Phía sau lưng
Bình chọn: 508
Bình chọn: 508
Nó đi nhiều hơn, đi đến khắp mọi nơi trên đất nước và cả ra nước ngoài, nhưng đều là vì công việc thôi - nó tự bào chữa cho mình như vậy khi bạn bè chất vấn sao đi nhiều nơi quá mà lại không về thăm nhà. Nó không còn nhớ gì mấy đến ngôi làng cũ kỹ và buồn tẻ nằm nép mình bên dòng sông.
Dĩ nhiên, nó vẫn gửi tiền về đều đặn cho cha - những đồng tiền mới tinh thơm phức mà nó rất lấy làm tự hào. Nó hình dung cha cũng phải sung sướng và tự hào về nó lắm.
Một ngày kia, nó nhận được thư của cha. Cha hỏi nó sao đã lâu rồi mà không thấy nó về thăm. Nó nhìn những nét chữ ngoằn ngoèo run rẩy trên trang giấy tập loang lổ những vết mồ hôi tay, thấy lòng dâng lên những cảm xúc rất lạ. Đây là lần đầu tiên cha viết thư cho nó. Cuối cùng thì cha cũng phải thừa nhận là cha nhớ nó, nó thấy có đôi chút vui vui.
Nó tranh thủ thu xếp công việc rồi chuẩn bị về thăm cha, dự định sẽ mang theo một điều bất ngờ: Anh người yêu mới của nó - chàng trai thành phố chính hiệu, niềm tự hào của nó - sẽ theo nó về gặp cha.
Cha đón nó và anh ở bến xe, vẫn là cha mặc chiếc áo kaki bạc màu, cổ quàng chiếc khăn len sờn cũ như bốn năm về trước. Trên đường về làng, cha vẫn im lặng như cha của ngày xưa. Những đứa trẻ nhem nhuốc của làng nhìn vào những bộ quần áo sang trọng của nó và anh với vẻ đầy tò mò thích thú. Làng vẫn vậy, xác xơ và buồn tẻ. Ba người đi trên đường như một bức tranh tương phản.
Bữa cơm tối, cha đãi nó món canh bông súng và cá kho tộ quen thuộc. Nó thấy ngon, nhưng người yêu của nó thì hơi nhăn mặt bởi món ăn của dân nghèo luôn mặn hơn so với khẩu vị của người thành phố. Trong bữa cơm, nó nói nhiều về công việc, chủ ý muốn cho cha biết nó đã thành công như thế nào, giỏi giang ra làm sao... Cha không bình luận gì, chỉ gật đầu "vậy à?", "vậy ư?".
Về quê mới được ba ngày, sếp nó đã hối thúc phải quay trở lại thành phố gấp, công ty đang có một dự án lớn. Đêm trước khi nó đi, nó lại thấy cha ngồi đốt thuốc suốt đêm trên cái chõng tre trước sân, y như bốn năm về trước. Nó lặng lẽ đến bên cha, lặng lẽ ngồi xuống. Màn đêm tĩnh mịch bao quanh nó và cha. Nó ngước nhìn lên bầu trời đêm chi chít những vì sao nhấp nhánh, mắt nó long lanh.
- Cha ạ, chúng con đã đính hôn - nó khẽ thì thầm - Anh ấy là một chàng trai tuyệt vời. Có lẽ sau này con sẽ sống ở thành phố cùng anh ấy. Anh ấy muốn thế, và thực ra thì việc đó cũng tốt cho con...".
Nó ngập ngừng:
- Có lẽ sau này, con sẽ ít về gặp cha hơn...". Cha nó không nói gì, chỉ có cái thở dài trượt ra theo làn khói thuốc. Nó dúi một cọc tiền vào tay cha, mỉm cười, rồi đi trở vào trong nhà.
Bến xe quê buổi sáng sớm khá đông đúc. Hình như mùa thu là mùa của những cuộc ra đi. Nó đứng yên lặng một lúc lâu, bần thần nhìn lại làng quê nghèo khổ đã từng nuôi lớn nó. Gã tài xế đã bắt đầu hối thúc mọi người bước vào xe. Nó vừa mới dợm một bước chân lên xe thì cha đã kéo chiếc balô trên lưng nó lại, nhét vào đó một cọc tiền lớn. Nó sửng sốt:
"Cái gì vậy cha? Ở đâu mà cha có...". Giọng cha run run: "Tiền của con gởi về cho cha trong bốn năm qua, cha không xài mà để dành cho con. Đó là mồ hôi công sức của con mà... Với lại, cha cũng tự lo cho mình được". Rồi cha nhìn vào mắt nó, giọng như lạc hẳn đi: "Cha chỉ cần con thỉnh thoảng về thăm cha. Chỉ cần con ở đây, hiện diện trong cuộc sống của cha, để cha được tự tay nấu cho con ăn, chỉ vậy thôi con à...".
Trong khoảnh khắc ấy, nó đã nhìn thật lâu vào người cha trầm lặng của mình. Nó biết, nói ra những lời đó với cha thật không dễ dàng. Ánh mắt cha vẫn đầy hoang mang và lúng túng sau câu nói đó. Nhưng có cái gì đó đang vỡ vụn trong lòng nó. Sự sụp đổ của những giá trị ảo mà nó đã dùng để tự huyễn hoặc mình...
Chiếc xe lạnh lùng lăn bánh. Nó hoảng hốt ngoái đầu lại, nhìn qua khung cửa kính. Vẫn là người cha giản dị và khốn khổ của nó trong chiếc áo kaki bạc màu và chiếc khăn len sờn cũ đang đứng vẫy tay chào nó, nhưng hình như tóc cha bạc hơn, lưng cha cũng còng hơn bốn năm về trước.
Nó tự hỏi tại sao mãi đến bây giờ mình mới nhận ra những điều đó? Nó đã để tâm trí mình ở đâu trong suốt bốn năm qua? Nó đã ở gần cha được bao lâu mà cứ đòi ra đi? Nó chợt giật mình nghĩ đến những tháng năm đang chờ phía trước, những tháng năm nó sẽ sống cuộc đời của một người phụ nữ trưởng thành mà không có cha bên cạnh.
Những tháng năm mà cha sẽ sống hết tuổi già của mình với nỗi nhớ khôn nguôi về đứa con gái xa xôi. Chính nó chứ không ai khác đã tự lựa chọn xa cha từ năm mười tám tuổi. Tại sao?
Bất giác, nước mắt nó ứa ra, ướt đẫm cả gương mặt đầy phấn son. Người yêu nó có vẻ ngạc nhiên, anh vòng tay qua ôm quanh eo nó. Trong vòng tay siết chặt của anh, nó thấy mình cô đơn và thảm hại đến cùng cực. Hình như ở
" Đánh cho chết cái con đĩ chó giựt chồng người ta đi. Mới nứt mắt ra đã đi làm đĩ. Rạch nát mặt nó cho tao, tội đâu tao chịu!" Từ Đà nẵng, ba má tôi dắt díu cả gia đình về Saigon năm tôi […]
Truyện ngắn

Năm giờ chiều, em bắt đầu công việc như thường lệ. Quán em làm ở gần bờ kè vốn nổi tiếng là chốn ăn nhậu họp mặt của đủ mọi dạng người. "Anh uống bia này của em nha, ngon lắm anh ạ! Uống giú[…]
Truyện ngắn
Khuya, lúc tôi gần tới chỗ đứng trên dốc nhìn về chung cư có ô cửa nhà T. trắng xanh, Ninh phóng sượt qua, phanh gấp, nhìn vào mắt tôi: "Cậu hãy lập tức nói với cô gái kia những gì cậu nghĩ,[…]
Truyện ngắn

Thể diện cái gì, giận dỗi cái gì, trong tình yêu không nên quá cố chấp. Khoan dung một chút! Cảm thông một chút! Hiểu nhau một chút! Một căp vợ chồng đã lấy nhau được 20 năm thì quyết đị[…]
Truyện ngắn
Sài Gòn chỉ hai mùa mưa và nắng.... Trái tim chỉ còn lại nhớ và đau.... Nếu được lựa chọn, có ai chọn tình đơn phương không nhỉ? Có ai yêu thương ai đó mà không cần hồi đáp, chẳng qua là yêu[…]
Tâm Sự

Bé Bin ra đời đã giúp cô tỉnh mộng. Cô hiểu đâu là sự cần thiết của một người phụ nữ, không phải cứ nhiều tiền, cứ nhiều người đeo bám đã là hạnh phúc. Với Lam thì hạnh phúc là khi cô đau đớ[…]
Truyện ngắn
Nhớ người yêu cũ, anh có giận em không?
Anh à, em đã cố dằn vặt em biết bao nhiêu, em vẫn chưa quên được anh ạ, dẫu biết người ta giờ chỉ là kỉ niệm, nhưng là 1 vết đâm sâu vào trái tim em rồi, nó đã lành nhưng lại để lại cái sẹo […]
Tâm Sự

World Cup dần cướp anh khỏi tay em
Có lúc em thầm nghĩ giá như anh ngoại tình, ít ra em còn được ghen với người thật, đằng này thứ anh say mê lại là bóng đá, chả nhẽ em lại tức với một quả bóng. Càng nghĩ càng thấy ấm ức tron[…]
Truyện ngắn