Pháo hoa
Bình chọn: 427
Bình chọn: 427
Tự nhiên nhớ lại lúc mình đưa cho P xem những bức hình hoa anh đào mà mình chụp được lúc trở về từ Nhật Bản. P không trầm trồ khen ngợi như những người bạn khác của mình. Sau một hồi nghe mình luyên thuyên về vẻ đẹp của loài hoa đó, P chỉ nói rằng "Uhm, rất đẹp. Nhưng H biết không, đó là loài hoa cạn tình nhất. Mùa xuân, hoa nở rộ. Những cánh hoa trở nên lộng lẫy và xinh đẹp hơn bao giờ hết. Nhưng chỉ sau một đêm lại nhanh chóng chóng tàn lụi, không thể ngăn cản. Chết đi rất nhanh. Không cho người ta cơ hội lưu luyến. Chúng mình không ai muốn sống chỉ vì cái khoảnh khắc xinh đẹp đó cả."
Lần này nhìn những chùm pháo lóe sáng một cách chớp nhoáng trên cao kia. Bỗng dưng cái suy nghĩ về sự tàn lụi nhanh chóng đó lại trở nên rõ ràng. Pháo hoa, anh đào, thậm chí là cuộc đời của con người... đều ngắn ngủi. Vào những thời điểm nhất định trong cuộc đời chỉ biết dùng hết khả năng của mình mà khiến bản thân trở nên thật xinh đẹp, tỏa sáng trước khi để mọi thứ trôi vào hư không. Ừ, cũng chỉ có thể làm như vậy. Như là cái cách khiến cho bản thân tồn tại có ý nghĩa hơn trong cuộc đời.
***
Tuổi trẻ của chúng ta, nếu không phải là tình yêu sâu đậm thì hẳn sẽ phải là một tình bạn sâu đậm. Đến mức khắc cốt ghi tâm. Sau này, lúc nghĩ về, sẽ vô cùng vui vẻ. Cho dù đã từng có những khoảnh khắc rất đau buồn.
Dạo gần đây mình hay nhớ lại chuyện cũ. Hôm qua, T. chở mình về biển. Hai bên đường lá phượng rơi rớt như một con mưa mùa hạ. Tự nhiên thấy lòng buồn lắm. Chúng ta là những ngôi sao cô độc. Sinh ra và tồn tại ở nơi này, làm bạn một lần, kết thúc một lần, đau khổ một lần. Cứ như vậy, lướt qua nhau, gặp nhau một lần duy nhất trong đời rồi dùng hết sức lực mà lao đi. Vĩnh viễn không thể gặp lại nhau.
Đứng trước biển của P. Mọi thứ với mình đều là lần đầu. Nhưng có cảm giác rất thân thuộc. Có phải vì P không?
Khi còn sống, P lúc nào cũng bắt đầu từ "Biển của P..." để kể về nơi mình sinh ra. Và bây giờ thì nó đã thật sự là của P rồi đấy. Mình muốn hỏi P rất nhiều điều đại loại như cảm giác được hòa tan vào biển như thế nào? Hay trở về nhà tốt hơn là ở cái thị trấn buồn hiu của tụi mình chứ?... Nhưng rồi mình nhận ra, điều mình muốn biết nhất, muốn hỏi P nhất vẫn chỉ là "P vẫn đang cười chứ?"
P đang cười phải không? Cái nụ cười như gom hết vui tươi của thế gian vào đấy?
Bầu trời này, hàng phi lao này, bờ cát này, màu xanh này, chắc chắn là đã từng được nằm trong đôi mắt P. Mọi thứ đều rất mênh mông. P trong lòng mình cũng là một điều gì đó mênh mông như thế. Ngay tầm mắt, nhưng lại chẳng thể chạm vào được.
Gió thổi làm tóc mình rối hết cả lên rồi. P ơi, P có nghe thấy tiếng gió thổi không?
Mỹ Hạnh

Với mỗi cặp vợ chồng, đêm tân hôn để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ, đáng trân trọng bởi đó là buổi tối đầu tiên đôi trẻ ở bên nhau với danh nghĩa vợ chồng chính thức. Đêm tân hôn của chúng tô[…]
Truyện ngắn
Audio Sinh đôi nhưng anh trai em gái. Anh hai tên Nhô, cao kều, cận thị, suốt ngày dí mũi vào màn hình vi tính hoặc một quyển sách dày cộp, tai đeo headphones nghe rock.Điểm duy nhất em gái[…]
Truyện ngắn
Má ơi! Nhà mình giờ hết nghèo rồi má hè! Má cười làm nhăn dúm mấy nếp da đồi mồi trên mặt: Nhà mình có nghèo bao giờ đâu con, nhà mình chỉ ít tiền thôi. Có một bến sông đã tắm mát suốt c[…]
Truyện ngắn

Viết cho N và những điều bất khả của tình yêu. Nhà tôi và vợ cùng thành phố. Nhà vợ bề thế, kiên cố. Nhà tôi chỉ là nhà cấp 4 trong một con hẻm nhỏ bên sông. Bố mẹ tôi mất từ lâu, những thá[…]
Truyện ngắn

Những câu chuyện không liên quan
Chỉ là những câu chuyện vặt vãnh, không liên quan đến nhau, nhưng đều có thể rút ra những bài học thú vị cho công việc của bạn ^^! 1.Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc c[…]
Truyện ngắn
...Chúng ta... đã chọn sai cách để đối diện với tình yêu của chính mình... đúng không......... Tớ gặp cậu. Một cách thật buồn cười. Khi đó tớ và cậu đều còn nhỏ. Tớ bị... ăn hiếp. Cậu xông […]
Tâm Sự

Viết cho N và những điều bất khả của tình yêu. Nhà tôi và vợ cùng thành phố. Nhà vợ bề thế, kiên cố. Nhà tôi chỉ là nhà cấp 4 trong một con hẻm nhỏ bên sông. Bố mẹ tôi mất từ lâu, những thá[…]
Truyện ngắn

Tôi ghét gia đình tôi! Phải, tôi ghét căn nhà tôi đang sống, tôi ghét cái giường tôi đang ngủ, tôi ghét cái bàn ăn, tôi ghét cái nhà tắm, thậm chí cái toilet,... Tôi ghét tất cả mọi thứ. Bở[…]
Truyện ngắn
Tôi thích một người đã có gia đình sao?...tôi không tin vào chính mình hay tình cảm đó là ngô nhận hay chỉ là giỡn đùa nhiều thì lại nhớ thôi....... Mỗi ngày bắt nhịp với cuộc sống thường n[…]
Tâm Sự