Pháo hoa
Bình chọn: 413
Bình chọn: 413
Tự nhiên nhớ lại lúc mình đưa cho P xem những bức hình hoa anh đào mà mình chụp được lúc trở về từ Nhật Bản. P không trầm trồ khen ngợi như những người bạn khác của mình. Sau một hồi nghe mình luyên thuyên về vẻ đẹp của loài hoa đó, P chỉ nói rằng "Uhm, rất đẹp. Nhưng H biết không, đó là loài hoa cạn tình nhất. Mùa xuân, hoa nở rộ. Những cánh hoa trở nên lộng lẫy và xinh đẹp hơn bao giờ hết. Nhưng chỉ sau một đêm lại nhanh chóng chóng tàn lụi, không thể ngăn cản. Chết đi rất nhanh. Không cho người ta cơ hội lưu luyến. Chúng mình không ai muốn sống chỉ vì cái khoảnh khắc xinh đẹp đó cả."
Lần này nhìn những chùm pháo lóe sáng một cách chớp nhoáng trên cao kia. Bỗng dưng cái suy nghĩ về sự tàn lụi nhanh chóng đó lại trở nên rõ ràng. Pháo hoa, anh đào, thậm chí là cuộc đời của con người... đều ngắn ngủi. Vào những thời điểm nhất định trong cuộc đời chỉ biết dùng hết khả năng của mình mà khiến bản thân trở nên thật xinh đẹp, tỏa sáng trước khi để mọi thứ trôi vào hư không. Ừ, cũng chỉ có thể làm như vậy. Như là cái cách khiến cho bản thân tồn tại có ý nghĩa hơn trong cuộc đời.
***
Tuổi trẻ của chúng ta, nếu không phải là tình yêu sâu đậm thì hẳn sẽ phải là một tình bạn sâu đậm. Đến mức khắc cốt ghi tâm. Sau này, lúc nghĩ về, sẽ vô cùng vui vẻ. Cho dù đã từng có những khoảnh khắc rất đau buồn.
Dạo gần đây mình hay nhớ lại chuyện cũ. Hôm qua, T. chở mình về biển. Hai bên đường lá phượng rơi rớt như một con mưa mùa hạ. Tự nhiên thấy lòng buồn lắm. Chúng ta là những ngôi sao cô độc. Sinh ra và tồn tại ở nơi này, làm bạn một lần, kết thúc một lần, đau khổ một lần. Cứ như vậy, lướt qua nhau, gặp nhau một lần duy nhất trong đời rồi dùng hết sức lực mà lao đi. Vĩnh viễn không thể gặp lại nhau.
Đứng trước biển của P. Mọi thứ với mình đều là lần đầu. Nhưng có cảm giác rất thân thuộc. Có phải vì P không?
Khi còn sống, P lúc nào cũng bắt đầu từ "Biển của P..." để kể về nơi mình sinh ra. Và bây giờ thì nó đã thật sự là của P rồi đấy. Mình muốn hỏi P rất nhiều điều đại loại như cảm giác được hòa tan vào biển như thế nào? Hay trở về nhà tốt hơn là ở cái thị trấn buồn hiu của tụi mình chứ?... Nhưng rồi mình nhận ra, điều mình muốn biết nhất, muốn hỏi P nhất vẫn chỉ là "P vẫn đang cười chứ?"
P đang cười phải không? Cái nụ cười như gom hết vui tươi của thế gian vào đấy?
Bầu trời này, hàng phi lao này, bờ cát này, màu xanh này, chắc chắn là đã từng được nằm trong đôi mắt P. Mọi thứ đều rất mênh mông. P trong lòng mình cũng là một điều gì đó mênh mông như thế. Ngay tầm mắt, nhưng lại chẳng thể chạm vào được.
Gió thổi làm tóc mình rối hết cả lên rồi. P ơi, P có nghe thấy tiếng gió thổi không?
Mỹ Hạnh

Bữa cơm gia đình đầy đủ các thành viên năm người, nhưng sao lúc đó tôi vẫn hồn nhiên không hề nhận thấy đó là giây phút giản dị mà hạnh phúc biết bao... Trưa hè nắng cháy. Cái nắng như thiê[…]
Truyện ngắn

Nó mỉm cười vì mình đã yêu một tình yêu không từng tồn tại, và đã cố trân trọng bảo vệ một tình bạn không hề tôn trọng mình. Trước ngày rời đi, nó lại một lần nữa ngồi uống nước với một cặp[…]
Truyện ngắn

"Nội ơi! Sau này khi tốt nghiệp đại học, cháu sẽ đón ông, bà và cả nhà xuống thành phố chơi. Ông chờ cháu nhe!...sau này cháu sẽ làm ra thật nhiều tiền cho nội được sống sung túc..." Và nội […]
Truyện ngắn
" Chị em thích anh lắm! Em nghe chị ấy nói thế. Chị ấy muốn anh mua hoa hồng tặng chị ấy!" Chào Erin Shawn Hayden đứng ở bậc cửa tiệm hoa "Vẻ đẹp", nơi tôi vừa xin được một chân làm việc […]
Truyện ngắn

"A ru hời ơ hời ru Mẹ thương con có hay chăng Thương từ khi thai nghén trong lòng Mấy nắng sớm chiều mưa ròng Chín tháng so chín năm, gian khó tính khôn cùng A ru hời ơ hời ru" Tôi bế trên […]
Truyện ngắn
Tôi từng nghĩ rằng nếu có tình yêu thì dù bất cứ chuyện gì xảy ra chúng tôi cũng sẽ cùng nhau vượt qua được. Nhưng tôi đâu biết rằng đôi khi tình yêu không đủ lớn... Tôi từng có một mối tìn[…]
Tâm Sự

Nước mắt tôi cứ trào ra không thể ngăn lại được, nhỏ nhẹ nói: "An An! Ngoan nào, cố gắng học tốt, đợi mẹ trở về, nhất định sẽ cho con rất nhiều chocolate và ký vào vở cho con. Và nếu thành t[…]
Truyện ngắn
Nhưng chúng tôi biết, với một cái lưng đã còng, bà tới trạm sữa lấy sữa về cho gia đình. Từ sáng đến chiều, bà cặm cụi thu dọn sạch sẽ từ trong nhà ra ngoài sân. "Bà làm gì với tất cả số bá[…]
Truyện ngắn