Rồi mây sẽ bay qua
Bình chọn: 290
Bình chọn: 290
Trở lại phòng bệnh, thấy một túi sữa Yomost trên bàn, An tự nhiên mỉm cười. Quân vẫn chưa quên An thích gì!
***
An thích chiếc ghế đá này, dưới một tán cây và gần một hồ nước nhiều cá chép. "Chào An." "Chào bác sĩ." "Lại gọi tôi là bác sĩ nữa rồi." Bảo nheo mắt. "À, Bảo... tôi quên mất." "Ngày mai bác được xuất viện rồi. An đưa bác về quê luôn à?" "Vâng, không khí dưới quê có lẽ tốt hơn cho mẹ tôi dưỡng bệnh." "An này..." Bảo ngập ngừng, có vẻ bối rối. "Mai tôi được nghỉ." "Chúc Bảo có một ngày giải lao thú vị nha." "Không, ý tôi là... tôi có thể..." Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang lời Bảo. "Xin lỗi Bảo..." Giọng Quân vang lên quen thuộc. "Em ăn gì chưa?" "Chưa, em đang..." "Anh đã nói em phải tự lo cho mình mà." "Thì em đang uống sữa đây." Giọng Quân dịu xuống. "Ừ, xong việc anh đến."
An trở lại với công việc, những chuyến đi, những cuộc phỏng vấn gần như kín hết tờ lịch bàn. Quá bận đủ để không có thì giờ nghĩ về những chuyện khác. Sáng chủ nhật, "một ngày nghỉ ngơi cho mình". Mọi công việc đã xong vào tối hôm trước, An cho phép mình được nằm trên giường lâu hơn một chút. Thấy nhớ cái cảm giác tất bật mỗi ngày. Phải làm gì đó thôi, An không chịu được sự nhàn nhã như thế này. Mở cửa sổ cho gió mát ùa vào phòng. Mấy tia nắng sớm nhảy nhót trên bậu cửa. An thấy dễ chịu quá. Dọn dẹp thôi, phải chăm chút cho chỗ ở chứ! Mọi thứ đã đâu vào đấy. Căn phòng gọn gàng khiến An muốn viết một cái gì đó. Còn cái hẹn với nhỏ Lan nữa, lâu rồi hai đứa không có nhiều thời gian để gặp nhau. Gặp nhau theo đúng nghĩa là cà phê, nhà sách, trò chuyện huyên thuyên và kết thúc bằng một vở kịch thú vị nào đấy.
"Mày thấy Bảo thế nào?" "Một bác sĩ tốt." "Vậy thôi?" "Ừ, vậy thôi." Nhỏ Lan nháy mắt tinh vi: "Tao dám chắc là anh ta thích mày." Lan nói như đinh đóng cột. "Thích sao được mà thích, có tiếp xúc được bao nhiêu đâu. Mà thôi, tao không muốn nói đến chuyện này nữa." "Còn nhớ đến Quân phải không?" An lặng im, chiếc muỗng trong tay khuấy liên tục. "Tao hiểu mà. Ba năm là một thời gian dài, có thể đó chỉ là quyết định nhất thời thôi, mày đừng buồn... Ý tao là, đừng quá buồn." "Tao ổn mà, đúng là buồn thật...nhưng sẽ qua thôi, phải không!" "Mày thì lúc nào mà chẳng ổn. Tối nay tụi mình đến sân khấu 5B nghen."
Sân khấu mờ mờ ảo ảo, một cảm giác quen thuộc dễ chịu. An trông đợi những tiếng cười ý nghĩa sẽ xuất hiện sau vài phút nữa. Một đôi nào đấy vừa ngồi xuống ở hàng ghế trước. An thấy tim mình ngừng đập trong một giây. Quân và một cô gái! Một giây nhói buốt rồi... bình yên. Tấm màn đỏ được kéo lên và trên kia là... không rõ là gì nữa.
***
Chuyến đi xuống mũi đất tận cùng cho An nhiều kinh nghiệm sống. Không chỉ viết mà còn sống, thực sự, với những đứa trẻ vùng ngập mặn. Sếp hài lòng với những thu hoạch của An, đã thôi cau có và quát mắng.
Cuối tuần, An và nhỏ Lan đến chùa, giúp các ni cô nấu ăn cho bọn trẻ. Tiếng chuông chùa, những bài giảng và không gian thanh tĩnh làm An thư thái. Thêm một ngày nghỉ. Buổi sáng mở cửa, An ngạc nhiên trước hai chai sữa tươi ai đó đem đến. Một tấm thiếp. "Chào buổi sáng, chúc An một ngày vui. Bảo". An mỉm cười. Mây bay qua và nắng vàng tràn ngập ...
An Minh

Chiếc băng gạc cho trái tim tan vỡ
" Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác..." Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Cô bé Susie chỉ mới […]
Truyện ngắn

Hãy sống hết mình! Không phải vì lo tương lai mọi thứ sẽ lụi tàn, mà bởi vì cuộc đời là như vậy, những cái đã qua rồi thì không níu lại được, những cái sẽ đến, những thứ bất ngờ, những xoay […]
Truyện ngắn

Hôm nay là ngày họp phụ huynh cho Tí, mẹ tất tưởi chạy sang nhà hàng xóm mượn đôi dép lành lặn để mang, tự nhiên Tí thấy xấu hổ quá. Dép mẹ cũ lắm rồi, đứt cả rồi , thế mà chẳng bao giờ mẹ n[…]
Truyện ngắn
Mai mốt ba đừng đến trường con nữa, tự con biết về được rồi! Đó là câu nói mà ông nhận được từ thằng con trai mình rất mực yêu thương. Đáng lẽ sau một buổi kiếm tiền mệt mỏi, ông đã có th[…]
Truyện ngắn

Hai người đàn ông, hai bệnh nhân trong bệnh viện. Trên chiếc giường ở sát khung cửa sổ duy nhất của căn phòng, người bệnh nằm đó được phép ngồi dậy 1 giờ đồng hồ mỗi ngày.Người bệnh thứ ha[…]
Truyện ngắn

Ở bến Lường, có vợ chồng lão Nguyên làm nghề chở đò ngang, cả hai tuổi đã ngoài 50 nhưng không có con.Ngôi nhà của họ nằm cô độc trên doi đất đâm ra sông, xung quanh là những lũy tre già xan[…]
Truyện ngắn
Nhưng em vẫn do dự trước những sự bấp bênh, em phân vân không dám ngỏ lời với anh... Trời chiều, vừa tạnh mưa, nắng lại lên rực rỡ. Em nhìn ra khoảng sân trước nhà, chợt nhiên thấy buồn lắm[…]
Tâm Sự

Liên minh phe thất tình - Lam Tiểu Miết
Một cô gái yêu thầm suốt bao nhiêu năm không có kết quả. Một chàng trai bất ngờ phát hiện ra vị hôn thê của mình đi yêu người khác. Tác phẩm đậm chất hài hước xoay quanh câu chuyện "liên mi[…]
Sách Hay