Orange
Bình chọn: 696
Bình chọn: 696
"Gửi..."
Hàng chữ ngay ngắn hiện ra, nét viết thật thân thuộc. Vội vã cho thư vào lại bên trong.
Tôi thực sự rất muốn đọc, nhưng tôi biết bây giờ chưa phải lúc. Chỉ vài ngày nữa thôi hoặc rất nhiều năm sau này nhìn lại, tôi có thể kiên trì đọc từng dòng này với biểu cảm bình thản. Nó vẫn đợi tôi đến một ngày đủ trưởng thành để đọc lại, bức thư ấy. Tuổi hai mươi tám của tôi, có một cái gì đó lớn lên như là trách nhiệm, cũng có một thứ gì đó chưa lớn. Đâu đó không chỉ ôm những kí ức và hoài niệm, thúc đẩy tôi ngắm những bóng học sinh phổ thông trong bộ đồng phục trắng lướt qua mỗi ngày. Thì ra chút tiêng tiếc, lại là mong trở về những năm tháng ấy, thời học trò hoa mộng của tôi.
Tôi nhìn bao thuốc mới chỉ hút một điếu, sau đó dứt khoát cầm nó ném ra ngoài ban công, bỗng cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng, tựa như luồng khí mát lạnh chợt tràn vào. Tôi không cần những đường nét mơ hồ hiện từ khói thuốc bàng bạc nữa. Khuôn mặt ấy trong trí nhớ của tôi vốn luôn vẹn nguyên và rõ ràng.
"Lúc này... cậu đã chạm đến nó chưa ? Điều mình cầu chúc cho cậu ấy ?"
Tôi mỉm cười, ngoảnh nhìn tấm thiệp cưới, thế nào lại để ngay cạnh phong thư trắng tinh. Giống như năm nào, gò má cậu học sinh phổ thông chợt ửng hồng bối rối...
Lần đầu biết đến tình yêu.
***
Nửa đêm, căn phòng thinh lặng chỉ còn nghe ngoài kia cơn mưa rào ẩm ướt, mát lạnh. Cô mở mắt, khẽ khàng ngồi dậy, bàn tay mò mẫm chiếc di động để lấy chút ánh sáng. Nghĩ chắc rằng dù có nằm xuống cũng không thể ngủ tiếp, cô tiến về phía cửa sổ, vén rèm và mở một bên cánh cửa, lập tức cảm nhận những hạt li ti vỡ nhẹ trên da mặt.
Cô vừa có một giấc mơ.
Trong giấc mơ ấy, cô mới mười bảy tuổi, đứng run rẩy dưới hiên đợi cơn mưa rào tạnh. Trận mưa rào mùa hạ cứ rơi, như thể sẽ không bao giờ dứt. Cô thấy những tấm lưng áo màu trắng hoặc to rộng hoặc nhỏ nhắn, bước một mình hay cùng nhau, đi dưới những chiếc ô đủ màu sắc. Dáng người cứ thế xa dần, khuất mắt cô tiến vào màn mưa rợn ngợp. Lẻ loi.
Bất chợt, chiếc ô màu xanh bật bung ra ngay bên cạnh làm cô giật mình. Cô đón lấy chiếc ô, và với người ấy còn nói điều gì đó. Rồi người ta chạy vút vào cơn mưa , để lại cô dù trong tay đã có ô vẫn mất một lúc trân trân đứng nhìn. Tự nhiên rất muốn chạy theo.
"Chúng mình có thể che ô chung mà " – Cô mỉm cười, tại sao lúc đó mình lại không nói thế ?
Giấc mơ, hay chính là kí ức của cô đấy chứ, lúc nào cũng ôm theo nó đến theo cả vào trong mơ. Thời gian dường như rất dài, dài đủ để quên một ai, cũng dài đủ để người ta xóa hết những kỉ niệm trẻ dại. Thời gian đủ dài cho cô thấy bao người đi qua cuộc đời mình, mà chính cô không cho ai một cơ hội, liên tục từ chối, để tất cả lướt qua.
"Em nghĩ chúng ta chỉ nên là bạn " – Cô trả lời anh trưởng phòng nhân sự. "Hai chúng ta đơn thuần là đồng nghiệp" - Cô nói thẳng với anh chàng phụ trách. "Em không thể hẹn hò với anh", từ chối giám đốc công ty... "Tớ xin lỗi..." – Cô nức nở bảo với cậu ấy.
Lần đầu tiên trong đời, cũng là lần duy nhất khiến mình tiếc nuối.
Cô bật đèn phòng lên, mở ngăn kéo bàn. Chiếc nhẫn lá héo úa màu thời gian, mới buổi tối cô tìm thấy nó. Làm rất khéo ,rất kĩ, và đẹp. Cô cố mường tượng người làm nó lúc đó không biết đã thử bao nhiêu chiếc lá hay làm hỏng bao lần mới có thể tạo được một chiếc như vậy. Đột nhiên cần cù tỉ mẩn chẳng giống với sự biếng nhác của cậu mọi khi. Cố tỏ vẻ vô tư lúc đưa cho cô rồi vội quay mặt đi , chắc là bối rối. Cả cô cũng bối rối thì phải. Cô liếc nhìn mình trong gương lúc này, thấy một nụ cười và màu hồng phớt nhẹ. Gò má ửng hồng. "Cũng lâu lắm rồi..."
Đợi một lúc lâu cơn buồn ngủ vẫn chưa chịu quay lại, cô cảm thấy thật hiếm có thời điểm nào hợp hơn lúc này – đêm rồi, với tiếng mưa chộn rộn khung trời ngoài kia - để tua lại thước phim quá khứ. Khung hình mùa thu, mùa đông, qua xuân rồi đến hạ... chầm chậm trôi qua trước mắt. Nắng chói gắt của mùa hè, màu phượng vĩ cháy rực, những âm thanh râm ran trong tán lá,... hẳn nhiên có vào mùa năm ấy. Mùa trong mắt cô đầy màu sắc, suy nghĩ cô đầy hồn nhiên, thích chỉ bởi Matcha Latte dường như thanh ngọt hơn một chút, Mojito mát lạnh hơn mọi khi. Những hương vị không chỉ đến từ một cửa hàng nhỏ có tên "Teahome" ở gần trường phổ thông cô theo học, bằng cách nào đó len lỏi đến qua ngày mưa, tình cờ cô không mang ô... Tình cờ được đưa chiếc ô màu xanh, tình cờ gặp gỡ, nhưng chẳng tình cờ dõi theo ai từ hôm đó.
Cô thích coi cậu như một cốc Matcha Latte, vị ngon ngọt dịu dàng của nó như sự ân cần của cậu vậy. Cậu bảo cô rằng hôm đó tớ muốn tắm mưa, lại thấy cô không có ô để về. Cô hỏi tại sao, cậu cười cười ngốc nghếch. Tại sao lại muốn tắm mưa vào cái hôm mưa to như trút nước, những hạt to chạm đất vỡ tan đến tội nghiệp. "Cậu thất tình phải k

Dù sống trong hoàn cảnh không mấy sung sướng như người ta nhưng họ lại hạnh phúc rất nhiều khi họ luôn luôn bên cạnh nhau mỗi lúc khó khăn, chia sẻ buồn vui, nụ cười cũng như nước mắt. Liệu[…]
Truyện ngắn
Damocles lặng người; nụ cười tắt ngấm trên môi. Khuôn mặt gã tái xanh còn đôi tay thì run lẩy bẩy. Bây giờ, gã chẳng còn thiết đến cao lương mỹ vị hay nhạc múa gì nữa. Điều duy nhất gã nghỉ […]
Truyện ngắn

Hồi tôi còn nhỏ, gia đình tôi sống ở châu Âu. Bố tôi làm chủ một nhà máy dệt, còn mẹ tôi thì bận rộn với việc nuôi nấng chăm sóc chị em tôi... Nhưng đến khoảng năm 1935, chủ nghĩa phân biệt […]
Truyện ngắn

Năm 12 tuổi, vào 1 buổi xế chiều có 1 người khách là chủ 1 tiệm giặt ủi và nhuộm áo quần đến chiếu cố, 3 đứa trẻ chạy lại chào hàng. Ông chủ tiệm nhin vào 3 cặp mắt van xin khẩn khoản đó, kh[…]
Truyện ngắn

Truyện cổ tích má viết cho chúng tôi bằng cả sự nhọc nhằn, sự đau đớn, bằng nước mắt, mồ hôi và bằng cả cuộc đời của má. Mẹ ruột chúng tôi mất sau khi sinh em trai út của tôi. Chị Như, chị […]
Truyện ngắn

Sự giải phóng bắt đầu từ tình yêu
Khi còn yêu nhau, anh có đưa tôi về gặp chị đôi lần, anh cũng kể tôi nghe nhiều về chị nhưng đó chỉ là những phác thảo mà tôi cố gắng lắm vẫn chỉ hình dung được chị là một người phụ nữ tần […]
Truyện Blog

Người thứ ba và 365 nỗi nhớ chưa đặt tên
Họ không muốn làm người thứ ba. Nhưng rồi tình yêu đúng là thứ không có mắt. Họ vô tình trờ thành người thứ ba. Tinh yêu chỉ chết đi khi giữa nó, có người thứ ba xen vào. Hoặc nếu không có […]
Truyện Blog

Tôi như bao đứa trẻ cùng tuổi khác, bước vào tuổi 18 cũng như với bao ước mơ, hoài bão to lớn và đồng thời cũng đối diện với kì thi đại học đầy cam go. Bạn của tôi ai cũng có những ước mơ t[…]
Tâm Sự

Ba tự hào về bốn công chúa của ba!
"Ba là trưởng họ, ba cũng như những người cha khác, cũng muốn có một đứa con trai để nối dõi lắm chứ, nhưng ba cũng không đặt nặng vấn đề đó, không có con trai cũng không sao vì ba có bốn cô[…]
Truyện ngắn