Pháo hoa
Bình chọn: 412
Bình chọn: 412
Tự nhiên nhớ lại lúc mình đưa cho P xem những bức hình hoa anh đào mà mình chụp được lúc trở về từ Nhật Bản. P không trầm trồ khen ngợi như những người bạn khác của mình. Sau một hồi nghe mình luyên thuyên về vẻ đẹp của loài hoa đó, P chỉ nói rằng "Uhm, rất đẹp. Nhưng H biết không, đó là loài hoa cạn tình nhất. Mùa xuân, hoa nở rộ. Những cánh hoa trở nên lộng lẫy và xinh đẹp hơn bao giờ hết. Nhưng chỉ sau một đêm lại nhanh chóng chóng tàn lụi, không thể ngăn cản. Chết đi rất nhanh. Không cho người ta cơ hội lưu luyến. Chúng mình không ai muốn sống chỉ vì cái khoảnh khắc xinh đẹp đó cả."
Lần này nhìn những chùm pháo lóe sáng một cách chớp nhoáng trên cao kia. Bỗng dưng cái suy nghĩ về sự tàn lụi nhanh chóng đó lại trở nên rõ ràng. Pháo hoa, anh đào, thậm chí là cuộc đời của con người... đều ngắn ngủi. Vào những thời điểm nhất định trong cuộc đời chỉ biết dùng hết khả năng của mình mà khiến bản thân trở nên thật xinh đẹp, tỏa sáng trước khi để mọi thứ trôi vào hư không. Ừ, cũng chỉ có thể làm như vậy. Như là cái cách khiến cho bản thân tồn tại có ý nghĩa hơn trong cuộc đời.
***
Tuổi trẻ của chúng ta, nếu không phải là tình yêu sâu đậm thì hẳn sẽ phải là một tình bạn sâu đậm. Đến mức khắc cốt ghi tâm. Sau này, lúc nghĩ về, sẽ vô cùng vui vẻ. Cho dù đã từng có những khoảnh khắc rất đau buồn.
Dạo gần đây mình hay nhớ lại chuyện cũ. Hôm qua, T. chở mình về biển. Hai bên đường lá phượng rơi rớt như một con mưa mùa hạ. Tự nhiên thấy lòng buồn lắm. Chúng ta là những ngôi sao cô độc. Sinh ra và tồn tại ở nơi này, làm bạn một lần, kết thúc một lần, đau khổ một lần. Cứ như vậy, lướt qua nhau, gặp nhau một lần duy nhất trong đời rồi dùng hết sức lực mà lao đi. Vĩnh viễn không thể gặp lại nhau.
Đứng trước biển của P. Mọi thứ với mình đều là lần đầu. Nhưng có cảm giác rất thân thuộc. Có phải vì P không?
Khi còn sống, P lúc nào cũng bắt đầu từ "Biển của P..." để kể về nơi mình sinh ra. Và bây giờ thì nó đã thật sự là của P rồi đấy. Mình muốn hỏi P rất nhiều điều đại loại như cảm giác được hòa tan vào biển như thế nào? Hay trở về nhà tốt hơn là ở cái thị trấn buồn hiu của tụi mình chứ?... Nhưng rồi mình nhận ra, điều mình muốn biết nhất, muốn hỏi P nhất vẫn chỉ là "P vẫn đang cười chứ?"
P đang cười phải không? Cái nụ cười như gom hết vui tươi của thế gian vào đấy?
Bầu trời này, hàng phi lao này, bờ cát này, màu xanh này, chắc chắn là đã từng được nằm trong đôi mắt P. Mọi thứ đều rất mênh mông. P trong lòng mình cũng là một điều gì đó mênh mông như thế. Ngay tầm mắt, nhưng lại chẳng thể chạm vào được.
Gió thổi làm tóc mình rối hết cả lên rồi. P ơi, P có nghe thấy tiếng gió thổi không?
Mỹ Hạnh

Lần ngồi tù thứ tư Miền đã suy nghĩ rất nhiều, anh đã đếm nếu ra tù đúng hạn thì anh đã bước sang tuổi bốn mươi, anh không thể sống thế này mãi, anh muốn thay đổi nhưng không biết phải bắt đ[…]
Truyện ngắn
Đừng nói chia tay vì đã bao giờ nói yêu, hãy cứ lặng yên khi tôi nói tôi yêu người....hãy cứ đi về nơi xa đó, nhưng đừng đi quá xa vời, để tôi được dõi theo người...Hãy cứ rong chơi suốt cu[…]
Truyện ngắn

Ngoài kia, màn đêm đen kịt đã phủ kín mặt người. Mưa vẫn lất phất rơi, từng cơn gió thỉnh thoảng lại rít lên, vả vào mấy tàu lá chuối nghe sột soạt. Tiếng hát của người đàn bà điên vẫn văng […]
Truyện ngắn

Tối qua, vì giận nhau, Hoàng để mẩu giấy bên điện thoại của vợ: Sáng mai anh đi công tác, nhớ gọi anh dậy. Sáng giật mình thì thấy mẩu giấy dán ngay trên đèn ngủ: Sáng rồi ! Dậy thôi anh! […]
Truyện ngắn

Hai đứa nó cứ ngồi đó. Mặc cho những hạt mưa lạnh tanh rơi xuống và thấm dần vào da thịt, rửa trôi những giọt nước mắt, rửa trôi cả những mảng buồn đã bám rễ trong long con bé từ những ngày[…]
Truyện ngắn
Giờ thì biết nói cái gì đây nhỉ? Cảm xúc bực tức đã lắng lại được mấy ngày, nên bây giờ em chẳng biết phải mô tả thứ gì đang hỗn độn chảy trong người mình và nhằng nhịt trong đầu mình lúc n[…]
Tâm Sự

Audio Cô gái mới có 18 tuổi, cô như hầu hết các thanh niên ngày nay chán sống chung trong một gia đình nền nếp. Cô chán lối sống khuôn phép của gia đình. Cô muốn rời khỏi gia đình: Con k[…]
Truyện ngắn

"Rồi mọi việc sẽ ổn thôi, con gái của mẹ..."
Một tháng lẻ bốn ngày kể từ khi làm lễ ra trường. Mỗi giờ không biết nó check in bao nhiêu lần cái hộp mail chỉ để mong nhận được thông tin phỏng vấn từ nhà tuyển dụng. Nó lẩn tránh những […]
Truyện ngắn