
Tám Nhắc ơi, Tám Nhắc à!
Bình chọn: 225
Bình chọn: 225
(BlogRadio.Yn.Lt) Có lần, hắn với bạn gái đang thủ thỉ trong phòng thì bà Năm Ngót tới. Bạn gái hắn chẳng hiểu thế nào lại tưởng bà già ăn xin ở đâu vô xin cơm nên móc ví lấy mấy đồng tiền lẻ ra cho. Hắn xấu hổ đến chín đỏ cả mặt. Không chỉ vậy, má hắn còn gọi hắn với cái tên nhà quê Tám Nhắc nữa mới chết chứ. Cô bạn gái được dịp cười không nhịn được.
***
Hồi còn là một thằng nhóc đen thui lui đen thùi lùi tha thẩn chăn trâu ngoài ruộng, hắn luôn bị đám bạn trêu là thằng Tám Mờ.
Hắn bị trêu như vậy chỉ vì lúc nào hắn cũng ước nhiều lắm, mơ nhiều lắm.
Lúc đầu, hắn mơ khi mình lớn lên sẽ làm giám đốc, để thỏa chí cho cái nghèo xơ nghèo xác của nhà hắn. Nghèo đến độ mà có đến hơn nửa năm hắn đã phải ăn khoai khô chấm với muối hầm. Chỉ có làm giám đốc mới được ngồi trong con xe láng cong cóng, mặc áo vest đi giữa hai hàng vệ sĩ. Những thằng bạn chăn bò của hắn đến phải ngước mắt tròn xoe lên mà nhìn. Lúc vui, hắn ném luôn cho mỗi đứa một bịch kẹo ú to đùng.
Năm hắn lên mười, nhà hắn bị người ta trộm mất hai con trâu cày to mộng. Ba hắn, ông Ba Ngành, ra trình với xã. Tên trộm có đâu xa, ngay cả cái thằng oắt con như hắn còn biết ai trộm trâu nhà mình vậy mà sau bao lần thưa lên trình xuống ba má hắn vẫn không lấy lại được cặp trâu. Bà Năm Ngót, má hắn tiếc của khóc sưng vù cả mắt.
Sau lần đó, hắn ước gì khi mình lớn lên sẽ làm chủ tịch nước hay ít ra cũng là chủ tịch tỉnh để trị cái bọn bất lương tiếp tay cho tên trộm.
Cũng năm đó, hắn bị tăm xe đạp nhằn đứt mất gót chân trái nên phải đi cà nhắc gần một năm trời. Hắn mang tên Tám Nhắc từ đó.
Mãi đến sau này hắn vẫn thích cái tên ấy.
Chả là hắn là đứa con trai út và duy nhất trong nhà. Má hắn phải mang thai đến lần thứ bảy mới đẻ ra được một thằng nhóc tỳ là hắn. Sáu chị gái của hắn đều không được ăn học gì sấc. Ba hắn bảo "con gái là con của người ta nên ăn học chi cho tốn của". Ngược lại, ông Ba Ngành xem hắn như món bảo vật, đi đâu cũng đèo theo. Đặc biệt với những buổi nhậu bét nhè cùng mấy ông bạn chiến hữu ở dưới xóm chài thì không thể thiếu hắn.
Dù say cỡ nào ông Ba Ngành cũng nhất quyết chở hắn về cho bằng được chứ không chịu nhường cái đặc ân đó cho người khác. Thế mới có chuyện mất luôn gót chân của thằng quý tử mà không hay biết. Khi tỉnh ra, ổng ôm hắn khóc thiếu điều xỉu ngay tại chỗ. Vì thế mà hắn nhất quyết không chịu bỏ cái tên Tám Nhắc "tình cảm cha con" đó.
Đến tận bây giờ, má hắn vẫn gọi hắn là Tám Nhắc, cấm có sửa được mặc dù hắn chẳng còn thích nữa nếu không muốn nói ghét cay ghét đắng.
Từ cái lúc nào mà hắn ghét cái tên Tám Nhắc vậy nhỉ?
Lúc đi thi đại học, ba hắn nhất quyết khăn gói cùng con lên thành phố "ứng thí". Nhìn cảnh cha ngồi quạt cho con ngủ ngoài công viên mà ứa nước mắt. Sợ con xấu hổ, ông Ba Ngành đổi cách xưng hô gọi hắn bằng cái tên cúng cơm Thiên Phúc. Hắn gạt phăng "Răng ba phải gọi rứa chi cho mệt, dù có là chủ tịch nước thật thì con vẫn là thằng Tám Nhắc của ba". Nghe con nói mà ông già mừng như mở cờ trong bụng.
Vậy chắc chắn không phải hắn ghét cái tên Tám Nhắc từ lúc rời làng lên phố học.
Lúc đó, hắn đậu cả hai trường Luật và Kinh tế nhưng để thỏa ước mơ được giúp đỡ những người nông dân thấp cổ bé họng như ba, má hắn mà Tám Nhắc quyết định theo học Luật.
