Say đời
Bình chọn: 462
Bình chọn: 462
"Thôi mày uống đủ rồi, về thôi" – Nguyên khoác vai Phong dìu về. Đứa tửu lượng kém nhất hội nay lại uống nhiều nhất. Từng chén, từng chén một Phong nâng lên uống cạn rồi chủ động rót mời cả bọn, đứa nào nhìn cũng thấy ái ngại. Sau buổi nhậu đó Nguyên phải dọn "bãi chiến trường" còn Phong có thể sẽ thấy sợ rượu phần nào. Cả đám bạn cùng hy vọng những gì cần quên Phong đã...nôn hết ra rồi..
Bây giờ...
Cái bữa nhậu chỉ có hai thằng. Phong đã nguôi ngoai phần nào cái cuộc tình vắt vai thời sinh viên đáng nhớ. Để yêu chỉ mất có hơn ba tháng thôi, còn nói là để quên chắc vẫn còn dài.
- Mày vẫn muốn đi du học sao? - Phong mở lời nghe lí nhí giữa vô vàn tiếng zô,zô, zô không dứt.
- Tất nhiên, sao mày lại hỏi vậy?
- Chẳng phải lần đầu mày thất bại, sao mày vẫn không chịu ngộ ra: cả lớp đều biết thằng Quốc về học lực có mà sách dép cho mày thế mà sao nó vẫn ngồi chễm chệ trong top 3. Là vì bố nó vốn là hiệu trưởng trường X, là vì nó có ô, có dù. Mày cùng lắm cũng chỉ có cái giấy hộ nghèo thôi, có để mà làm gì chứ? – Phong nói một hơi như muốn trút hết ấm ức trong lòng.
- Chắc người ta giỏi h...
- Giỏi hơn ư – Phong ngắt lời – mày có thực sự nghĩ vậy không? Đừng nói dối tao.
Nguyên chẳng thể nói được gì. Đúng là lần này chỉ chút nữa thôi là nó sẽ đạt được ước mơ, nhưng cuối cùng Nguyên nhận được chỉ là một gáo nước lạnh – chỉ dừng lại ở top 5. Nguyên chỉ có thể tự an ủi mình bằng câu nói xưa như quả đất "chắc người ta giỏi hơn mình", nhưng đúng như thằng Phong nói "giỏi chưa phải là tất cả". Hai người lại uống cạn một chén nữa. Chẳng ai bảo ai nhưng cả hai đều không muốn nhắc lại những chuyện buồn. Đời mà, ai lại không có chuyện buồn, chẳng nói đâu xa ngay trong quán nhậu này thôi cũng có đầy kẻ tìm đến rượu để quên, trong hơi men chếnh choáng người ta hy vọng không phải bận tâm đến những bon chen bất công thường ngày. Nguyên và Phong vẫn đang là sinh viên ,được cho là quãng đời tươi đẹp nhất vậy mà cũng chẳng tránh được cái quy luật "đời vốn bất công".
Ngày mai Nguyên sẽ vẫn lên giảng đường đều đặn, còn Phong vẫn chạy xô vừa học vừa làm. Đôi ba bữa mấy thằng bạn thân lại cùng nhau uống, cùng nhau say. Thế là nhất. Nghĩ vậy hai người đều cười. Trai votka chưa vơi phân nửa nhưng không ai có ý định uống tiếp.
- Về thôi, mai tao phải đi là sớm – giọng Phong vẫn hào sảng.
- Ừ, tao cũng phải đi học. – Nguyên không còn vẻ ủ dột nữa.
Nguyên và Phong bước ra khỏi quán bỏ lại đằng sau những nhốn nháo, có tiếng cười sằng sặc, có tiếng lè nhè của mấy ông quá chén. Một tiếng "zô" thật to làm cả hai người ngoái lại nhìn. Phong quay đi cười khẩy rồi buông luôn một câu lại là chân lý: "chắc người ta vẫn đang say, say đời".
Audio Sinh đôi nhưng anh trai em gái. Anh hai tên Nhô, cao kều, cận thị, suốt ngày dí mũi vào màn hình vi tính hoặc một quyển sách dày cộp, tai đeo headphones nghe rock.Điểm duy nhất em gái[…]
Truyện ngắn

Tôi nói riêng với cô giáo, con trai tôi không cần giỏi, chỉ cần nó nhìn thấy chữ không bật ngửa ra vì lạ. Bạn không cần giỏi vì sự hãnh diện của tôi. Có lần, tôi đứng lâu trước ngã ba. Bạn […]
Truyện ngắn

Audio Nghề của Tèo là bán báo dạo, nó thích nhất là bán báo "Công An " vì tờ báo đó toàn đăng bài ghi chép những vụ án, nhiều người thích mua. […]
Truyện ngắn

Trong làng không ai là không biết chuyện của cô Tư. Cái chuyện xuất hiện trên mục tin tức nho nhỏ các báo về một người đàn bà bị hiếp dâm rồi sinh đứa con đầu lòng trong sự ghẻ lạnh của hàng[…]
Truyện ngắn
Cái Thủy, nó chạy theo cái tham vọng mà nó nghĩ rằng nếu thực hiện được nó sẽ hạnh phúc nhưng liệu nó có hạnh phúc? Bữa cơm tối, nhà có hai người, ai nấy cắm cúi ăn. Đương chừng, bà Sen đặ[…]
Truyện ngắn

Tao viết note này, dành riêng cho mày những đứa đang hoặc đã từng khổ sở với tình yêu. Tao cũng chưa yêu đâu, tao hay nói với mọi người tao đã yêu 1 ngày thật đấy, chỉ một ngày đủ để tao b[…]
Truyện Blog
Cuộc sống cuốn ta đi trong cõi động, trong vô vàn những tính toán, bon chen..Có lúc ta chợt quên rằng mình đã có một tuổi thơ đầy vô tư trong sáng, có lúc ta ngỡ rằng lòng mình đã già nua. N[…]
Truyện ngắn

Thì ra là quà bên B tặng lại chính là em thư ký này sao? Hắn chợt trâm ngâm suy nghĩ. Đúng là chúng nó chỉ mà tâng bốc lên thôi. Đã là thư ký dạn dĩ cỡ này rồi thì làm sao mà còn "trinh" cơ […]
Truyện ngắn