Nợ đời
Bình chọn: 546
Bình chọn: 546
Quay vòng rồi chìm nghỉm.
***
Đợt lũ vừa rồi trong làng không có ai sẩy chân mà mất, cũng chẳng có ai trong làng than lũ cuốn mất thứ gì quý giá. Cơn lũ qua đi, cái lạnh lại kéo đến. Làng vừa trốn bão, giờ lại co ro tránh rét. Vậy mà chẳng có ai nghĩ mình sẽ bỏ nơi này đi làm gì.Trời xam xám màu đông, trên cánh đồng lại lún phún những mạ non mơn man xanh cốm cho vụ đông xuân.
Hôm nay làng Bãi Trạm được một phen ồn ĩ. Lâu lắm rồi mới có sự náo nhiệt như vậy ở làng. Số là, hôm nay ông Năm mua hẳn một con bê, một con heo nái và một con dê sữa đãi mọi người. Một sự kì lạ như tuyết rơi giữ mùa hè vậy. Từ trước đó mấy ngày, việc ông Năm bà Loan mang tiền đi trả nợ một vòng quanh làng đã làm mọi người nửa tò mò, nửa mừng cho nhà ông. Không chỉ trả hết, ông còn biếu lại số tiền gấp mấy lần tiền lãi để cảm ơn. Chưa hết bất ngờ thì hôm nay lại được ông Năm mời một bữa thỏa thê. Rồi chưa đầy ba tháng sau đó, ông Năm cất lên một căn nhà bốn lầu sơn màu vàng nhàn nhạt. Căn nhà vuông vức, xây trên nền móng cao và vững chãi. Chắc từ nay, nhà ông không đụng chân vào nước lũ bao giờ nữa...
Khi thấy ai đó sống bê tha, người ta thường nói : " Kệ nó, cho nó khổ rồi mới trắng mắt ra" . Chắc nhiều người vẫn tin tưởng câu này lắm. Nhưng không, những câu lý thuyết với thực tế như mặt trời với mặt trăng. Những câu nói hay ho chỉ là mặt trăng tô điểm cho đêm đen thôi, thực tế mới là mặt trời soi rọi con đường cho người ta đi.
Từ ngày phất lên, ông Năm thôi không còn lôi thôi uống chịu ở mấy quán nhậu. Thôi không cằn nhằn vợ con, đá niêu đập chén. Và người ta cũng thôi thấy ông gọi vợ là ngu, đần, hay nhìn mấy đứa con với nửa con mắt khinh miệt. Thay vào đó, người ta thấy ông mua thuốc bổ, đi khám bệnh, uống mật gấu,gan hùm,cao khỉ...
Đấy. Có khi, tiền mới làm được người ta trắng mắt ra.
***
Bà Loan như một nhà ảo thuật giữa đời thường. Nhưng bà không lôi con bồ câu ra từ cái nón không, cũng không xòe con bài ra từ kẽ tay mà bà biến được cho ông Năm một thằng cu từ bụng của mình. Ở giữa cái tuổi năm mươi. Kể ra cũng ít ai làm phép giỏi được như bà. Đứa con trai của hai vợ chồng bằng tuổi với đứa cháu ngoại đầu tiên.
Ngày bà Loan sinh được đứa con quý báu cho ông Năm, người ta thấy ông xì xụp khấn vái từ ban thờ đến mấy ngôi mộ từ sáng tới chiều. Ông chất đầy trên mộ những đĩa hoa quả, những lọ hoa rồi vái những vái dài, dập đầu liên tục cảm tạ. Nhưng đến cuối ngày, khi trời vừa xế, người ta lại thấy ông ngồi bần thần như người mất hồn bên mộ phần của cha mẹ. Không ai có thể hiểu tại sao lúc này gương mặt ông lại tím tái vẻ sợ sệt, lo lắng. Bỗng, ông chạy vụt về nhà. Chỉ một lát sau, từ căn biệt thự của ông Năm dựng lên một cột khói, ông Năm đang đốt thứ gì đó. Cột khói bay lên khỏi tường rào rồi bung ra theo gió. Cả không gian thoang thoảng hương thơm chỉ có ở loại gỗ dâu quý hiếm.
Cũng kể từ đó, người làng ít thấy ông bởi ông còn bận đi từ chùa này đến đền kia, từ tổ chức từ thiện này đến quỹ nhân ái nọ. Có người nói ông đang làm phước, có người nói ông Năm vốn dĩ rất tốt, do nghèo khổ nên bê tha vậy thôi. Cũng có kẻ nghi kị : "lão đang đền tội mà thôi"...
Không ai có thể hiểu làm sao ông Năm có được số tiền ấy. Cũng không ai hiểu nổi, tấm lòng nhân ái của ông bấy lâu nay được ông cất giấu ở đoạn nào giữa những cơn say.
Thi thoảng, lại thấy ông cõng cậu giời lên cổ, vỗ vỗ vào lưng thằng bé mập mạp rồi cười ha hả nói:
- Lộc trời đây, lộc trời đây. Haha
***
Thời gian như con ngựa hoang đứt cương, mải miết chạy chẳng quay đầu lấy một lần. Mới đó, cậu út của ông đã mười tám tuổi. Là cậu ấm được cưng chiều vậy mà Thành chăm ngoan, học giỏi chứ không lêu lỏng ăn chơi. Mấy đứa con gái của ông cũng đều đã yên bề gia thất. Người ta nói, ông Năm thật có phước lớn. Ông cũng tự thấy mình hạnh phúc vô biên...
Vừa học xong cấp ba ở huyện, Thành đỗ đại học lên học rồi trên thành phố. Được ông Năm sắm cho xe máy nên cuối tuần nào cũng thấy cậu chạy về thăm nhà. Chiếc xe của Thành có hai lốp to như lốp ôtô , chạy tới đâu rần rần tới đó. Ông Năm có đi đâu thì cuối tuần cũng ngồi ở nhà trên sân thượng, ngóng cậu út. Lần nào cũng vậy, vừa thoáng thấy tiếng nẹt pô đã tai vang lên xa xa là ông chạy xuống nhà kêu người làm bắt gà mở rượu rồi ra đón cậu.
Hôm nay cũng vậy, ông Năm ngồi trên cái ghế làm bằng rễ cây từ trưa nhưng mãi đến xế chiều chẳng thấy cậu út đâu. Trời lại mưa to, ngày bão lũ lại sắp về.
Ông đi lên đi xuống lo lắng bất an, gọi điện mãi không thấy con bắt máy, bèn mặc áo mưa, vơ vội chìa khóa nói với bà Loan:
- Bà nó, tôi đi coi thằng Thành đâu. Có khi nó mắc kẹt ngoài kênh.
Vừa nổ máy, ông Năm nhận được điện thoại của người lạ :
- Ông là ba của cháu Thành hả? Ông vô viện gấp, ngư