Thời sinh viên, má hắn đều đặn mỗi năm đi thăm con hai lần. Lần nào, bà già cũng mang theo cho hắn những gà, vịt, nếp, đậu, bắp, mía và cả bụm khoai khô để hắn nấu khoai đường đãi đám bạn cùng phòng. Hắn mừng tít. Đến tận khi hắn bảo vệ tốt nghiệp, ông Ba, bà Năm cũng ráng lục tục đi động viên con. Mấy đứa bạn cùng lớp vẫn tíu ta tíu tít Tám Nhắc này, Tám Nhắc nọ. Hắn dõng dạc tuyên bố trước cả lớp: "Dù sau này, thằng Thiên Phúc có làm tới ông chi chi đi nữa thì tau vẫn là Tám Nhắc của tụi bây".
Thế thì có lý do gì để bảo hắn ghét cái tên Tám Nhắc?
Ban đầu, con đường công danh của hắn cũng trậm trầy trậm trật lắm. Mãi mới xin được một chân hợp đồng ở trên huyện. Đồng lương ít ỏi mà "phải không" thì lớn. Ba má hắn rầu thúi ruột. Nhiều đêm, hắn chẳng ngủ được, ngồi dậy nhìn ba má mà thấy nghẹn đắng nơi cổ họng.
Đôi lúc chừng bực quá hắn đổ quạu với ông già "Thiên Phúc đâu không thấy chỉ thấy cà nhắc miết ri đây".
Ông già thương con nên bảo nhỏ cả nhà thôi đừng kêu hắn là Tám Nhắc nữa, Tám thôi là đủ nếu không quen cái tên Thiên Phúc. Nhưng hắn có để ý mấy chuyện nhỏ nhặt ấy đâu.
Vận may rồi cũng mỉm cười với hắn. Sau ba lần thất bại, cuối cùng hắn cũng đậu trong đợt thi tuyển công chức của tỉnh. Hắn được bổ nhiệm một chức vụ tàm tạm trong một cơ quan cũng tàm tạm ở thành phố. Đời hắn đổi thay từ đây.
Từ nhỏ hắn đã là đứa thông minh, học giỏi nhất làng. Hắn còn mang cái gen hiếu học của ai không biết nữa mà người ta nói gì cũng chịu khó lắng nghe,
Đã từ lâu, tôi không còn tắt điện thoại nữa. Năm thứ 3 Đại học, tôi quen nó qua hội đồng hương của trường. Tôi – một kẻ nhàm chán và đơn điệu, không biết làm gì khác ngoài việc ngày ngày l[…]
Truyện ngắn
Tôi đang đánh vi tính ở trong thư phòng, vợ tôi đang hướng dẫn Lợi Tân, con trai học lớp hai, làm bài tập ở bên bàn trong phòng khách. Vợ tôi hiện nay là mẹ ghẻ của Lợi Tân, khi nàng lấy tôi[…]
Truyện ngắn
Chuyện kể rằng người bảo vệ của trường không hiểu nguyên cớ gì đã sảy chân té xuống đìa nước nằm phía sau rặng tràm già nua xơ xác. Ngôi mộ trong vườn chàm của ông đã làm cho đám học sinh v[…]
Truyện ngắn
Không phải là người đàn ông ngồi chòng chành trên bức tường kỷ niệm thơ dại. Nhưng làm sao có thể bé lại để vừa đủ một chuyến trở về? Anh ngồi trên bến xe, tiếng chợ búa, tiếng hàng rông[…]
Truyện ngắn
21.11.2014 Hôm nay, mình thật sự hạnh phúc vì nhận được nhiều lời chúc cũng như những món quà so kute từ mọi người< bố mẹ, anh chị em, người bạn bè….> .Thật sự cảm ơn mọi người ạ! mặc dù sin[…]
Tâm Sự
Cô ấy không do dự thừa nhận mình là gái hư. Hư từ thời bé cho tới bây giờ. Lớp 6 đã bắt đầu trốn học, lớp 7 có bạn trai, lớp 8 biết hút thuốc, lớp 9 kéo "chị em" đi đánh ghen rồi bị trường[…]
Truyện ngắn
Khi sinh ra, người đầu tiên tôi nhìn thấy là "người ấy". Những vui buồn trong đời "người ấy" chia sẻ cùng tôi. Khi tôi ốm, người ấy đau, khi tôi buồn, người ấy xót. Khi tôi vui, người ấy hạn[…]
Tâm Sự
Đôi khi, tôi thấy mình lạc lõng. Giữa phố xá ồn ào, tấp nập. Giữa đám đông vui vẻ, huyên náo. Giữa niềm vui và nụ cười. Giữa lưng chừng mọi thứ... Người ta gọi đó là cô đơn. Khi cảm thấy ch[…]
Tâm Sự