Những mùa hè xanh
Bình chọn: 393
Bình chọn: 393
Cho bản thân một ngày khác đi, cho mình một ngày thư thái, để suy ngẫm, để đạp xe ba cây số mua mấy que kem Tràng Tiền vào một buổi trưa hè, thấy cũng không tệ đâu, nhỉ?
***
Cơn mưa ban sáng khiến buổi nắng trưa hè đã dịu bớt. Phương ngồi sau yên xe đạp, lơ đãng nghiêng đầu nhìn lên những tán phượng vĩ đỏ rực. Màu đỏ rực của phượng đằm thắm mà không gắt, điểm trên nền những tán lá xanh non mơn mởn, tạo nên một cảm xúc lạ lùng. Cảm xúc ấy nó vẫn chưa lý giải được, hoặc giả điều đó không cần thiết. Như nó vẫn thường thấy trong mình một nỗi xôn xao mỗi lần trông hoa phượng đỏ, dìu dịu man mác, và nhẹ nhàng lắm. Nắng đổ tràn xuống lòng đường rực rỡ. Đọn gió thanh thổi nhè nhẹ, chìm giữa tiếng ve râm ran đâu đó trên những màu cây.
- Nắng gắt quá. – Thanh đạp xe ở phía trước, khẽ lẩm bẩm.
- Không có nắng còn gì là hè hả anh. – Phương trề môi. Dòng suy nghĩ đang hết sức lãng mạn của nó bị đứt cái rụp bởi câu càu nhàu hết sức thực tế của ông anh nó.
- Thế giữa trưa hè nắng chang chang mày kêu anh đạp xe đưa mày đi lòng vòng làm gì hả con này!? – Mặt Thanh nhăn hí. Đúng vậy, giờ này đáng ra nó đã được ngủ yên lành trên chiếc chiếu trúc với chiếc quạt máy chạy vù vù chứ không phải è lưng ra đèo con em bốn mươi mốt cân có lẻ này chạy loanh quanh phố phường chỉ vì một cơn nổi hứng bất tử nào đó của con bé. Mà sao nó lại dễ dàng mềm lòng đồng ý thế cơ chứ!
- Ăn kem! Hè nóng đương nhiên là phải đi ăn kem chứ anh! Anh đạp lên Tràng Tiền đi! – Giọng Phương sau lưng nó hớn hở, như thế việc đạp xe lên Tràng Tiền ăn kem giữa trưa hè là một việc hết sức hiển nhiên và chẳng có gì phải bàn cãi.
Giờ thì nó hối hận quá sức, con nhỏ này dám cả gan hi sinh giấc ngủ trưa dễ thương của anh nó chỉ vì một cái lí do siêu mức vô duyên này thì quả thật không thể tha thứ. Nó cáu sườn:
- Mày bị khùng hả gái? Muốn ăn kem thì xuống nhà mà mua, mắc gì hành xác tao thế này!
- Lâu lâu đổi không khí chút chứ. Hè rồi mà.
Thanh nhíu mày trước câu nói dường như hơi không liên quan lắm của Phương, nhưng nó cũng không nói nữa. Nó biết con nhỏ thích nhất là mùa hè. Nó cũng không ghét mùa hè lắm, ngoại trừ việc trời quá nóng và mưa nắng thất thường thôi.
Phương dựa vai vào lưng anh nó, ngước nhìn bầu trời xanh. Bầu trời xanh chân phương của những ngày hè luôn là điều nó thích nhất, trong xanh và dịu dàng, nguyên lành như những giấc mơ. Vẻ đẹp này không một chiếc máy ảnh dù đắt tiền đến đâu có thể ghi lại trọn vẹn được, cũng như nó không thể pha được bằng những lọ màu nước trắng xanh bình thường để vẽ nên bầu trời nơi đây. Tự dưng nó thấy lớp nắng đang nhạt dần, tiếng ve kêu râm ran, tán bằng lăng tím biếc như một cô thiếu nữ mộc mạc và giản dị bỗng nhiên hòa hợp với nhau đến lạ lùng. Mùi của mùa hè, và mùi của bình yên, như đang trôi đâu đây gần lắm. Sự yên ả của mùa hè khiến nó nôn nao lạ, gió thối nhẹ trên những tán lá rung rinh, nhẹ thôi, dưới đọt nắng chậm rãi êm ả, thật yên bình quá đỗi. Hơi gió oi nồng khiến nó gần thiu thiu ngủ.
Mùa hè với nó luôn là những kỉ niệm. Mùa hè của những năm nó học tiểu học, là những chuyến đi du lịch với gia đình. Biển và bầu trời vĩnh viễn ngan ngát xanh. Anh em nó mỗi người cầm một con diều chạy trên bãi cát vàng cười rạng rỡ, gió thổi tóc bay về sau. Hay khi anh Thanh cõng nó chụp tại thung lũng tình yêu ở Đà Lạt, màu hoa rực rỡ. Và khi gia đình nó ngồi ăn đêm bên bờ biển, sóng rì rào bình yên dưới bầu trời đầy sao lấp lánh và bố nó chỉ những chòm này chòm kia. Những kỉ niệm lưu giữ bằng những tấm ảnh, bằng những vỏ sò nó đã nhặt và cất giữ, bằng mùi của biển căng đầy lồng ngực nó còn nhớ mãi, và màu hoa rực rỡ còn in đậm trong tâm trí.
Nhưng từ khi nó lên cấp hai thì bố mẹ bận đi làm suốt, nó và anh trai cũng đều đã có thế giới riêng, những đam mê sở thích, những niềm vui riêng với bạn bè. Nên mùa hè những năm cấp hai là những kỉ niệm với bè bạn, là những cuộc vui chơi bất tận. Những buổi tụ tập ở nhà nhau xem phim, làm bánh. Cùng đám bạn thân đi bơi nhưng chủ yếu là ôm phao quẫy nước. Hay những hoạt động trong các dự án tình nguyện vì trẻ mồ côi, vì môi trường. Là những ý tưởng, dự định nghe thật kì quặc và dở hơi. Như khoác ba lô, đeo kính râm lượn lờ phố cổ để trải nghiệm cảm giác dân phượt khám phá chính thành phố nơi mình đang sống và được người bán chào hàng bằng tiếng Anh. Như việc dậy vào năm giờ sáng để biết thành phố mình cũng có lúc vắng lặng tinh khôi như thế. Như mỗi tối leo lên sân thượng với cái ống nhòm ngắm sao để cố liên tưởng xem những ngôi sao kia xếp thành chòm nào và đoán thời tiết ngày mai, nhưng chỉ thấy những ngôi nhà cao tầng và cột điện đâm ngang bầu trời.
Nhưng mùa hè năm cuối cấp, lại chẳng là những ngày vui tươi như vậy. Chỉ có từ lớp luyện thi này sang lớp luyện thi khác, với chiếc quạt trần quay ro ro và tiếng thầy cô giáo giảng đều đều. Thấy những ngày chia tay đã gần lắm trên từng tán phượng đỏ.
Mẹ bảo: "Được nghe ông mắng còn là vui đấy con ạ, lỡ mai này muốn nghe cũng chẳng được đâu". Ông nội tôi có hai con trai là bác Quang và bố tôi. Bác Quang thì đã mất cách đây mấy chục năm […]
Truyện ngắn

Người Mỹ dạy bài học cô bé Lọ Lem như thế đấy!
Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ. Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.[…]
Truyện ngắn

Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu cuộc hành trình vào đời của một đứa con gái trưởng thành. Nó nhớ hôm đó tiết trời hơi lành lạnh, lá vàng[…]
Truyện ngắn
Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi. Kỳ 1: Chiếc vé Tháng 7 là tháng dài nhất trong năm, thường là vì mưca khơi những nỗi nhớ […]
Truyện ngắn
Mẹ bảo: nuôi để làm thịt, nên thích lúc nào là làm thịt gà lúc đấy. Anh Lâm nhà cậu còn bảo: mự có món "xáo gà đại dương", tại vì mẹ nấu xáo rất nhiều nước, mẹ cứ gắp cho chúng con còn mẹ th[…]
Truyện ngắn

Khi bạn trở về nhà, hãy quẳng lo âu về công việc ngoài cửa. Ngày mai bạn sẽ nhặt nó lên và tiếp tục mang. Người dẫn chương trình giơ cao một ly nước và hỏi khán giả: Quí vị thử đoán xem l[…]
Truyện ngắn

Lúc ấy trời đã tối, màn đêm sắp buông xuống, vị Đại sư nhân lúc ấy liền tóm lấy cái túi chạy đi. Phú ông sợ qua, vừa khóc vừa gọi đuổi theo: "Tôi bị lừa rồi, tâm huyết của cả đời tôi". Có m[…]
Truyện Blog

Còn nhớ không em kỷ niệm mùa thu ấy?
Mùa thu đến mang theo những kỷ niệm. Với mỗi ai đó nó lại mang đến những cảm xúc khác nhau. Với anh, đó là em. Không biết giờ đây, em có còn nhớ con phố Liễu Giai ngày trước,thơm mùi hoa sữa[…]
Truyện Blog