
Tám Nhắc ơi, Tám Nhắc à!
Bình chọn: 226
Bình chọn: 226
Nhưng hỡi ôi, hắn quên mất cái tên Tám Nhắc tự hồi nào không hay. Lâu lâu về thăm nhà nghe bà Năm Ngót gọi "Tám Nhắc ơi, Tám Nhắc à!" mà hắn cứ tưởng má hắn gọi ai ở ngoài ngõ.
Ba, má hắn chỉ có mỗi hắn là thằng quý tử nên khi nhìn con làm được việc này chức kia thì tự hào lắm. Đi đâu cũng mang chuyện của con ra kể. Cả cái xóm nghèo quanh nhà hắn đều xem thằng Tám Nhắc là thần tượng, là tấm gương để răn dạy khi con cháu làm gì không phải. Hắn nghe mà sướng hết cả người.
Cũng như thời hắn còn học đại học, má hắn cứ một tuần đến hai tuần lại đi thăm con một lần với lỉnh kỉnh cá kho, gà rán, sườn rim, cả mấy trái ổi, củ khoai trong vườn. Có lần, hắn với bạn gái đang thủ thỉ trong phòng thì bà Năm Ngót tới. Bạn gái hắn chẳng hiểu thế nào lại tưởng bà già ăn xin ở đâu vô xin cơm nên móc ví lấy mấy đồng tiền lẻ ra cho. Hắn xấu hổ đến chín đỏ cả mặt.
Không chỉ vậy, má hắn còn gọi hắn với cái tên nhà quê Tám Nhắc nữa mới chết chứ. Cô bạn gái được dịp cười không nhịn được.
Vậy là, cái thằng Tám Nhắc bị lôi ra cùng bà má quê mùa lê đôi dép lào mỏng như dao lam ra làm trò cười cho cả cơ quan. Nhưng hắn là sếp phó nên có ai dám nói trước mặt hắn đâu. Mà cái kiểu châm chọc sau lưng ấy mới đáng ghét làm sao, chẳng thà đêm nói oạch toẹt ra trước mặt vậy mà khỏe.
Thay vì ghét đám lính nhiều chuyện hắn đâm cáu với bà già mới tội chứ. Hắn không những không cho bà già lên thăm mà còn ném tất cả những thứ bà Năm trót mang lên vào sọt rác. "Trời ơi là trời! Ở đây là thành phố, con chỉ cần bước ra khỏi nhà thì cái gì cũng có, má nơ mấy thứ nhà quê ni lên đây làm chi cho khổ, con để bắt ứ cái tủ lạnh rồi".
Má hắn tiếc công tiếc của ù chạy theo bới tung cái sọt rác lên để tìm lại mớ đồ mới bị thằng con vứt. Hắn giằng tay bà già muốn té nhào "Má ơi là má, má đừng làm con phải xấu hổ với bạn bè đồng nghiệp nữa mà."
Má hắn nuốt nước mắt ra bắt xe về.
Từ đó, bà thôi đi thăm con để khỏi làm mất thể diện hay ảnh hưởng đến công việc của thằng quý tử. Chuyện cũng chỉ mình bà biết. Ông Ba Ngành có đoán già đoán non chuyện gì khiến vợ bỏ hẳn thói quen đi thăm con như thế. Tình thương mà một bà mẹ dành cho con có thể khỏa lấp tất cả mọi thứ. Bà Năm Ngót chỉ lặng yên để nghe nước mắt ứ nghẹn trong lòng.
Có lúc, chừng nhớ con quá, bà lén lên thành phố rồi đứng nếp ngoài cổng nhìn thằng Tám Nhắc ù xe đi, ù xe về.
Thằng Tám Nhắc dạo này bận lắm, mấy dịp tết nhất hay giỗ ông bà hắn mới ló mặt về được tý, lần nào cũng vội vội vàng vàng như nước nóng. Ba, má hắn buồn hết nói nổi.
Đến cái chuyện của ông Hai Cà bên xóm nữa mới khổ tâm ba, má hắn biết là bao.
Ông Hai Cà thương hắn như con, có củ khoai nướng hay chút kẹo ú cũng để dành cho. Thằng Nhót con ông Hai Cà lại là bạn nối khố với hắn từ thuở còn cởi truồng tắm chung. Thằng Nhót học hết mười hai thì ở nhà phụ ông Hai Cà làm vườn, cuốc đất, lâu lâu xách búa, đục đi đóng ghe cho người ta kiếm tiền nuôi em ăn học. Lần đó, thằng Nhót đi lên huyện mua mấy ký chai về trét ghe phụ ông già không may tông phải người ta. Đúng hơn là cái thằng cha mắc dịch, giám đốc công ty may mặt Bê tê nào đó, đi nhậu về hai phần say phần tỉnh cứ lượn lờ trước xe thằng Nhót rồi nhập luôn vô xe nó té xuống chết ngay tại chỗ.
Thằng Nhót bị đưa ra tòa vì tội gây tai nạn chết người. Phiên tòa ấy lại do chính Thiên Phúc làm chủ tọa. Nghe được tin đó, ông Hai Cà mừng như chết đi sống lại. Ông bắt cặp gà mái đẻ đến nhờ hắn giúp đỡ bởi thật ra thằng Nhót đâu có tội tình gì. Thiên Phúc nhìn cặp gà đầy ái ngại rồi cứ dạ lấy dạ để cho qua chuyện.
Hôm ra tòa, chẳng hiểu thế nào, chủ tọa vẫn tuyên phạt bị cáo hai năm tù giam. Ông Hai Cà khóc như mưa. Hôm đó, ba hắn cũng có mặt nên tức quá mắng luôn mấy câu. Tưởng đâu con sẽ có lời nào đó biện hộ để xin lỗi ông Hai Cà, ai dè hắn sừng sộ lại: "Pháp luật là phải nghiêm minh, có thế mới làm gương cho những thằng hư đốn coi mạng người như cỏ rác khác được."
Giọng ông Ba Ngành gần như lạc đi "Tám Nhắc!". Hắn sẵn giọng "Con là Thiên Phúc không Nhắc Nhiết gì hết" rồi quay lưng bỏ đi.
Sau lần ấy, ông Ba Ngành kiên quyết từ con nếu hắn không chịu cúi đầu xin lỗi cha con ông Hai Cà. Vợ chồng ông không còn dám nhìn mặt bà con lối xóm nữa. Để tránh những cái nhìn soi mói, những lời lẽ khiếm nhã, vợ chồng ông quyết định dọn ra nổng ở. Chỉ có mấy đứa con gái thương ba, má quá nên thay phiên nhau ra thăm ông bà.
Những ngày giáp tết, bà Năm nhớ thằng con quá sức, nhớ quay nhớ quắt. Đã ba năm nay, thằng Tám Nhắc chẳng thèm ló mặt về thăm ông bà chớ nói gì là Tết nhất. Bà nhớ, lúc còn ở nhà, thằng con trai bà thèm ăn bánh tét kẹp thêm lát dứa món lắm. Ngồi nhìn má làm dưa món thể nào thằng nhóc cũng
Nó trở về, vẫn qua con đường gạch dài lổng chổng, nhưng giờ rêu đã phủ đầy. Nó lặng lẽ tiến đến vại nước đậy nắp kín với cái gáo dừa bên trên, run rẩy lấy gáo dừa, mở vại ra múc nước, chợt..[…]
Truyện ngắn
Lúc trước tôi có quan hệ với cô ấy, hoàn toàn không biết cô ấy có phải là gái trinh không, trong điện thoại cô ấy nói thế. Con gái bây giờ đều thích dối trá, tôi cười, trong lòng thầm đoán […]
Truyện ngắn
Tôi không biết tại sao tôi lai ấn tượng ngay lập tức với cô gái ở quán cafe hôm ấy – cái dáng ngồi bình thản, và đôi mắt nheo nheo. Có thể vì đó là một cô gái kì lạ, không, đó là một cô gái […]
Truyện ngắn
Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể thấy rõ hai vàng tay và cổ của Tùng đỏ ửng. Giờ trả bài tập làm văn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thườ[…]
Truyện ngắn
Tôi gặp em, tôi mất em, tôi chờ em
Hãy sống, hãy yêu, hãy làm gì để mình đừng phải hối hận. Đừng bao giờ đem lý trí và tình yêu ra so sánh rồi đến khi nhìn lại mới biết mình đã sai... 2h00 ngày 23/09/2013. Cách đây vài giờ […]
Tâm Sự
Ba năm trước, Ashley con gái tôi bị ung thư. Sau cuộc đại phẫu thuật, con bé trở nên nhút nhát và đầy nghi ngại với thế giới xung quanh. Điều đó làm tôi rất buồn. Ba năm trước, Ashley con g[…]
Truyện ngắn
Khai thật đi nào cô bé, rồi anh em ta sẽ tìm cách giải quyết!! Bao giờ cũng thế, Sandglass luôn bắt đầu "tiết nghỉ giải lao" bằng mẫu câu đầy hứa hẹn như vậy. Đối với Linh thì điều này đã[…]
Truyện ngắn