Disneyland 1972 Love the old s
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Rồi mây sẽ bay qua - BlogRadio.Yn.Lt
Rồi mây sẽ bay qua

Rồi mây sẽ bay qua

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 310

Rồi mây sẽ bay qua

18:56 - 16/09/2015

(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?")


Mây bay qua và nắng vàng tràn ngập ...


***


An không thể tưởng tượng được một ngày như hôm nay! Đầu tiên là việc An dậy muộn đến hai mươi phút, tiếp theo là chiếc xe máy trở chứng trên đường đi làm, đến văn phòng mới nhớ ra đã để quên những thứ quan trọng ở nhà. Vậy mới cú chứ! Nhìn tờ lịch, An phát hiện ra hôm nay là thứ sáu ngày mười ba – không lẽ xui thật – chậc chậc, mình lại nhiễm máu dị đoan của nhỏ Lan rồi.


Sếp phàn nàn về bài viết của An, không có gì gọi là mới mẻ, đột phá cả. Quả thật An cũng chẳng hài lòng với bài viết của mình, làm quấy quá cho xong, như một nhiệm vụ vậy thôi. Nghĩ lại thấy xấu hổ với bản thân quá. Bài học cơ bản về đạo đức của người làm báo mà mình lại quên mất (hay cố tình quên không biết nữa ). Bài viết hỏng, "không thể chấp nhận một mớ chữ vô ý nghĩa như vậy!" Câu nói của sếp như luồng điện chạy qua đầu An, tê buốt đến khó chịu.


Một ngày uể oải và không có chút sinh lực nào. An mất hứng thú với cả hoạt động văn hóa – nghệ thuật, mảng đề tài sở trường của mình. Suốt buổi xem kịch mà đầu óc An trống rỗng. Những lời thoại đắc, những tình huống cao trào không gây cho An xúc cảm gì dù cả nhà hát vang lên những tràng vỗ tay.


Rồi mây sẽ bay qua


***


"Chúng ta xem nhau như bạn thôi, được không?"


Chiếc muỗng trong tay An rơi chạm đáy cốc, vang lên một thứ âm thanh sắc lạnh. Quân lặp lại câu nói. Vậy là An không nghe nhầm. Dù quán đổi sang thứ nhạc dance rộn rã, An vẫn nghe rõ từng lời Quân nói. "Vì sao?" An hỏi như một cái máy. "Chúng ta không hợp nhau. Anh cần một người quan tâm đến anh nhiều hơn những bài báo, những chuyến đi... mà điều đó với em... là không thể, đúng không?" An lặng im, nghe như có cái gì đó vỡ vụn. "Anh không buộc em phải lựa chọn. Anh cũng không muốn mình ảnh hưởng đến niềm đam mê của em. Anh ... cần một chốn bình yên." An ngẩng lên, nhìn sâu vào mắt Quân, nói ra những lời mà An tưởng không phải là của mình: "Chúng ta sẽ là bạn như cách đây ba năm... nếu anh muốn!" "An à, anh..." "Em không sao."An ngắt lời Quân, sợ anh nói ra hai tiếng xin lỗi như những gì thường nghe trong mấy bộ phim tình cảm. "Em hiểu mà. Thôi, em về đây, em còn mấy bài viết dở dang ở nhà." An đứng lên dứt khoát. "Anh đưa em về." Ánh mắt Quân như muốn chuộc lỗi. "Em về một mình được mà." An ra khỏi quán, tim đau nhói như có ai đó siết mạnh.


Căn phòng trọ tối om, ngột ngạt. An nằm dài trên giường, không buồn bật đèn. Cảm giác mệt mỏi và trống trải. Chuông điện thoại réo từng hồi bên tai. Giọng bé Ty hốt hoảng: "Mẹ ốm nặng chị hai ơi!" An muốn khuỵu hẳn.


Nhìn mẹ xanh xao, thiêm thiếp trên giường bệnh, An muốn rơi nước mắt. Những tháng ngày bươn chải nuôi lớn hai đứa con mà không có sự chia sẻ của bố đã làm cạn kiệt sức khỏe của mẹ. Nhỏ Lan đến với lỉnh kỉnh trái cây, sữa. "Dì sao rồi mày?" "Vẫn phải truyền nước và còn theo dõi." "Mày chưa ăn gì phải không? Tao đem cơm đến nè, có cá cơm mày thích nữa." "Thôi, tao không muốn ăn." Nhỏ Lan nạt: "Không ăn sức đâu lo cho mẹ. Ăn một chút cũng được, rồi tắm rửa, nghỉ ngơi. Tao trông dì cho." Nhỏ Lan này, lúc nào cũng thương An như ruột thịt. Cả người An rã rời, hai đêm thức trắng mà, nhưng An không tài nào chợp mắt được. Đầu óc quay cuồng với đủ mọi chuyện: mẹ, công việc và cả... Quân!


***


"Mẹ đỡ chưa chị hai? Khi nào mẹ về?" Bé Ty thỏ thẻ trong điện thoại. "Đỡ rồi, em đừng lo." "Cho em lên đó với mẹ được không?" "Em ở nhà đi học và chăm sóc ngoại đi nghen. Khi nào mẹ khỏe, chị đưa mẹ về liền mà." "Nói chuyện với em gái à?" An gật đầu trả lời Bảo, bác sĩ điều trị của mẹ. Trông Bảo còn trẻ lắm, đôi lúc An nghĩ Bảo còn ít tuổi hơn cả mình. Bảo là một bác sĩ trẻ tận tụy, nhất là với người già. Bác sĩ tiêm thuốc xong, ít phút sau, mẹ lại chìm vào giấc ngủ. "Ra ngoài một chút cho thoáng." Bảo đề nghị. "Bác sĩ không phải làm việc sao?" "Tôi được giải lao mười phút mà." An ngồi xuống ghế đá, ngạc nhiên khi thấy Bảo cũng ngồi cùng. "Không phiền nếu tôi ngồi đây chứ?" "Bác sĩ cứ tự nhiên." "Đừng gọi tôi là bác sĩ, nghe khách sáo quá. Gọi tôi là Bảo được không?" An phì cười, bác sĩ có vẻ trẻ con quá! "Cám ơn Bảo đã chăm sóc mẹ tôi." "Trách nhiệm của một bác sĩ mà. An mới là người vất vả."


Chiều nay Quân lại đến thăm mẹ. Mẹ mỉm cười khi thấy anh. Mẹ vẫn chưa biết chuyện gì mà. An cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi đối diện với Quân, có lẽ do thời gian. "Em gầy đi nhiều đấy. Phải biết lo cho mình chứ!" An cười buồn: "Em ổn mà." Quân nắm lấy cổ tay An, lắc lắc: "Thế này mà ổn à? Khi nào em mới thôi như vậy?" Đến lúc này An mới nhận ra chiếc đồng hồ trở nên quá rộng so với cổ tay sau gần hai tuần qua. Chiếc đồng hồ anh tặng! "Khi khác anh lại đến. Bao giờ mẹ xuất viện hãy gọi cho anh, anh sẽ giúp em đưa mẹ về nhà." Quân vẫn vậy, chưa bỏ được thói quen gọi mẹ của An là mẹ, Quân vẫn quan tâm đến mẹ và An. Cô cần anh b

[1]2
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Những gì họ trải qua

Những gì họ trải qua

"Tại sao ông ta lại ngạo mạn thế chứ? Ông ta không thể chờ đợi một vài phút để tôi hỏi về tình trạng của con trai tôi sao?" Cha cậu bé nói hằn học khi nhìn các y bác sĩ còn lại. Một bác sĩ[…]

Truyện ngắn

Ngọc núi

Ngọc núi

Nhỏ ôm chầm lấy nó và một nửa bức tranh bướm phượng. Những giọt lệ nức nở của nhỏ lăn trên gò má mà không nói lấy một lời. Hồi nhỏ nó sống ở một thành phố đầy nắng, gió, bão giông. Mang ti[…]

Truyện ngắn

Những ngày như thế

Những ngày như thế

Tự dưng, tất cả mọi chuyện khác trôi qua, nhẹ nhàng như gió, quan trọng là giờ tất cả lũ chúng nó ở đây, cạnh nhau... Thứ 4. Tiết 2, Duy lao vào lớp và hét lên 1 cách rất khoái sảng: Được […]

Truyện ngắn

Không ai có thể thành công một mình

Không ai có thể thành công một mình

Không có ai, chắc chắn không có ai, có thể thành công một mình bao giờ! Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng h[…]

Truyện ngắn

Ngôi nhà không có mái

Ngôi nhà không có mái

Lần ngồi tù thứ tư Miền đã suy nghĩ rất nhiều, anh đã đếm nếu ra tù đúng hạn thì anh đã bước sang tuổi bốn mươi, anh không thể sống thế này mãi, anh muốn thay đổi nhưng không biết phải bắt đ[…]

Truyện ngắn

Chồng cặp bồ, vợ là người có lỗi?

Chồng cặp bồ, vợ là người có lỗi?

Suốt đêm em không tài nào ngủ được, nhắm mắt là nước mắt lại lăn dài, em nấc lên đau đớn, uất nghẹn. Chẳng hiểu sao chuyện tồi tệ ấy lại xảy ra với gia đình mình, với cuộc hôn nhân của mình[…]

Tâm Sự

Đón ba về

Đón ba về

"Nhưng mà thôi, dẫu sao thì mình vẫn là con... ráng làm cho tròn bổn phận mấy anh chị à!". Ngôi nhà sàn gỗ màu xanh đối diện bến sông thường ngày vắng lặng, hôm nay lại có cái gì đó khang k[…]

Truyện ngắn

Cô giáo thực tập của tôi

Cô giáo thực tập của tôi

Bạn bè giờ ở đâu? Cô ở đâu? Kính tặng cô giáo Nga Suốt ba năm học cấp III dưới mái trường THPT thị xã Quảng Trị, chúng tôi may mắn được đón các thầy cô giáo về thực tập tại trường. Thầy cô[…]

Truyện ngắn

Biển đời và chiếc nón lá

Biển đời và chiếc nón lá

"Cha con đánh mẹ mấy cái? Mẹ con có đánh lại không?" "Cha đánh mẹ một cái, mẹ đánh lại ba, bốn cái luôn" Mười mấy năm trời đến lớp cũng là mười mấy năm mẹ lặng lẽ bên tôi. Ngày đầu tiên đư[…]

Truyện ngắn

Hồ xanh phẳng lặng

Hồ xanh phẳng lặng

Sinh nhật 18 tuổi, trong sự ngạc nhiên của tôi, thằng bé chủ động xin tôi được làm một điều nó muốn. Ngày hôm đó, tôi về và thấy tất cả đồ đạc trong nhà bị đập vỡ. Chỉ còn một thứ nguyên vẹn[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất