Pháo hoa
Bình chọn: 411
Bình chọn: 411
***
Mình đứng trước cổng nhà P. Hôm đó là ngày cuối cùng của năm cũ. Trời mưa bụi. Vì mưa bụi đầu xuân nên không khí rất lạnh. Lúc P xuất hiện trước mặt mình và T, khuôn mặt cô ấy rạng rỡ. Miệng cười tươi. Chỉ có điều, đôi mắt vẫn sâu hun hút.
"Mình muốn dẫn P đến một nơi. P, đi với mình nhé" – Mình nói.
"Ba người chúng ta luôn sao?". P hỏi.
"Uhm. Ba người chúng ta."
P mỉm cười nhẹ nhàng nói được. Lúc đó mình mới để ý, P đi chân trần. P vẫn còn giữ cái thói quen xấu đó. Ngày trước P nói P không thích đi dép. Vì cứ mỗi lần dạo biển, cảm thấy mang dép sẽ tạo nên một loại khoảng cách rất khó chịu giữa P và biển. P ghét cảm giác đó. Có lẽ vì nhiều lần như thế mà P đã quen với việc đi chân trần như thế này, kể cả khi đã không còn bên biển nữa.
Lúc đó mình nói "Nè P, rốt cuộc, trong lòng P đang nghĩ những gì vậy? Mình có cảm giác sợi dây liên kết giữa P với biển không chỉ đơn thuần là nơi P trút xuống những buồn phiền. Nhiều lúc mình thấy P không ổn lắm. P hay cười, P luôn vui vẻ, nhưng sao mỗi câu chuyện P kể về biển đều trĩu nặng đến thế?"
P im lặng. Rất lâu sau đó mới lên tiếng.
"Thực ra, bố mẹ mình đều ở đó. Họ đã vĩnh viễn ở lại nơi đó."
P nói về điều đó một cách thản nhiên như vậy, mà sao mình lại thấy đau lòng đến thế?
Mình từ lâu đã rất muốn cùng những người mà mình yêu quý xem pháo hoa một lần. Giao thừa của những ngày còn bé luôn háo hức được lên phố xem người ta bắn pháo hoa. Mỗi chùm pháo lóe sáng trên không trung, giống như những giấc mơ xinh đẹp của tuổi trẻ. Rất cao, rất xa, rất đẹp. Chỉ có điều là nó rất chóng vánh.
Con người, nếu biết vượt qua cái cảm giác hụt hẫng của sự lụi tàn. Hẳn là trong lòng sẽ ít vướng bận hơn. Luôn ở trong tâm thế của một người biết được rằng mọi thứ trong cuộc sống đều có thời hạn. Cho nên sẽ không thất vọng khi có một số thứ chưa kịp chạm vào đã vội vã ra đi. Khoảng thời gian để cho mọi thứ tan biến rất nhanh. Chỉ bằng một lần pháo sáng rồi tắt. Chỉ bằng một cái chớp mắt thôi.
P hỏi mình muốn đưa cô ấy đi đâu? Và tại sao phải đi cùng với cả T?
Mình nói "P à, hôm nay là giao thừa, chúng ta sẽ cùng xem pháo hoa nhé. Đêm nay, P đừng nghĩ gì cả. Cứ ước cho thật nhiều là được."
Mình nói "Vì cả hai đều là những người mà mình yêu quý"
Thật ra, tuổi trẻ của chúng ta, không có nhiều sợ hãi. Chúng ta tiếc nuối cho những điều bị bỏ lỡ là nhiều hơn. Là tiếc nuối.
P cứ im lặng suốt cả quãng đường. Không giống mọi ngày.
"P ơi, hôm nay P có chuyện gì buồn à?". Mình đã hỏi P như thế.
P không nói gì. Chỉ cười.
Tụi mình dừng ở một khu đất trống cách rất xa thành phố. Đứng ở nơi này hoàn toàn có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố về đêm. Đương nhiên, đây cũng là một nơi lí tưởng để xem người ta bắn pháo hoa. Một vị trí an toàn cho những người không thích đám đông nhưng lại muốn biết cảm giác của sự náo nhiệt.
Lúc những phát pháo đầu tiên được bắn lên trời. P đã quay sang mình và nói những điều mà có lẽ cho đến bây giờ mình vẫn còn bị nó ám ảnh. Thực sự không muốn nghe. Nhưng nhất định phải biết điều đó. Trên đời, có một số chuyện tồn tại kiểu như vậy đấy.
"H ơi, mình đã từng dành trọn một đêm không ngủ để nghĩ về những việc mình bỏ lỡ. Rồi tiếc nuối chúng. Nhưng suy cho cùng thì có ai sống mà chưa từng muốn một lần trở về quá khứ? Những tiếc nuối của mình ngày hôm nay, xem như là những thứ mình bỏ ra để có được hiện tại, phải không? Hiện tại luôn luôn tươi đẹp nhất, phải không?"
P ngước nhìn thứ ánh sáng ảo diệu trên bầu trời bằng ánh mắt sâu thẳm. Và nói với mình rất nhiều.
P nói " H, mấy hôm nay mình đau lắm. Không ai nói cho mình về sự ra đi này. Nhưng rõ ràng là mình cảm nhận được nó. Cái chết đang ở rất gần mình. Thời gian mà thượng đế cho mình không còn nhiều nữa, nên mình nhất định phải tận dụng nó cho thật tốt.
Mình đã lên kế hoạch tất cả mọi thứ. Mình sẽ đi đâu, chơi gì, ăn gì? Mình sẽ tỏ tình với người mà mình thích như thế nào? Mình đã nghĩ rất nhiều. H không biết đâu, thật sự với những người bị bệnh như mình, thời gian có ý nghĩa rất lớn. Mình thấy những người hằng ngày chạy đua với thời gian, vui đầu vào công việc, bỏ quên tuổi trẻ... bọn họ thật ngu ngốc. Rồi sẽ đến lúc bọn họ hối hận cho mà xem."
Không gian tĩnh lặng đến bất thường. Không ai nói gì. T đã đi mua nước từ lâu. Khoảng đất trống chỉ còn hai đứa nên cảm giác trống rỗng lại càng trở nên rõ ràng. P im lặng một lúc rồi lại nói tiếp.
"Chỉ mong cho H luôn hạnh phúc. Giống như cái tên của H vậy."
Không thể nói được gì. Mình khóc. Mình cứ để mặc cho nước mắt rơi xuống không thể kiểm soát được. Mà cũng không muốn kiểm soát nó. Đôi lúc, mình cảm thấy rất ganh tị với P. Sao P lại có thể đối diện với mọi thứ, kể cả điều tồi tệ nhất một