Nỗi đau không bao giờ là mãi mãi
Mẹ kể rằng chị vào tù khi 21 tuổi, cái tuổi xuân nồng nàn đưa đón biết bao cuộc tình chóng vánh. Chị bị lừa, mà lại bị lừa bởi người chị thương... Tôi gặp lại chị vào một ngày ít nắng, gi[…]
Truyện ngắn
" Các khanh hãy cho ta biết làm thế nào để xây dựng được một tình bạn cao quý như tình bạn giữa hai khanh như vậy." Damon và Pythias thân thiết với nhau từ khi còn nhỏ. Cả hai tin tưởng tuy[…]
Truyện ngắn

Khi còn bé bố đã đưa nó đi chơi ở tất cả mọi chỗ mà bố yêu thích.Từ các quán trà đá ven đường đến các quán bar, bia, cafe, karaoke hay thậm chí là nhà nghỉ. May mắn thì bố không để quên nó […]
Truyện ngắn
Hân, mình nắm tay cậu, được không? "Duy, con cần tập trung hơn!" – Giọng ông thầy giáo già khàn khàn vang lên phá vỡ màn im lặng ảm đạm chỉ độc tiếng chì chạy sột soạt trên giấy trong căn […]
Truyện ngắn

"Tao cứ tưởng được ăn kẹo của hai đứa mày từ lâu rồi cơ. Thế mà... Lại thế này đây!"... Nàng đã ngồi hàng giờ trước gương, tô chát cho gương mặt mình thêm lộng lẫy, mong sao son phấn đắt ti[…]
Truyện Blog

Bởi vì còn trẻ, nên suy nghĩ giản đơn, những cảm xúc nhẹ nhàng, thanh khiết nhất chính là quà tặng tuyệt vời nhất. Thời gian qua đi, những cảm xúc ấy không còn nguyên vẹn nữa, nó sẽ từ từ bi[…]
Truyện Blog

Dư vị những khoảnh khắc đó chưa bao giờ mất trong chị. Mỗi đêm nó trở về mơn man giấc mơ. Với người phụ nữ cuộc đời chỉ thế thôi là đủ. Chị hạnh phúc nép vào ngực Vũ khi anh ngỏ lời cầu hôn.[…]
Truyện ngắn

Audio Chúng ta luôn tin rằng tất cả những điều xấu trong cuộc sống sẽ xảy ra với người khác, chứ không bao giờ xảy ra với chúng ta cả. […]
Truyện Blog