Phù thuỷ cô đơn
Bình chọn: 319
Bình chọn: 319
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")
"Mẹ...mẹ ơi, tại "chao" một mình cô này lại bay bằng cán chổi, mà "hông" bay bằng đôi cánh to và đẹp như mấy cô kia hở mẹ? Sao nhìn mặt cổ ác quá ờ"
"Không phải đâu con, cô ấy không phải là người xấu, cô ấy thật cô đơn...."
***
Mẹ tôi vẫn thường nói: mỗi đứa trẻ khi sinh ra đều là một thiên thần, được thượng đế ban cho nụ cười và đôi cánh. Nụ cười và đôi cánh ấy mang lại niềm vui cho biết bao người trên thế gian. Tôi cũng từng là một đứa trẻ, biết bao ngây ngô, hồn nhiên với nụ cười của thiên thần. Kí ức tuổi thơ tuy chỉ còn lại những mảnh vụn nhưng tôi vẫn không quên những tháng ngày có bố và mẹ ở bên. Với tôi, bố mẹ chính là những thiên thần, mang cho tôi ánh sáng để đến được với thế gian này.
Kí ức đó đẹp và ám ảnh đến nỗi dẫu cho tôi có cố quên đi tất cả, muốn đập vỡ chúng tan thành trăm mảnh để không phải nhớ đến nữa cũng không thể. Tuổi thơ như một giấc mơ đẹp, khi tỉnh dậy từ giấc mơ, con người sẽ trở nên hụt hẫng, vô vọng bởi thực tại quá đỗi phũ phàng....
Khi tôi mới lên bảy, bố mất vì tai nạn giao thông, lẽ ra mẹ phải là chỗ dựa lớn nhất còn lại của cuộc đời tôi. Thế nhưng mẹ lại bỏ tôi mà đi, để lại một mình tôi cô đơn, lạc lỏng, không có lấy một điểm tựa. Một buổi sáng thức dậy, bên cạnh tôi vẫn còn chút hơi ấm, nhưng rồi đợi mãi cũng chẳng thấy mẹ về, tôi còn nhớ mình đã chạy khắp nơi để tìm mà chẳng thấy mẹ đâu, tìm mãi, tìm mãi...Mẹ đã bỏ tôi mà đi...
Thế rồi tôi được ông bà nội đưa về nhà chăm sóc. Suốt bao đêm tôi đã òa khóc: "Bà ơi, mẹ con đâu, mẹ con đâu rồi??? Mẹ con đâu hở bà?". Lúc đầu bà không trả lời, chỉ đưa mặt đi chỗ khác, mặc cho tôi khóc suốt cả đêm. Nhưng đến một ngày, bà nói với tôi: "Mẹ mày đi theo trai rồi, bỏ mày lại rồi, đừng khóc nữa vì mẹ mày đang hưởng hạnh phúc bên người khác rồi con ạ". Tôi còn nhớ mình đã hét lên với bà: "Mẹ cháu đã hứa sẽ luôn bên cạnh cháu, mẹ cháu nói vậy mà, mẹ bảo sẽ mãi ở bên thiên thần bé nhỏ của mẹ, bà cứ chờ xem, mẹ cháu sẽ trở về, sẽ về thôi mà!!!".
Khi ấy tôi không hiểu "bỏ theo trai" nghĩa là thế nào, nhưng tôi cũng chẳng muốn hỏi thêm, bởi vì đầu óc non nớt của trẻ thơ chỉ biết nghĩ rằng "bỏ theo trai" đơn giản là đi du lịch ở một nơi nào đó, rồi mẹ sẽ về, nhất định sẽ về... Mãi đến khi đủ lớn, tôi mới hiểu được cụm từ "bỏ theo trai" mang theo cái nghĩa xấu xa và tội lỗi đến nhường nào...
Phải lớn lên trong sự cô độc, tôi hận người tôi từng gọi là mẹ, hận cái người đã ban cho tôi ánh sáng xuống thế gian nhưng rồi lại tắt nó đi, để tôi một mình mò mẫm trong thế giới cô đơn. Có ai hiểu hết cảm giác đi học mà không có mẹ bên cạnh để khích lệ, động viên, không có ai chờ mình về để cùng ăn bữa cơm gia đình, cũng chẳng có ai để đi những buổi họp phụ huynh, cũng chẳng có ai để tâm sự vui buồn. Tôi đã lớn lên như thế đó, cô đơn một mình giữa thế gian. Và rồi từ một đứa trẻ vui vẻ, trong sáng, ngoan ngoãn, tôi trở thành một nữ sinh ít nói, bướng bỉnh. Thầy cô bao lần muốn mời phụ huynh lên để gặp mặt, trao đổi tình hình thực tại vì tôi chẳng bao giờ giao tiếp với bạn bè. Nhưng tôi làm gì có ba mẹ chứ, ông bà cũng chẳng quan tâm đến tôi việc học hành ra sao, tôi muốn học hay không đó đơn giản là quyền quyết định của tôi.
Từ khi còn nhỏ, tôi cũng chẳng thể nào tin vào thứ gọi là tình thương, bởi mẹ - người tưởng như yêu tôi nhất trần đời – cũng bỏ tôi mà đi thì cớ gì tôi phải tin chứ. Tôi như bị tách ra khỏi cái thế giới đầy rẫy những niềm vui và điều tốt đẹp kia. Trong lớp, khi bạn bè đồng trang lứa cười nói vui vẻ, thì mỗi mình tôi ngồi suy tư, ngóng trông ra cửa, nghĩ về một điều gì đó mà chính tôi cũng không thể biết. Nhìn bạn bè cười nói hồn nhiên, tôi nghĩ họ là những thiên thần bởi họ dường như luôn hạnh phúc và có cả bố mẹ kề bên. Còn tôi...chỉ là một phù thủy cô độc.
Có phải trong truyện cổ tích thường có hình ảnh mụ phù thủy bay trên cán chổi, thuở nhỏ tôi nghĩ rằng mụ ta hẳn phải ác và tàn nhẫn lắm. Nhưng có người đã nói với tôi rằng: mụ ấy không ác, mụ ta chỉ là một người phụ nữ cô đơn. Có lẽ bà ấy cũng từng là một thiên thần chăng, nhưng vì cớ gì mà đánh mất đôi cánh đẹp đẽ của mình, để rồi phải mang trên người bộ mặt xấu xí, cùng cái cán chổi vô dụng kia. Vì thế giới loài người làm mụ ta cô đơn chăng. Cô đơn ư? Đó chính là cảm giác tôi phải chịu suốt mấy năm qua, chính vì thế tôi thường nói với mình rằng: "Mày là phù thủy đó, Nguyệt Minh ạ!". Thế rồi, tôi ngày càng lớn, ở cái tuổi tươi đẹp của một thiếu nữ nhưng tôi chẳng bao giờ mỉm cười hạnh phúc như bao cô gái khác. Phải chăng đã quá lâu tôi quên đi cách để mỉm cười...
Trường của tôi đang theo học thường xuyên tổ chức các hoạt động ngoại khóa, nào là đến thăm thương binh liệt sĩ, thăm các gia đình nghèo,... Thú thật cô học trò bướng bỉnh như tôi chẳng mấy quan tâm vào mấy hoạt động đó, nó thật phiền phức và sá

An à, cậu mãi mãi thuộc về nơi ấy, nơi luôn có một tình yêu chân thành, của tớ, dành cho cậu... Sự cố... Mặt trời cô độc bị mây đen bao phủ, gió thổi mạnh khiến người tôi lạnh […]
Truyện ngắn

Con rùa khổng lồ nổi lên, không ngừng liên tục khấu đầu tạ ơn ông Lâm. Tại Keelung, Đài Loan có một cửa hàng với cái tên là "Ngộ Duyên Hào". Ông chủ Lâm vốn là một người rất tử tế, xung qua[…]
Truyện ngắn

"Bống em ơi! Em ở nhà chăm nom anh Lăng thay chị nhé. Lăng con trai tồ lắm, ăn uống, ngủ nghê thất thường. Lăng vất vả vì chị nhiều rồi. Em bảo Lăng đừng gửi tiền cho chị nữa nhé. Dặn Lăng[…]
Truyện ngắn
Cảm ơn cậu, vì đã ở bên tớ. An gầy xanh, mái tóc suôn dài, rất dày và mượt. Khác với những đứa học sinh lớp 12A sôi nổi và cá tính, An khá trầm. Cô bạn luôn lặng lẽ ngồi một mình ở chiếc b[…]
Truyện ngắn

Thiên thần khuyên người xuất gia
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni là người học caohiểu rộng ở nước Xá Vệ, đại danh lẫy lừng. Tuy không ngại gian khổ đã làm rất nhiều việc tốt, nhưng Ngài chưa hề cảm thấy mệt mỏi, vẫn bất kể ngày đê[…]
Truyện ngắn

Mẹ nói, khi mẹ đi đến một nơi khác ở rất xa, con hãy tưởng tượng những chú chim bay trên khoảng trời xung quanh con chính là mẹ. Con sẽ không cảm thấy cô đơn nữa. Mẹ nói, đôi cánh của mẹ sẽ[…]
Truyện ngắn

Vĩnh biệt mùa hè - Nguyễn Đông Thức
Câu chuyện về 4 cô học trò Hằng, Hân, Hoa và Hạ. Bộ tứ 4H của lớp 12A đã "làm mưa làm gió" không chỉ trên thị trường sách mà cả trong điện ảnh và âm nhạc trên dưới 20 năm. Ca khúc Vĩnh biệ[…]
Sách Hay