XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Phù thuỷ cô đơn - BlogRadio.Yn.Lt
Phù thuỷ cô đơn

Phù thuỷ cô đơn

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 308

Phù thuỷ cô đơn

15:30 - 09/09/2015

(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")


"Mẹ...mẹ ơi, tại "chao" một mình cô này lại bay bằng cán chổi, mà "hông" bay bằng đôi cánh to và đẹp như mấy cô kia hở mẹ? Sao nhìn mặt cổ ác quá ờ"


"Không phải đâu con, cô ấy không phải là người xấu, cô ấy thật cô đơn...."


***


Mẹ tôi vẫn thường nói: mỗi đứa trẻ khi sinh ra đều là một thiên thần, được thượng đế ban cho nụ cười và đôi cánh. Nụ cười và đôi cánh ấy mang lại niềm vui cho biết bao người trên thế gian. Tôi cũng từng là một đứa trẻ, biết bao ngây ngô, hồn nhiên với nụ cười của thiên thần. Kí ức tuổi thơ tuy chỉ còn lại những mảnh vụn nhưng tôi vẫn không quên những tháng ngày có bố và mẹ ở bên. Với tôi, bố mẹ chính là những thiên thần, mang cho tôi ánh sáng để đến được với thế gian này.


Kí ức đó đẹp và ám ảnh đến nỗi dẫu cho tôi có cố quên đi tất cả, muốn đập vỡ chúng tan thành trăm mảnh để không phải nhớ đến nữa cũng không thể. Tuổi thơ như một giấc mơ đẹp, khi tỉnh dậy từ giấc mơ, con người sẽ trở nên hụt hẫng, vô vọng bởi thực tại quá đỗi phũ phàng....


Phù thuỷ cô đơn


Khi tôi mới lên bảy, bố mất vì tai nạn giao thông, lẽ ra mẹ phải là chỗ dựa lớn nhất còn lại của cuộc đời tôi. Thế nhưng mẹ lại bỏ tôi mà đi, để lại một mình tôi cô đơn, lạc lỏng, không có lấy một điểm tựa. Một buổi sáng thức dậy, bên cạnh tôi vẫn còn chút hơi ấm, nhưng rồi đợi mãi cũng chẳng thấy mẹ về, tôi còn nhớ mình đã chạy khắp nơi để tìm mà chẳng thấy mẹ đâu, tìm mãi, tìm mãi...Mẹ đã bỏ tôi mà đi...


Thế rồi tôi được ông bà nội đưa về nhà chăm sóc. Suốt bao đêm tôi đã òa khóc: "Bà ơi, mẹ con đâu, mẹ con đâu rồi??? Mẹ con đâu hở bà?". Lúc đầu bà không trả lời, chỉ đưa mặt đi chỗ khác, mặc cho tôi khóc suốt cả đêm. Nhưng đến một ngày, bà nói với tôi: "Mẹ mày đi theo trai rồi, bỏ mày lại rồi, đừng khóc nữa vì mẹ mày đang hưởng hạnh phúc bên người khác rồi con ạ". Tôi còn nhớ mình đã hét lên với bà: "Mẹ cháu đã hứa sẽ luôn bên cạnh cháu, mẹ cháu nói vậy mà, mẹ bảo sẽ mãi ở bên thiên thần bé nhỏ của mẹ, bà cứ chờ xem, mẹ cháu sẽ trở về, sẽ về thôi mà!!!".


Khi ấy tôi không hiểu "bỏ theo trai" nghĩa là thế nào, nhưng tôi cũng chẳng muốn hỏi thêm, bởi vì đầu óc non nớt của trẻ thơ chỉ biết nghĩ rằng "bỏ theo trai" đơn giản là đi du lịch ở một nơi nào đó, rồi mẹ sẽ về, nhất định sẽ về... Mãi đến khi đủ lớn, tôi mới hiểu được cụm từ "bỏ theo trai" mang theo cái nghĩa xấu xa và tội lỗi đến nhường nào...


Phải lớn lên trong sự cô độc, tôi hận người tôi từng gọi là mẹ, hận cái người đã ban cho tôi ánh sáng xuống thế gian nhưng rồi lại tắt nó đi, để tôi một mình mò mẫm trong thế giới cô đơn. Có ai hiểu hết cảm giác đi học mà không có mẹ bên cạnh để khích lệ, động viên, không có ai chờ mình về để cùng ăn bữa cơm gia đình, cũng chẳng có ai để đi những buổi họp phụ huynh, cũng chẳng có ai để tâm sự vui buồn. Tôi đã lớn lên như thế đó, cô đơn một mình giữa thế gian. Và rồi từ một đứa trẻ vui vẻ, trong sáng, ngoan ngoãn, tôi trở thành một nữ sinh ít nói, bướng bỉnh. Thầy cô bao lần muốn mời phụ huynh lên để gặp mặt, trao đổi tình hình thực tại vì tôi chẳng bao giờ giao tiếp với bạn bè. Nhưng tôi làm gì có ba mẹ chứ, ông bà cũng chẳng quan tâm đến tôi việc học hành ra sao, tôi muốn học hay không đó đơn giản là quyền quyết định của tôi.


Từ khi còn nhỏ, tôi cũng chẳng thể nào tin vào thứ gọi là tình thương, bởi mẹ - người tưởng như yêu tôi nhất trần đời – cũng bỏ tôi mà đi thì cớ gì tôi phải tin chứ. Tôi như bị tách ra khỏi cái thế giới đầy rẫy những niềm vui và điều tốt đẹp kia. Trong lớp, khi bạn bè đồng trang lứa cười nói vui vẻ, thì mỗi mình tôi ngồi suy tư, ngóng trông ra cửa, nghĩ về một điều gì đó mà chính tôi cũng không thể biết. Nhìn bạn bè cười nói hồn nhiên, tôi nghĩ họ là những thiên thần bởi họ dường như luôn hạnh phúc và có cả bố mẹ kề bên. Còn tôi...chỉ là một phù thủy cô độc.


Có phải trong truyện cổ tích thường có hình ảnh mụ phù thủy bay trên cán chổi, thuở nhỏ tôi nghĩ rằng mụ ta hẳn phải ác và tàn nhẫn lắm. Nhưng có người đã nói với tôi rằng: mụ ấy không ác, mụ ta chỉ là một người phụ nữ cô đơn. Có lẽ bà ấy cũng từng là một thiên thần chăng, nhưng vì cớ gì mà đánh mất đôi cánh đẹp đẽ của mình, để rồi phải mang trên người bộ mặt xấu xí, cùng cái cán chổi vô dụng kia. Vì thế giới loài người làm mụ ta cô đơn chăng. Cô đơn ư? Đó chính là cảm giác tôi phải chịu suốt mấy năm qua, chính vì thế tôi thường nói với mình rằng: "Mày là phù thủy đó, Nguyệt Minh ạ!". Thế rồi, tôi ngày càng lớn, ở cái tuổi tươi đẹp của một thiếu nữ nhưng tôi chẳng bao giờ mỉm cười hạnh phúc như bao cô gái khác. Phải chăng đã quá lâu tôi quên đi cách để mỉm cười...


Trường của tôi đang theo học thường xuyên tổ chức các hoạt động ngoại khóa, nào là đến thăm thương binh liệt sĩ, thăm các gia đình nghèo,... Thú thật cô học trò bướng bỉnh như tôi chẳng mấy quan tâm vào mấy hoạt động đó, nó thật phiền phức và sá

[1]23
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Buồn làm sao buông?

Buồn làm sao buông?

Vậy thì hãy cắt sợi dây thừng ở thắt lưng con đi. Bóng tối ập xuống đỉnh núi. Tất cả đen như mực, trăng sao đều khuất sau mây, tầm nhìn có lẽ là zero. Người đàn ông mải miết trèo, chỉ c[…]

Truyện ngắn

Đem con chữ về bản

Đem con chữ về bản

Pá với Mế không phải lo cho con đâu con là con của Pá là người của núi rừng, chả có thứ gì làm khó được con đâu Pá.... Nhà Y Sản nằm dưới chân một quả đồi, ở làng Sín Tả, xã Chư Nang, th[…]

Truyện ngắn

Chuyện cổ tích dành cho người lớn

Chuyện cổ tích dành cho người lớn

Nhưng rất may là vợ tôi đi vắng. Hình như cô ta đi ra chợ từ sáng sớm. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bởi vì tôi cũng chưa biết tôi định sẽ là người chồng như thế nào. Mọi chuyện đều bắt đầu từ cái[…]

Truyện ngắn

Ngày về

Ngày về

Nghĩ lại ngày trước lúc còn mang trong mình nhiều ước mơ, hoài bão chỉ muốn vẫy vùng biển cả, xách ba lô lên và đi đâu đó ra khỏi vùng quê nghèo khổ. Giờ đây đã đặt chân lên một thành phố xa[…]

Truyện ngắn

Anh và em

Anh và em

Chúng tôi dời đi lúc chiều nhập nhoạng. Đồ đạc lỉnh kỉnh trên xe. Tôi nhìn lại cái ngõ nhỏ mình đã sinh ra, biết bao nhiêu là kỷ niệm. Phố nhỏ và dài. Ngõ hun hút sâu như một ngón tay trỏ. […]

Truyện ngắn

Người đẹp nhất trong tôi

Người đẹp nhất trong tôi

Thế cũng tốt, tôi không muốn bạn bè tôi gặp bố. Đơn giảm vì bố là người lao động chân tay, mà điều đó đồng nghĩa với việc ngoại hình của bố không lúc nào sang trọng. "Sắp nghỉ chưa con? Bao[…]

Truyện ngắn

Ước mơ của mẹ

Ước mơ của mẹ

Nhưng kì lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Bobby chơi một bản nhạc buồn do cậu tự chọn mà tôi cũng chưa từng tập cho cậu. Nó đòi hỏi kỹ thuật cao hơn những gì Bobby đã học. D[…]

Truyện ngắn

Hai đô la và một giờ

Hai đô la và một giờ

" Bố cho con vay một đô la được không?" Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào[…]

Truyện ngắn

Một nghìn viên bi

Một nghìn viên bi

"Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi tuần từ 60 đến 70 tiếng để trang trải mọi thứ. Sẽ thật tồi tệ nếu anh quên không tham dự buổi biểu diễn khiêu vũ […]

Truyện ngắn

Hà Nội và không em ở đó

Hà Nội và không em ở đó

Em thấy thế khi ngồi ở góc hồ. Lại là cái hồ nhỏ trong một cái thủ đô có cơ số hồ. Nhưng cái góc này buồn lắm. Vì chẳng có đến một ai. Hà Nội hôm nay thật lạ. Lại một lần quen với bóng dáng […]

Tâm Sự

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất