Sinh sau vài phút
Bình chọn: 395
Bình chọn: 395
- Anh ủng hộ em nhé!
- Ừ! – Tôi gật đầu, lại lén thở dài.
Ngày hôm sau, tôi thông báo vắn tắt tình trạng của cô em gái cho thằng bạn thân và kết luận:
- Mày mà làm gì khiến em tao buồn thì đừng có trách!
- Mày nói thật đấy à? Thằng em... ý nhầm... cô em song sinh của bọn mình... lại nhầm... của mày đã thay đổi... vì tao?
- Ừ! Nên mày đừng có mà làm nó buồn, tao nhắc lại lần thứ hai rồi đấy!
- Trang xinh thế cơ à? Tao phải gặp em ý ngay mới được! - Cái thằng quỷ này, không hề chú ý đến lời tôi một chút nào, chỉ chăm chăm vào nghe tôi tả Trang thôi. Đúng là đồ háo sắc!
Cuối buổi học, tôi và Minh đến sân bóng chờ Trang. Cô em xuất hiện trong bộ đồ ngày hôm trước, trông nữ tính và xinh kinh khủng.
- Hôm nay trông em như một cô công chúa ấy! – Minh cất giọng ngọt xớt. Tôi đạp mạnh vào chân nó. Đồ đểu! Nó còn dám tán tỉnh em tôi nữa cơ đấy! Minh nhăn nhó, nhưng nó vội lấy lại nụ cười "lừa tình" ngay.
Trang mỉm cười bẽn lẽn.
- Em cảm ơn!
Trang và Minh đi chơi, bỏ tôi trơ trọi lại một mình. Tôi nằm vật ra giữa sân bóng. Giờ thì tôi hiểu cảm giác mất mát ấy là gì rồi. Mười bảy năm. Mười bảy năm tôi đi đâu Trang cũng lẽo đẽo theo sau. Mười bảy năm tôi làm gì, chơi gì Trang cũng bắt chước và đòi cho bằng được. Mười bảy năm Trang đảo tung cuộc sống của tôi lên, làm cho tôi không có ngày nào yên ổn. Cũng là mười bảy năm, tôi quen với sự có mặt của cô em gái bướng bỉnh nhưng dễ thương. Thế rồi đùng một cái, nó lớn, tôi lớn. Nó yêu, tôi không yêu. Kết quả là nó bỏ mặc ông anh này với bộ dạng của một kẻ vừa bị chôm mất món đồ yêu quý nhất, để tung tẩy bên một thằng xa lạ. Xa chứ, lạ chứ, Minh có sống cùng nhà, nằm cùng giường, ăn chung muỗng... với Trang như tôi đâu. Ông trời thật là bất công!
Những ngày sau đó, tôi tránh mặt Trang. Mà hình như con bé cũng chả thèm quan tâm xem ông anh này sống chết thế nào. Sáng, nó được Minh đón đi học. Chiều, Minh chở nó về tận nhà giao cho bố mẹ tôi. Mẹ vui vẻ khi thấy cô con gái cưng nữ tính hơn một chút. Bố cười xòa nói chuyện với thằng Minh cứ như... đúng rồi. Tóm lại, chẳng có ai trong căn nhà này còn biết tới sự tồn tại của tôi. Thật tội nghiệp cái thân mình quá! (Haizzz... từ lúc nào mình biết than thở thế này nhỉ?)
***
- Anh Nhân! Hôm nay anh chở em đi học nhá!
- Sao không đợi thằng Minh qua đón?
- Em thích đi cùng anh cơ! – Trang phụng phịu.
- Thôi đi, ở nhà mà đợi nó, tao không thích đi với một con heo!
Ngoài mặt thì nói thế nhưng trong lòng tôi lại đang huýt sáo. Dở hơi nhỉ? Tôi chở Trang đến trường, nghe cô em líu lo bao nhiêu là chuyện như 17 năm nay vẫn vậy. Tự nhiên thấy trời hôm nay đẹp hơn. Nhưng trời đẹp chẳng bao lâu. Phía trước tôi là thằng Minh đang chở một con bé nào đấy. Tôi bối rối, hóa ra lí do hôm nay Minh không qua chở em gái tôi là thế này đây.
Trước khi Trang nhìn thấy cảnh này, tôi vội rẽ qua một đường khác.
- Sao thế anh?
- Sao cái gì?
- Sao hôm nay anh lại đi đường này, trường mình bên kia cơ mà?
- Thì muốn đi với mày lâu lâu một chút. Dạo này thằng Minh nó bắt cóc mày mất nên cũng hơi nhớ nhớ. Mà hai đứa vẫn... bình thường đấy chứ?
- Dạ! Bình thường ạ! - Tôi nghe trong giọng Trang có cái gì ngập ngừng và buồn man mác. Tự nhiên cũng thấy buồn theo. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng, có lúc tôi lại lo lắng cho Trang đến vậy. Tôi định bụng đến trường sẽ hỏi thằng Minh cho ra nhẽ.
Cuối giờ học, tôi bảo Trang đợi, một mình đến sân bóng gặp thằng Minh.
- Này! – Tôi vừa ném quả bóng về phía Minh vừa gọi.
- Gì? – Thằng bạn đón trái bóng, dập lên dập xuống và ném thẳng vào rổ, cú ném ăn 3 điểm.
- Mày với Trang...
- Bọn tao vẫn bình thường!
- Thôi đi, sáng nay mày chở con bé nào đấy? Mày nên nhớ là đừng có làm gì khiến em gái tao phải khóc, nếu không tao không tha mày đâu thẳng quỷ! – Tôi ném quả bóng trúng đầu nó. Thằng bạn đứng lại, xoa xoa đầu rồi nhìn tôi:
- Này, bây giờ tao mới thấy mày thực sự quan tâm đến em gái đấy!
Tôi nhét lại quả bóng vào túi, không thèm để ý đến lời Minh nói. Trang là em gái tôi, em gái tôi đấy và tôi có trách nhiệm bảo vệ nó. Mà từ lúc nào tôi đâm ra lo lắng cho Trang nhiều vậy nhỉ?
***
Một buổi tối, Trang mặc thật đẹp rồi qua phòng tôi.
- Anh Nhân, em muốn đi ăn kem!
- Thì tự đi đi, không thì kêu thằng Minh qua đưa đi! – Tôi vẫn dán chặt mắt vào màn hình máy tính.
- Anh Minh bận rồi! – Giọng Trang ỉu xìu.
- 10' nữa! – Tôi gắt gỏng. Nhưng 10' của tôi kéo dài tới hơn một tiếng, đến khi chơi chán, quay sang bên cạnh thì Trang đã gục đầu xuống bàn ngủ từ lúc nào. Sao
Đấy là cái kết cho một bi kịch hôn nhân. Tôi đến dự đám tang chị, thấy nước mắt của đám đông dồn vào người nằm trong linh cữu còn ánh mắt thì đổ dồn vào người chồng đang đứng cúi gằm, trên k[…]
Truyện ngắn

Những câu chuyện không liên quan
Chỉ là những câu chuyện vặt vãnh, không liên quan đến nhau, nhưng đều có thể rút ra những bài học thú vị cho công việc của bạn ^^! 1.Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc c[…]
Truyện ngắn

Đừng bao giờ quên mỉm cười con nhé
Con ạ, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, nên con đừng bất ngờ hay gục ngã trước những khó khăn tầm thường, nhỏ nhặt. Không phải đến giờ con mới biết thế nào là khó khăn, mà con đã […]
Truyện ngắn

Câu hỏi cuối cùng về đề tài hóa học để phân thắng bại. Đúng ngay sở trường của mình tôi hấp tấp đưa ra kết quả và chắc mẩm sẽ dạy cho "thằng nhóc" một bài học. Năm học cuối cấp 2, tôi được […]
Truyện ngắn
Đồn cái gì? Tôi nhăn trán hỏi lại, trong lòng cảm thấy vô cùng bất an. Từ trước giờ đa số những lời đồn đại đều chẳng mấy hay ho gì. Tôi giơ cao trong tay chiếc ống nghiệm, mặt nhăn nhó c[…]
Truyện ngắn
Quá khứ - hiện tại - tương lai của một tình yêu
Hà Nội, một ngày đầy nắng! Bất chợt, đêm có mưa ! Ngồi nghe "kiss the rain" chợt nhớ tới anh. Nhớ về những chuyện đã qua, nghĩ tới hiện tại và lo lắng cho tương lai.... Quá khứ: " Nắng" –[…]
Tâm Sự

Người ta nói rằng người lạc quan là người cô độc vì họ lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ, cố mang lại niềm vui cho mọi người. Ngày xửa ngày xưa, có một chú hề làm nghề mua vui cho mọi người. Chú kh[…]
Truyện ngắn

Còn hơn chục ngày nữa là Tết. Trước cổng cơ quan rực rỡ những đào, những quất và muôn sắc màu của những bộ thời trang hiện đại. Không khí đường phố rộn ràng, tấp nập. Ngồi viết báo cáo mà lò[…]
Truyện ngắn