XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Nơi mùa xuân chưa đến - BlogRadio.Yn.Lt
Nơi mùa xuân chưa đến

Nơi mùa xuân chưa đến

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 318

Nơi mùa xuân chưa đến

19:13 - 16/09/2015
ống cũng chỉ biết ngẩng cái cổ ngước lên trời than vãn, sao mình nghèo thế, sao mình lại khổ thế này thế nọ. Chẳng chịu nhìn xuống xem bao nhiêu người ngoài kia đang mong ước được như họ, khao khát có một gia đình như họ. Tôi không nhìn vào mắt nó, nhưng cũng cảm nhận được cái sự buồn trong nó sâu lắm, sâu như cái đáy vực mà chẳng ai muốn ngã xuống vậy, ngã xuống sợ chẳng lần được đường ra. Giọng nó bắt đầu lạc đi khi tôi nhắc đến cái người gọi là "bố".


- Bố em? Ông ấy đâu xứng đáng là một người đàn ông hả anh. Có người bố, người chồng nào mà nỡ đuổi vợ con ra khỏi nhà khi vợ vừa sinh chưa đầy tháng? Ngần ấy năm không một lời thăm hỏi. Có đôi ba lần lúc còn bé, em cũng tò mò về bố, cũng xấu hổ khi lũ bạn trêu em là thằng không cha. Em cũng muốn gặp ông ấy một lần, để hỏi cho ra nhẽ. Nhưng rồi lần nữa mãi, em cứ nhắc đến thì mẹ lại buồn, lại khóc. Em cũng nản dần.


Rồi ngày em học trung học ông ấy mất. Mẹ có dẫn em sang thắp cho ông ấy nén hương, nhưng đến nhà thì bị bà cả và 2 đứa con chặn lại không cho vào. Em chẳng còn cơ hội gặp ông ấy nữa dù chỉ một lần. Chẳng biết giọng ông ấy ra sao, nụ cười ông ấy thế nào, những thứ em biết về ông ấy chỉ qua lời mẹ kể và mấy tâm ảnh mẹ chụp cùng lúc về làm lẽ.


Mẹ bảo ông hiền lắm, nhưng là con cháu đích tôn, bị sức ép nhiều từ gia đình, dòng họ, muốn làm gì cũng đều không tự quyết được. Vậy đấy. Bi kịch của gia đình, bi kịch của người vợ, người con. Những thứ ấy trước sau rồi sẽ xảy ra thôi, chẳng tránh được. Em đã từng hận ông ấy lắm, em đánh nhau với bất kỳ đứa nào nói đến ông ấy. Nhưng rồi em nhận ra, ở đời ai cũng khổ anh ạ. Không khổ thứ này thì thứ khác. Em biết ông ấy sống cũng chẳng vui vẻ gì. Cả đời làm theo ý muốn của người khác, không lấy nổi một góc cho riêng mình. Những ước mơ, những mong muốn của một con người dần bị thui chột đi, bị vùi lấp, bị chà đạp nên bởi những quy tắc, những giáo điều của số đông, của cái gọi là trách nhiệm gia tộc. Nó là cái áo choàng quá lớn đối với ông ấy, khiến ông ấy bị cuốn vào rồi mất hẳn.


Hai năm sau đó thì mẹ em cũng mất. Bà bị bệnh dạ dày nặng, thổ huyết, nhưng ông thầy thuốc lại bảo bệnh hô hấp, sắc vài ba thứ lá gì đó cho uống. Bệnh chẳng đỡ mà còn nặng thêm. Hôm bà mất bà có dúi vào tay em một cái túi, bên trong dựng số tiền bà để dành dụm được bấy nhiêu năm. Bà dặn em cố gắng học, chỉ có học mới thoát được cái cảnh này. Em nghe lời bà, tốt nghiệp xong một mình bắt xe xuống đây ôn thi đại học. Em quyết tâm thi vào Y để làm bác sĩ, cứu lấy những người bệnh, cứu lấy những cái chết không đáng có như mẹ em, cứu lấy cái khổ của những người như bố em... Em biết sức em không đủ rộng, đủ dài để chữa cho tất cả mọi người, nhưng cố được chừng nào, hay chừng ấy. Cứ cứu được đã. Phải không anh?!


Ngồi bên nó tôi cũng chỉ biết gật, rồi ừ. Tôi không ở vào hoàn cảnh của nó bao giờ, nhưng cứ thử đặt mình vào thôi là đã thấy rùng mình lên rồi, chẳng biết mình có đủ vững tâm mà vượt lên được như nó bây giờ hay không. Thế mới biết, nhìn vào bề ngoài ai đó thì chẳng đánh giá được cái gì sất. Người ta giấu hết, cất hết đi ở trong lòng rồi. Người ta chỉ lôi ra trong những lúc cô đơn để nhấm nháp, để thấm vào ruột gan, để mà mạnh mẽ với những cái ổ gà, ổ voi của đường đời. Có lẽ cuối năm, khi đôi mắt nhìn chăm chăm vào dòng xe cộ, nhìn người ta mua sắm những đào, những mai, những quất, những bộ quần áo đẹp... nhìn người ta vội vã balo, hành lý về với gia đình thì nỗi cô đơn ấy nó không còn kìm nén nổi nữa. Nó cứ thể mà phá ra, mà giãi bày chỉ cần một lời quan tâm, hỏi han đúng lúc.


Tôi nhìn nó, tự hỏi cái dáng mảnh khảnh co ro ngày rét với cái áo khoác mỏng kia sao mà chứa được một con người mạnh mẽ thế.


- Thế còn nhà ngoại cơ mà, sao không về?


Tôi đặt cốc trà lên bàn nước hỏi. Nó cười, cái cười nhàn nhạt rồi đưa miệng hứng lấy hớp trà.


