Orange
Bình chọn: 698
Bình chọn: 698
Thì tôi nhớ rằng đã từ lâu lắm rồi, có đôi bạn trẻ mải ngồi quán gần trường mà về muộn. Cô bạn ngồi yên sau chiếc xe, cậu học sinh bất chấp đã muộn cứ đạp đi thật chậm. Những ngón tay nhỏ nhắn níu nhẹ vạt áo người ngồi trước, tay kia ôm chặt chiếc cặp bên mình. Cả hai tận hưởng chút yên lặng lãng mạn đó, không nỡ nói một lời, sợ cảm giác này sẽ trôi đi mất. Nhưng rồi, cô bé cũng lên tiếng.
"- Cậu nhìn xem, hoa bằng lăng nở kìa, đẹp quá !
- Đẹp thật, nhưng là lạ thế nào ấy !
- Màu của chúng đúng không ?
- Ừ, không phải tím à, hay là phai hết rồi đấy ? Hay do đèn đường này ?
- Tuyệt mà ! Dưới ánh vàng cam, hoa bằng lăng lại có màu của những cánh anh đào..."
Sau đó, là một cái phanh xe thật gấp. Hơi ấm từ phía sau, và cả hương tóc đột ngột xô tới khiến cậu trai vừa giật mình xin lỗi vừa ngây ngất tâm hồn. "Chúng mình ngắm thêm một lúc nữa, được không ?" – Hình như tôi đã nói như thế. Ngây ngô, và thật sến...
Nhưng nếu cho tôi quay lại, tôi vẫn sẽ nói những điều ngây ngô chân thành ấy. Mười năm cho tiếc nuối, nhưng những xúc cảm năm ấy, tuyệt nhiên không bao giờ hối hận. Sáng trong, ấm áp, tuyệt đẹp... Tôi chợt nhớ đến tấm thiệp cưới, nắm tay siết chặt lại. Là ngày mai. Còn những man mác cho đến tận hôm nay ?
Tất cả, bắt đầu từ lời nói dối tháng năm đó.
...
Tôi không đến quá sớm, vừa vặn để nhập tiệc. Đám bạn cấp ba năm nào, gần như tề tựu đông đủ, mừng cho hạnh phúc đôi lứa. Phòng tiệc quả nhiên xa hoa lộng lẫy, xứng với kì vọng cho đám cưới đặt ở nhà hàng năm sao. Ánh đèn vàng cam lung linh phủ khắp không gian, vừa ấm cúng, vừa gợi tôi cảm giác thân thuộc. Dù đã rất lâu rồi.
Khi tất cả mọi người đang náo nhiệt vui vẻ, một âm thanh kì lạ vang lên, liền sau đó toàn bộ ánh đèn biến mất. Tiếng "Ồ" ngân dài thích thú. Cả phòng chìm trong tối đen hồi hộp, chờ đợi bất ngờ này rồi sẽ đi tới đâu. Ánh đèn trắng xóa chợt bật lên, hướng về phía cánh cửa phòng tiệc. Đẹp đến lóa mắt. Cô dâu chú rể đứng đó tự bao giờ. Chỉ trong vài giây, mọi người đều thành tâm chúc phúc cho họ, đều thấy được họ thật xứng đôi. Nhưng tâm trí tôi lại thơ thẩn đâu đâu, mơ hồ, lơ đãng. Những tràng vỗ tay nhiệt liệt, tiếng pháo giấy rộn rã, những cánh hoa tung ra như mưa... Phút chốc tất cả mờ đi, tôi không nhìn thấy, nghe thấy được rõ. Khoảnh khắc đôi uyên ương lướt qua, tôi bắt gặp đôi mắt trong vắt năm nào. Đôi gò má trắng xinh, dễ ửng hồng bối rối. Ánh mắt bỏ qua người phù rể, tôi sững sờ nhìn cô gái đi sau gần cô dâu. Cô phù dâu ấy như cũng đang nhìn tôi...
Mặt ửng hồng, môi mỉm cười thật nhẹ. Cô tinh nghịch nháy mắt, nhẹ đưa bàn tay trái lên lắc khẽ. Khi nhìn thấy màu tàn phai đó, tôi cảm thấy rộn ràng trong lồng ngực. Nỗi bồi hồi qua đi, thấy chớm nở một khởi đầu mới. Tựa như những bông hoa bằng lăng tím vốn lẫn vào trong đêm, dưới ánh vàng cam lại bừng lên sắc anh đào rực rỡ.
Mười năm dài lắm, đủ để chúng ta cùng quên, không vướng bận gì nữa, những rốt cuộc vẫn ở đó, hoài ôm một nỗi nhớ.
Và đợi nhau.
***
Lễ cưới trang hoàng lộng lẫy, cô mặc váy kiều diễm nhưng không phải cô dâu, cậu vest lịch lãm nhưng không là chú rể. Khoảnh khắc gặp nhau đã xua đi ngóng trông và nuối tiếc vô vàn trong quá khứ.Để lại đằng sau bầu không khí hạnh phúc trong phòng tiệc, cả hai như năm nào đương ngoài khuôn viên, cùng nhau sánh bước.
Cậu nhìn chiếc nhẫn lá cô đeo trên tay, vốn muốn nói nó chẳng hợp với bộ váy hoàn mĩ của cô chút nào, nhưng thực cũng thấy rất vui. Cô lại nhớ khi nãy tìm thấy cậu trong đám đông, không kìm được mà vẫy tay khoe chiếc nhẫn, cảm thấy xấu hổ chết đi được. Nhưng mà...
- Được gặp lại cậu thật là tốt quá !
- Chỉ thế thôi ? - Cậu nhìn cô, mỉm cười.
- Ch... chứ còn thế nào nữa ?
Cậu không đáp, lôi ra một phong thư, vừa nhìn cô đã lập tức nhận ra nó. Cũng lập tức đỏ bừng mặt.
- Để đọc lại sau cũng được. Tớ có viết cho cậu đấy. Và... mừng cậu trở lại !
Cô cảm thấy hai người tự nhiên xích gần vào, hai mu bàn tay chạm khẽ, rồi chầm chậm đan quyện. Phải, rất tự nhiên, như lúc này cô muốn dựa mình vào người cậu, cảm thấy họ không phải là những người trưởng thành chín chắn,mà chỉ vừa mới lớn hơn một chút, vẫn ngượng ngùng và vụng về trước những rung động trong sáng. Như là lời nói dối muốn tắm mưa vụng về năm ấy, hay chung một chiếc ống hút cả hai cùng uống ly Mojito... Ngượng ngùng, nhưng cũng đầy ấm áp.Cũng chẳng còn gì để băn khoăn thắc mắc...
Lí do vượt qua bao năm tháng, đến gi