Có một chành thanh niên rất ngưỡng mộ thành công của một nhà triệu phú, nên anh đã đến hỏi nhà triệu phú đó rằng, bí quyết gì đã giúp ông thành công đến vậy? Sau khi hiểu rõ câu hỏi của chà[…]
Truyện ngắn

11h 45', nó liếc cái điện thoại và nhấp nhổm. Năm phút nữa. Nào, tập trung vào, những lời cuối bao giờ cũng tóm ý và gợi mở cho bài học. Tai căng hết công suất, tay ngoáy lia lịa. 11h 49'. N[…]
Truyện ngắn

Nhớ hồi tôi chừng 7 tuổi, ông nội dẫn tôi đến bên hồ cá trong trang trại rồi bảo tôi thử ném một viên đá xuống nước. Sau đó ông bảo tôi quan sát những vòng tròn trên mặt nước bởi chính viên […]
Truyện ngắn

Có hai thiên thần, một già một trẻ, đang đi ngao du và dừng lại nghỉ đêm tại một gia đình giàu có. Gia đình giàu có nhưng khiếm nhã đã không cho những thiên thần nghỉ ở phòng khách. Thay vào[…]
Truyện ngắn
"Cha con đánh mẹ mấy cái? Mẹ con có đánh lại không?" "Cha đánh mẹ một cái, mẹ đánh lại ba, bốn cái luôn" Mười mấy năm trời đến lớp cũng là mười mấy năm mẹ lặng lẽ bên tôi. Ngày đầu tiên đư[…]
Truyện ngắn
Ai thấy tôi nực cười chứ tôi thì không. Tôi thích việc mình làm. Tôi xinh, tôi nghĩ thế. Mà thực ra mọi người bảo tôi không xinh, cũng vẫn có người khen tôi, nhưng tôi biết nhan sắc mình th[…]
Tâm Sự

Em xin lỗi vì đã...lợi dụng anh
Viết cho những ngày đã qua... Em xin lỗi vì đã lợi dụng hình ảnh nụ cười nơi anh để tìm cho mình một lý do mạnh mẽ mà đứng lên, bước qua những khó khăn của cuộc sống, bởi em biết khi anh t[…]
Tâm Sự

Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không hay nhưng không thể thay đổi bằng sự giận dữ. Tình yêu thương và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi mình,[…]
Truyện ngắn

Khi bạn bị tuột một cúc áo ngực
Người ta không nhớ lâu việc bạn bị hở ngực, hở đồ lót, nhưng sẽ nhớ và bật cười thú vị vì hình ảnh bạn rối rít và thảm hại, cuống quít chỉnh đốn bản thân. Trong những trang phục của mình, t[…]
Truyện Blog