần, em mải miết nhìn nàng từ bên sân giếng nhà mình. Nàng đang phơi quần áo, cũng vừa phơi vừa hát. Khi quay lại, bắt gặp anh chàng hàng xóm đang mải ngắm mình, nàng không e thẹn ngại ngùng mà nở nụ cười làm trái tim em nhảy loạn.
- Nhìn gì ghê vậy?
- Nói tui hả? Em bỡ ngỡ, trước đến giờ chưa có đứa con gái nào chịu nói chuyện với em.
- Chứ ai vào đây.
- Tui… Em đưa tay ra sau gãi đầu gãi tai.
- Hái cho quả ổi. Cô bé chỉ vào gốc ổi trĩu quả chín căng mọng bên cạnh giếng nhà em. Thì ra là nàng muốn ăn ổi, dù vậy em cũng vui lắm.
Cô bé cầm được ổi, ngúng nguẩy đi vào nhà mất hút, tiếng hát bên nhà hàng xóm vẫn trong trẻo vọng sang. Em đứng đó thẫn thờ.
Vậy là mỗi lần cô bé thèm ổi, lại nhớ đến em. Mỗi lần như vậy, em lại lấm lét ném ổi sang chỉ sợ mẹ ghẻ nhìn thấy. Em hạnh phúc với thứ tình cảm vụng dại.
Em viển vông nghĩ về nhiều thứ xa xôi. Trong giấc mơ của em, có lúc chập chờn hình ảnh của một gia đình có em và cô bé nhà bên.
Ra tết được một tháng, em lại theo đám thanh niên trong xóm đi làm, lần này em đi làm phụ hồ ở Huế. Thời tiết ở Huế khắc nghiệt lắm, cứ ngày nắng hanh hao mà đêm đến trời trở lạnh. Nhiều cơn mưa bật chợt cứ ùn ùn đổ đến. Em bị ốm nặng mấy lần, người đã gầy, đã đen giờ càng thêm phần phờ phạc. Được cái em thật thà, chất phác nên chủ công trình quý, khi nhận tiền công cũng thưởng thêm cho.
Trong đám thợ đi làm, có lão Thế già, bình thường ở nhà lão vẫn thường qua nhà em chơi. Lão từng trải và già đời, nghiện rượu và giỏi chém gió, lão từng đi đãi cát tìm vàng, đi làm đồn điền cao su. Lão bảo lão thương em lắm, thấy em côi cút khổ quá nên nhận làm con nuôi, mỗi lần có chén chú chén anh, lão lại gọi cho bằng được em. Và mỗi lần lão túng thiếu, hết tiền, người đầu tiên lão nhớ đến cũng là em. Lão nói không nên tính toán những chuyện vặt vãnh ấy làm gì cả.
Em thì khù khờ lắm, tin người lắm, chỉ cần người ta tốt với em một, em sẽ tốt với họ mười. Có lẽ là vì từ nhỏ em đã quá thiếu thốn tình cảm. Vậy là mỗi lần lão cần, em lại đưa số tiền dành dụm được cho lão, sau đó nai lưng ra làm tăng ca để có tiền gửi về nhà cho ba và mẹ ghẻ.
Số tiền lão Thế già mượn rất ít khi trả lại. Lão nói, lão giữ hộ cho em, bao giờ em cưới vợ, lão sẽ hoàn cho em toàn bộ. Thế mà em cũng tin.
Tết năm đó em về, em dành tiền thưởng mua cho cô bé nhà bên một cái áo. Một cái áo đắt tiền mà em thấy mấy đứa con gái mới lớn thường hay mặc, trông rất xinh. Nàng nhận lấy áo, mừng lắm, lại ngúng nguẩy đi vào nhà.
Có một vài lần, em rủ được cô bé đi uống café, nàng rủ thêm một đám bạn đi cùng nữa. Mấy người đó cười cười nói nói, gọi bao nhiêu bim bim, nước ngọt, bánh trái, lại còn khen anh “Hòa cháy” hào phóng ghê. Em ngượng ngùng, đỏ mặt. Chỉ cần cô bé vui là em hạnh phúc rồi.
Buổi tối mồng ba tết, em đi từ nhà lão Thế già về. Lão làm cỗ nên gọi em qua ăn tết. Hơi men trong người làm em có chút chuếnh choáng, em nhìn thấy cô bé nhà bên và một gã trai khác đang ôm nhau tình tứ. Ngay trước mắt em đây, họ đang sờ soạng nhau, đang hôn hít nhau. Trái tim em đau nát, vỡ vụn.
Cô bé thấy em, đột ngột buông gã đàn ông ra. Gã nhìn em như kẻ phá đám, đôi mắt nổi lên những tia máu hằn học.
Hôm sau, em gặp cô bé và em gái nàng nói chuyện ở sân giếng. Họ thì thầm với nhau rồi lại cười khúc khích, em nghe loáng thoáng họ đang nói gì đó về mình “Chỉ có mấy quả ổi với cái áo mà làm như cái gì to tát lắm”. Và hình như cô bé cố tình để lộ cho em thấy sợi dây chuyền vàng mới có được treo trước vòm ngực trắng trẻo, đẫy đà. Hẳn là gã trai tối qua vừa mua cho nàng.
Em lại ngây dại nghĩ rằng, chỉ cần em cũng tặng nàng một dây chuyền vàng như thế, nàng sẽ là của em, nàng sẽ không chê em nghèo hèn, rách rưới nữa. Trong đầu em lúc đó ẩn hiện một sợi dây chuyền vàng có viên đá màu hồng rất đẹp. Sợi dây chuyền em đã nhìn thấy trong ngăn kéo của mẹ ghẻ vào cái lần em đưa nộp số tiền đi làm được trong năm. Em chưa bao giờ nhìn thấy một vật nào đẹp như vậy. Nếu em tặng nó cho nàng, nàng có về bên em không?
Em muốn thử. Những khó nhọc, cực khổ nhiều năm qua không khó chịu như việc em bị cô bé đó ghét và khinh miệt, em không thể ăn ngon cơm, không thể chơi vui vẻ.
Em khờ khạo đến mức không nghĩ ra một khi sợi dây chuyền được đeo lên cũng là lúc hành vi ăn cắp của em bị tố giác. Ba em ném tất cả đồ đạc và đuổi em ra khỏi nhà. Bà mẹ ghẻ tru tréo, chửi bới rằng em là thằng vô học, thằng mất dạy. Hàng xóm xì xào, coi thường em chỉ vì em là thằng ăn cắp. Em lang thang khắp nơi, làm mọi việc mà người ta cần để kiếm sống qua ngày.
Hai tháng sau đó, trên xã có người gọi em lên báo tin tức của mẹ đẻ em. Một người ở Thái Bình đi làm bên Trung Quốc tình cờ gặp được mẹ em, bà nhờ ông tìm kiếm và nhắn tin tức về nhà. Bà ở bên đó đã có hai người con gái, cuộc sống cũng tạm ổn, không đến nổi hà khắc như nhiều người đồn đại. Em run run bấm điện thoại cho mẹ, người mà em c

Tôi lờ mờ hiểu rằng ở đây chẳng ai ưa một đứa trẻ da đen con nhà nghèo, gầy gò và quê mùa như tôi cả. Suốt ba tháng, tâm lý sợ hãi và bị bỏ rơi khiến tôi gần như đứng bét lớp... Cách đây đú[…]
Truyện ngắn

Một thanh niên vì muốn tìm hiểu nước Đức, nên một mình đến nước Đức thuê chung cư ở. Chủ nhà là một ông lão hòa ái, dễ gần; sau khi xem phòng, anh thấy rất hài lòng, liền muốn ký hợp đồng th[…]
Truyện ngắn
Mẹ tôi là người thích lưu giữ mọi đồ vật cũng như niềm vui thú trồng trọt thừa hưởng từ ông ngoại. Sau khi cưới nhau, bố mẹ mua nhà ở California và chuyển đến sống ở đó nhưng thói quen tiết […]
Truyện ngắn

Cậu bước vào cuộc đời tớ vào một ngày ve kêu đầu mùa. Thi tốt nghiệp, mới đầu hè thôi mà nóng bức, bốn cái quạt trần không đủ cho hai mươi tư "cái xác" đang ngoi ngóp trong cái nóng và đề t[…]
Truyện ngắn
Hành trình tình yêu của những bức ảnh
Nhưng cha cũng biết thành kiến của người Á Đông, đặc biệt là người Việt Nam về những bà mẹ đơn thân. Cha nghĩ về tương lai của đứa bé sắp chào đời và tự thấy mình đã phá vỡ và làm tổn thương[…]
Truyện ngắn
Đi bên Nghiêm, chị chỉ dám nở những nụ cười vừa phải, vì còn bận giữ ý của vợ một trưởng phòng thành đạt. Đi bên Quân, chị cười khanh khách, kiểu cười chị ngỡ đã mất từ thời sinh viên. Chị […]
Truyện ngắn

Chúng ta sống, để lựa chọn tình yêu cho mình
Tình yêu nào cũng sẽ ra đi, Anh ta hay bố mẹ đều vậy, nhưng khi anh ta bỏ con đi, thì bố vẫn ở đó, mẹ vẫn ở đây. Dù già, dù yếu. Chờ con trở về! Bố bảo: "Một ngày kia con của bố sẽ yêu." […]
Truyện Blog

Có bao giờ mùa thu trở lại nữa không anh? Cho em được nói một điều thôi, rằng những ngày dấu yêu ấy đâu dễ dàng quên lãng. Em hít thật căng lồng ngực thứ không khí hanh hao, tê buốt hai c[…]
Truyện Blog
"Có những kỷ niệm vội qua đi như những cơn mưa" 1. Mẹ bảo tớ rằng lúc còn nhỏ tớ sinh ra ở Sài Gòn, ở đó được vài năm thì gia đình tớ chuyển ra bắc sống. Trong những miền ký ức sâu thẳm củ[…]
Truyện ngắn