Tấm bằng đỏ
Bình chọn: 373
Bình chọn: 373
Hôm sau, nó đến lớp với bộ dạng khác hẳn, hòa đồng và đầy trách nhiệm. Nó chủ động chia sẽ công việc cùng lớp trưởng, tham gia tích cực các phong trào của lớp, năng nổ trong các hoạt động đoàn, hội của trường. Từ xưa đến nay, những việc như thế này làm sao đánh đổi được niềm đam mê shopping, thời trang, ăn uống và ngủ của nó chứ.
Nỗi "thống khổ" của nó cuối cùng cũng kết thúc. Những gì đang và đã diễn ra chỉ mình nó rõ. Chỉ biết, chưa hết một học kỳ, nó đã quay về với con người cũ: thờ ơ, kiêu căng, chảnh chọe.
Kỳ ấy, kết quả học tập của nó xoay chuyển đến chóng mặt. Nó vượt lên đứng nhì lớp. Duy chỉ có một người, biết nó không xứng đáng, một người vừa là nạn nhân đồng thời là bệ đỡ cho dãy những con điểm đáng lý ra không thuộc về nó.
...
Hai năm trước.
- Thầy ơi! Em xin phép được mời thầy ly nữa!
Sao thứ giọng con gái mười chín, đôi mươi ngọt như mật mía vậy chứ. Đôi bàn tay thon dài, mềm mại kia cứ cố tình lướt khẽ qua cánh tay cứng cỏi của người đàn ông trung niên đến nhũn nhại. Đôi môi căng mọng chúm chím cười. Cả thân hình phây phẩy tròn đầy kia chừng như dính chặt lấy cái thân hình đã dày dạn với thời gian. Nó đang rạo rực chờ đón một vòng tay, mời gọi cái nhìn cháy bỏng.
Thầy trưởng khoa thì vẫn là đàn ông đấy thôi, là người với đầy đủ những giác quan, những cảm xúc để không tránh khỏi sự kêu gọi của ham muốn thể xác.
- Để em đưa thầy về, thầy say rồi.
Tỉnh dậy, đôi ba vệt máu trên chiếc ga trắng của khách sạn, cô học trò ngồi lặng lẽ trong góc phòng và trái tim đầy tội lỗi của thầy. Thầy muốn bù đắp cho em tất cả, nhân tình của thầy. Thầy nhớ em, nhớ đôi môi ngọt ngào, nhớ cái nhíu mày đau đớn, nhớ từng cơn quằn quại mê đắm.
Có một điều, thầy cũng sẽ biết là những thước phim mà chỉ có thầy và nó là diễn viên. Những thước phim để chắc chắn rằng không bao giờ suất học bổng tụt khỏi tay nó.
Thỉnh thoảng, nó lại thầm cảm ơn ba nó. Có lẽ, ông chính là người đã vô tình gián tiếp dậy nó phương cách này chăng. Phương cách của bao cô giáo trẻ được ba nó đặt cách đề xuất biên chế mà không qua thử việc hay hợp đồng như cô Phương mà nó tình cờ biết qua chiếc "lap" của ba hôm nào.
Bây giờ, đã cuối năm thứ ba. Kỳ này, nó cũng sẽ được nhận học bổng như bao kỳ trước. Chỉ còn một năm nữa nó sẽ ra trường, cũng có nghĩa tấm bằng đỏ đang ngày một gần hơn với nó. Liệu tấm bằng đỏ kia có thực sự xứng đáng với những gì nó đã bỏ ra để đánh đổi.

Trẻ con thật đơn giản. Chúng chẳng cần phải suy nghĩ hai lần để thực hiện một điều gì đó chúng cho là đúng, và cho dù người lớn có cho rằng hành động ấy ngu dốt đi chăng nữa thì ít ra, trẻ c[…]
Truyện ngắn

Đúng là sống dưới áp lực, bạn sẽ chỉ mạnh mẽ hơn mà thôi!!!! Tôi tỉnh giấc, và không biết đêm qua mình đã khóc tới mức ngủ thiếp đi lúc nào. Chỉ tới khi ánh mặt trời chiếu những tia nắng đ[…]
Truyện ngắn

Và mỗi khi đến ngày trăng tròn, chó sói thường đứng trên đỉnh núi hú gọi vì nó nhầm tưởng đó là quả bóng của con người để lại… Vào thời xa xưa, khi con người và các loài vật cùng chung sống[…]
Truyện ngắn
Nhật kí của một thanh niên mới làm chồng
Em thân yêu...Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời[…]
Truyện ngắn

Dù người đi, bỏ căn phòng hoang hóa,Thì cũng để chìa khóa lại cho anh.Dù người đi, để tình mọc rêu xanh,Thì cứ kê nguyên lành hai chiếc ghế.Dù người mang nhan sắc cho nhân thế,Thì cũng xin g[…]
Sách Hay
Xin lỗi! Em đã quên anh lâu rồi
Đôi lần, ghé phòng anh chơi rồi đột ngột người con gái ấy đến...tôi ngốc nghếch nấp sau cánh cửa tủ nhìn họ yêu thương. Tim tôi như quặn lại, đau lòng lắm, nhưng tôi vẫn tin vào tình yêu an[…]
Tâm Sự
Tôi không sợ miệng đời dị nghị
Tuy không nói thẳng ra nhưng nhìn vào mắt mẹ, tôi biết tình xưa nghĩa cũ vẫn còn đọng lại ít nhiều. Tôi biết nhiều người không tin rằng trên đời lại có người phụ nữ vô liêm sĩ như người đàn […]
Tâm Sự
Tôi không sợ miệng đời dị nghị
Tuy không nói thẳng ra nhưng nhìn vào mắt mẹ, tôi biết tình xưa nghĩa cũ vẫn còn đọng lại ít nhiều. Tôi biết nhiều người không tin rằng trên đời lại có người phụ nữ vô liêm sĩ như người đàn […]
Tâm Sự