Rồi mây sẽ bay qua
Bình chọn: 296
Bình chọn: 296
Trở lại phòng bệnh, thấy một túi sữa Yomost trên bàn, An tự nhiên mỉm cười. Quân vẫn chưa quên An thích gì!
***
An thích chiếc ghế đá này, dưới một tán cây và gần một hồ nước nhiều cá chép. "Chào An." "Chào bác sĩ." "Lại gọi tôi là bác sĩ nữa rồi." Bảo nheo mắt. "À, Bảo... tôi quên mất." "Ngày mai bác được xuất viện rồi. An đưa bác về quê luôn à?" "Vâng, không khí dưới quê có lẽ tốt hơn cho mẹ tôi dưỡng bệnh." "An này..." Bảo ngập ngừng, có vẻ bối rối. "Mai tôi được nghỉ." "Chúc Bảo có một ngày giải lao thú vị nha." "Không, ý tôi là... tôi có thể..." Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang lời Bảo. "Xin lỗi Bảo..." Giọng Quân vang lên quen thuộc. "Em ăn gì chưa?" "Chưa, em đang..." "Anh đã nói em phải tự lo cho mình mà." "Thì em đang uống sữa đây." Giọng Quân dịu xuống. "Ừ, xong việc anh đến."
An trở lại với công việc, những chuyến đi, những cuộc phỏng vấn gần như kín hết tờ lịch bàn. Quá bận đủ để không có thì giờ nghĩ về những chuyện khác. Sáng chủ nhật, "một ngày nghỉ ngơi cho mình". Mọi công việc đã xong vào tối hôm trước, An cho phép mình được nằm trên giường lâu hơn một chút. Thấy nhớ cái cảm giác tất bật mỗi ngày. Phải làm gì đó thôi, An không chịu được sự nhàn nhã như thế này. Mở cửa sổ cho gió mát ùa vào phòng. Mấy tia nắng sớm nhảy nhót trên bậu cửa. An thấy dễ chịu quá. Dọn dẹp thôi, phải chăm chút cho chỗ ở chứ! Mọi thứ đã đâu vào đấy. Căn phòng gọn gàng khiến An muốn viết một cái gì đó. Còn cái hẹn với nhỏ Lan nữa, lâu rồi hai đứa không có nhiều thời gian để gặp nhau. Gặp nhau theo đúng nghĩa là cà phê, nhà sách, trò chuyện huyên thuyên và kết thúc bằng một vở kịch thú vị nào đấy.
"Mày thấy Bảo thế nào?" "Một bác sĩ tốt." "Vậy thôi?" "Ừ, vậy thôi." Nhỏ Lan nháy mắt tinh vi: "Tao dám chắc là anh ta thích mày." Lan nói như đinh đóng cột. "Thích sao được mà thích, có tiếp xúc được bao nhiêu đâu. Mà thôi, tao không muốn nói đến chuyện này nữa." "Còn nhớ đến Quân phải không?" An lặng im, chiếc muỗng trong tay khuấy liên tục. "Tao hiểu mà. Ba năm là một thời gian dài, có thể đó chỉ là quyết định nhất thời thôi, mày đừng buồn... Ý tao là, đừng quá buồn." "Tao ổn mà, đúng là buồn thật...nhưng sẽ qua thôi, phải không!" "Mày thì lúc nào mà chẳng ổn. Tối nay tụi mình đến sân khấu 5B nghen."
Sân khấu mờ mờ ảo ảo, một cảm giác quen thuộc dễ chịu. An trông đợi những tiếng cười ý nghĩa sẽ xuất hiện sau vài phút nữa. Một đôi nào đấy vừa ngồi xuống ở hàng ghế trước. An thấy tim mình ngừng đập trong một giây. Quân và một cô gái! Một giây nhói buốt rồi... bình yên. Tấm màn đỏ được kéo lên và trên kia là... không rõ là gì nữa.
***
Chuyến đi xuống mũi đất tận cùng cho An nhiều kinh nghiệm sống. Không chỉ viết mà còn sống, thực sự, với những đứa trẻ vùng ngập mặn. Sếp hài lòng với những thu hoạch của An, đã thôi cau có và quát mắng.
Cuối tuần, An và nhỏ Lan đến chùa, giúp các ni cô nấu ăn cho bọn trẻ. Tiếng chuông chùa, những bài giảng và không gian thanh tĩnh làm An thư thái. Thêm một ngày nghỉ. Buổi sáng mở cửa, An ngạc nhiên trước hai chai sữa tươi ai đó đem đến. Một tấm thiếp. "Chào buổi sáng, chúc An một ngày vui. Bảo". An mỉm cười. Mây bay qua và nắng vàng tràn ngập ...
An Minh

Nhưng chẳng lẽ Vy lại tốt số đến vậy, cô sẽ hưởng thụ tất cả những gì mà con trai bà có ư? Nhưng nếu chẳng có Vy thì có lẽ người con gái nào cũng vậy thôi, chả xứng đáng để cho con bà. Đời […]
Truyện ngắn
Và rồi tao quên được mày nhưng không còn thân với mày được nữa, giống như 2 người xa lạ. Tao và mày từng quen nhau năm lớp 6, sau đó tao với mày chia tay. Tao vẫn còn quyến luyến cái tình y[…]
Truyện ngắn
Thôi ngay cái trò chém gió không biên giới của mày đi. Tao đang buồn ngủ lắm lắm mà cứ phải ngồi đọc mấy tin nhắn dở hơi của mày thế này à? Mày không tin tao à? Mày bảo tao tin được không[…]
Truyện ngắn

Nhắm mắt ngừng thở không có nghĩa là chết mà đơn giản chỉ là bắt đầu cuộc sống mới... Các bệnh nhân mà nhóm giao cho tôi giúp đỡ, họ đều là những người đang tuyệt vọng, thân thể đang hao m[…]
Truyện ngắn

Tôi ngồi nghĩ về quyết định của mình! Tôi đã rời bỏ anh, nhanh chóng và với một lí do khá là khó hiểu. Tôi nghĩ mình tìm mọi cách trốn tránh anh, chỉ có vậy tôi mới không cảm thấy áy náy. Tô[…]
Tâm Sự

Tiền bạc, danh vọng và những quả đấm
"Chẳng có gì khác nhau khi thực hiện 1 cú đấm để giật lại mấy gói đậu phộng và 1 cú đấm để kiếm triệu USD trong thời điểm hiện tại. Lòng khát khao chinh phục chiến thắng bao giờ cũng như nha[…]
Truyện ngắn

Tôi yêu cầu các em phải đi học thêm! – Quắc mắt nhìn lũ học trò chẳng hiểu mô tê gì, tôi nói tiếp Các em có nghe tôi nói không? Vẫn im lặng. Trống đổi tiết. Tôi hết giờ dạy. Xuống phòng h[…]
Truyện ngắn

"Vì đời vui được mấy đâu, con người ta thò đầu ra đã khóc rồi, những đứa không khóc còn bị đánh cho khóc.."........... Không có gì giống nhau, cả màu tóc và màu mắt. Da Vàng chân ngắn mũi b[…]
Truyện ngắn