Khoảng trống có một viên đá nhỏ
Bà cũng nghe kể – những tin kể khi ấy cứ dồn về bà tới tấp – chuyện ông ra ga đón vợ nhưng ngơ ngẩn không nhớ mặt vợ mình. Chỉ đến khi có người phụ nữ khập khiễng đi đến, đập mạnh vào vai ôn[…]
Truyện ngắn

Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo lúc nửa đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và lẩm bẩm... Nhưng buổi đêm đó thì khác, người m[…]
Truyện ngắn

Nhà người – Cho Một Tết Nào Đã Cũ
Có bao nhiêu điều chị không biết, hay đã từ lâu rồi chị không nhớ... Chị mở tivi. Mùng 6 tết. Vẫn những chương trình quen thuộc. Cầm remote bật qua loa vài kênh rồi chị dừng lại ở 1 một bộ […]
Truyện ngắn
Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên mộ[…]
Truyện ngắn

Nhìn thấy vậy mà không phải vậy
Chao ôi!Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò[…]
Truyện ngắn

18 tuổi con đi, quên câu hỏi hôm nào mẹ bỏ ngỏ nơi trụ đá bến sông, mười năm sau trở về không còn mẹ trên đời, con mới chợt hiểu ra... Chắc biết con vô tâm nên trụ đá còn đứng đó để dẫn lỗi […]
Truyện ngắn

Tình yêu và hàng trăm thứ khác
Tôi đã từng có một tình yêu đẹp, nhưng tôi đã để tình yêu ấy ra đi một cách lặng lẽ, không ồn ào, không níu kéo hay một chút nuối tiếc. Và cho đến mãi tận sau này tôi vẫn không hề cho rằng q[…]
Truyện Blog

Thời đại của cô đơn... Ai cũng thấy mình thừa ra như một số lẻ – nếu không là số 1 quạnh quẽ một mình thì cũng là số 3 làm người đến muộn. Rốt cục sống đơn chiếc riết thành quen, chẳng ai cò[…]
Truyện Blog
Nhưng gã cũng biết, gã sẽ chẳng thể nào xua được hình ảnh cô gái có mái tóc nhuộm vàng nâu óng ánh dưới nắng khi đứng đợi xe taxi. Không bao giờ. Không bao giờ! Vẫn đến đó hả em? Dạ...[…]
Truyện ngắn