- Nhà ngoại em cậu mợ về ở rồi anh ạ, ông bà ấy sợ em chiếm mất đất, nên sau khi ngoại mất là dọn về ở luôn. Em chẳng muốn tranh giành làm gì, xuống đây ở trọ. Thỉnh thoảng em về quê, 1 năm 2 lần thăm bà, thăm mẹ rồi lại bắt xe đi luôn. Có chỗ nào mà dừng chân ớ đó đâu anh.


Cái xe cà tang kia là ông anh ở trọ cùng cho em mượn ở lại chạy xe ôm đấy, em có 1 mình, còn lo tiền học phí, tiền nhà trọ, tiền ăn... nữa. Ngày em chạy xe, tối về đi dạy hoặc chân chạy bàn ở quán. Cuộc sống chẳng dễ nhưng cũng không đến nỗi như trước. Nhớ ngày đầu xuống Hà Nội ôn thi, với số tiền mà mẹ em nhét cho, em sống vỏn vẹn được 1 tuần là hết. Em xin làm chân rửa bát, bưng bê trong quán phở qua ngày, không làm thì đói, mà đói thì chả ai sống được. Từ đó em bắt đầu làm đủ thứ, ai thuê gì cũng làm hết, chỉ trừ cướp bóc với ăn trộm.


Nhiều khi đi đường, hay ngồi chờ khách xe ôm ,nhìn người ta đưa con đi chơi, em chỉ thèm có một gia đình như thế. Có đủ bố, đủ mẹ, chẳng cần phải giàu đâu, bình thường thôi cũng được, nghèo cũng được. Mùa xuân thật là đẹp anh nhỉ. Hoa nở khắp nơi, đâu đâu cũng thấy hạnh phúc, đâu đâu cũng thấy mặt cười... Nhưng...có lẽ...chẳng dàn

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Những mùa hè xanh

Những mùa hè xanh

Cho bản thân một ngày khác đi, cho mình một ngày thư thái, để suy ngẫm, để đạp xe ba cây số mua mấy que kem Tràng Tiền vào một buổi trưa hè, thấy cũng không tệ đâu, nhỉ? Cơn mưa ban sáng kh[…]

Truyện ngắn

Mẹ biết con sẽ là cô gái mạnh mẽ

Mẹ biết con sẽ là cô gái mạnh mẽ

Đừng khóc nhé con! Dù có chuyện gì xảy ra mẹ vẫn luôn ở bên cạnh con. Mẹ ơi, đừng khóc. Dù chuyện khủng khiếp hay tồi tệ đến đâu con sẽ không rời xa mẹ. Chiếc xe cứu thương lao vun vút […]

Truyện ngắn

Mẹ chồng khó tính

Mẹ chồng khó tính

Lần đầu tiên Hoàng đưa bạn gái về nhà giới thiệu với mẹ, chàng đã cẩn thận dặn dò nàng : Mẹ anh là một người khá kỹ tính, em nhớ cẩn thận và khéo léo nhé, nếu biết cách làm vừa lòng mẹ, mẹ[…]

Truyện ngắn

Vẫn chưa chịu cưới

Vẫn chưa chịu cưới

Cha mẹ Hiển đưa mắt nhìn nhau, cùng thốt lên ba chữ: "Bệnh đường dưới". Trích ngang lý lịch : Họ và tên : Lý Hiển Ngày tháng năm sinh : 12 12 1962 Từ nhỏ đến năm 1980 : Học sinh Năm 1[…]

Truyện ngắn

Những vòng tròn

Những vòng tròn

Nhớ hồi tôi chừng 7 tuổi, ông nội dẫn tôi đến bên hồ cá trong trang trại rồi bảo tôi thử ném một viên đá xuống nước. Sau đó ông bảo tôi quan sát những vòng tròn trên mặt nước bởi chính viên […]

Truyện ngắn

Hạnh phúc vô hình

Hạnh phúc vô hình

Lúc ấy trời đã tối, màn đêm sắp buông xuống, vị Đại sư nhân lúc ấy liền tóm lấy cái túi chạy đi. Phú ông sợ qua, vừa khóc vừa gọi đuổi theo: "Tôi bị lừa rồi, tâm huyết của cả đời tôi". Có m[…]

Truyện Blog

Tìm lại những ngày xưa

Tìm lại những ngày xưa

Lúc đó mày thích tao như thế nào. Có bằng tao thích mày không? Mấy ngày hôm nay không khí lạnh tràn về. Giáp tết trời đã lạnh lại còn mưa lây phây. Mặc áo mưa thì dở, không mặc cũng không[…]

Truyện ngắn

Giữa người với người...

Giữa người với người...

Đêm đó tôi cùng một đồng nghiệp theo các anh công an phường X đi bắt gái mại dâm. Mặc đồ dân sự, đi xe máy, mang theo còng, thẻ ngành và súng, các anh chở chúng tôi ngồi sau, lượn ra các ngã[…]

Truyện ngắn

Đừng rời bỏ yêu thương

Đừng rời bỏ yêu thương

Nghe người ta kể ở Nhật Bản xảy ra một câu chuyện có thực 100% như thế này: Có một người vì muốn sửa lại nhà nên dỡ tường ra; tường nhà kiểu kiến trúc Nhật thường đế một tấm gỗ ở giữa, hai[…]

Truyện ngắn

Hải Đường không dành cho em

Hải Đường không dành cho em

Anh có thấy không, Hải Đường của em, à không, em quên, chừng đó năm mà vẫn quên, Hải Đường không dành cho em, anh hai ha.... 1. Con trai à, lúc này con đã dựa lưng vào chiếc ghế nệm trên má[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất