Những mùa hè xanh
Bình chọn: 403
Bình chọn: 403
Chỉ là, bỗng dưng thấy sợ hãi.
Chỉ là, bỗng dưng thấy mùa hè cũng mang một nét buồn nào đó. Một nét buồn nhẹ nhàng lặng lẽ, đau đáu, day dẳng. Nét buồn trôi trong bình yên đâu đây của những buổi trưa hè oi ả, nghe tiếng quạt máy chạy rì rì phả ra từng hơi nóng, nghe tha thiết đâu đó lời hát ru ngọt ngào ơi con cò mày đi ăn đêm. Nét buồn trên từng cánh phượng đỏ rực, màu hoa học trò, báo hiệu một mùa chia tay đang đến. Nét buồn như một dấu chấm chỏng chơ, lạc lõng giữa cuộc vui sôi động. Chẳng đủ khiến những người vui chơi thôi tận hưởng cuộc vui chơi, nhưng đủ khiến một ai đó tựa bên cửa sổ ngắm nhìn bầu trời của những ngày hè mà vẩn vơ suy ngẫm. Đủ khiến những người sắp phải chia tay nhau không thôi ngoái nhìn, mà nuối tiếc, mà ngẩn ngơ trước mùa hè, với ngổn ngang những tâm tư, những dự định. Những mùa hè khiến người ta biết suy ngẫm, biết yêu thương nhau hơn, nhưng rồi cũng để nó trôi đi thật nhanh, như cách người ta gạt qua nỗi buồn, thương nhớ để bắt đầu những mối quan hệ mới, niềm vui mới. Để những kỉ niệm và yêu thương ở lại mãi mãi với mùa hè.
Mùa hè như là tuổi trẻ, nông nổi bồng bột nhưng cũng sôi động, nhiệt tình lắm. Tuổi trẻ thích trải nghiệm nhiều thứ. Có những niềm vui mới, gặp gỡ những người bạn mới, thiết lập những mối quan hệ mới thú vị hơn. Mỗi mùa hè trôi qua, người ta lại bắt đầu trưởng thành hơn, phức tạp hơn, và quên đi mùa hè của những năm trước.
Có điều gì, nó đã bỏ quên trong những mùa hè đã xa?
Nó bỗng nhớ đến câu hát của Trịnh Công Sơn mà nó thường nghe dai dẳng mỗi tối từ chiếc đài cát-sét đã cũ mèm của bà nội:
"Thôi về đi, đường trần đâu có gì, tóc xanh mấy mùa
Có nhiều khi, từ vườn khuya bước về, bàn chân ai rất nhẹ, tựa hồn những năm xưa."
Câu hát ấy nó chỉ thấy hay, nhưng không hiểu. Mỗi lần nghe, lại như thấy một lớp nghĩa nữa. Câu hát gói gọn cả đời người, và mở đầu bằng một câu nói vô cùng quen thuộc, thôi về đi, nghe kéo dài u hoài, day dứt, đắng đót cổ họng. Nghe như tiếng gọi của người nơi xa xôi, nghe như tiếng gọi của bản thân tới tận sâu thẳm lòng mình.
Thôi về đi.
Ha, tự dưng nó thấy mình già quá. Câu hát ấy nó có hiểu gì đâu, chỉ thấy nó hay, nó buồn vậy thôi. Sống cho thật tốt vào, để sau này không phải nuối tiếc mà thiết tha những câu hát giá như thời gian quay trở lại. Nhưng con người ta thì thường hoài niệm, vậy đấy.
- Đừng có ngủ gật, ngã bây giờ. – Tiếng Thanh chợt quát khẽ từ phía trên cắt đứt những dòng suy nghĩ miên man của nó.
Phương chớp mắt như vừa tỉnh khỏi giấc ngủ, cho quen với ánh nắng chói gắt của mùa hè. Anh nó đã đèo đến trước cửa tiệm kem nổi tiếng ngàn đời ở Tràng Tiền. Nó hớn hở nhảy ngay xuống.
- Anh vẫn ăn kem sô cô la đúng không, em khao!
- À đấy, mãi mới nghe được một câu có vẻ hay ho. Thế anh ăn ốc quế cho mày hết tiền luôn!
- Xời, ốc quế cũng chơi đấy! Em mua một hộp cho cả nhà ăn luôn!
Trong lúc đợi cái Phương vào mua kem, Thanh dựa vào xe đạp vẩn vơ nhìn trời mây. Làm gì nó không hiểu con em gái mười sáu tuổi mới lớn này nghĩ cái gì, à thực ra cũng không phải là hiểu hết, nhưng cũng là vừa đủ cho cái tâm tư thời kì biến động luôn nghĩ là mình đã lớn nhưng thật ra vẫn rất là trẻ con ấy. Một đứa trẻ hay nghĩ nhưng vẫn rất đơn giản, cảm xúc bộc lộ hết trên gương mặt. Nó cũng chẳng tự nhận hơn hai tuổi đã là người lớn, nhưng là một thằng anh đã sống cùng con em gái hơn mười sáu năm có lẻ này, cũng dễ dàng nhận thấy những nét buồn trong mắt con bé mỗi khi nấu cơm xong mà chỉ có nó về ăn cùng, hay khi nó cũng bỏ mặc Phương ở nhà một mình để đi đá bóng với đám bằng hữu hay đi xem phim với cô bạn mình thích. Nhưng cả nó và Phương, đều là những đứa-trẻ-đang-lớn, những đứa trẻ ham chơi với những niềm vui bên ngoài thú vị hơn, hấp dẫn hơn, để có thể tạm quên đi cảm giác tội lỗi khi bỏ mặc gia đình mà tận hưởng cuộc vui với bạn bè. Có những tuổi trẻ đã bỏ quên mùa hè bên gia đình thương yêu như thế đấy.
- Xong rồi anh hai, mình về thôi. – Trong lúc nó mải suy nghĩ Phương đã mua xong chạy ra ngồi phịch lên ghế sau khiến nó loạng choạng suýt ngã.
- Ngồi cẩn thận vào. – Thanh nhắc nhở rồi đạp xe về phía hồ Gươm.
- Ủa sao anh lại đi đường này? - Phương ngơ ngác. Nó nhớ đi vòng qua hồ Gươm thì về nhà sẽ xa hơn.
- Tự dưng tao muốn đi ngắm cảnh đấy, không được à! – Thanh bỗng dưng nổi quạu.
Phương không nói gì nữa. Lướt bên bờ hồ lộng gió và nắng trưa yên ả, nó khẽ mỉm cười hạnh phúc.
Về đến nhà, thật ngoài dự tính là bố mẹ nó đã về trước. Nhìn hai anh em ngơ ngác mẹ nó mỉm cười:
- Hôm nay bố mẹ cố sắp xếp công việc để về sớm với các con, tại cũng lâu rồi nhà mình chưa đi chơi đâu đó. Mấy đứa có muốn đi đâu chơi không?
Phương ngẩng đầu nhìn anh nó, thấy anh nó cũng đang nhìn xuống, và trên môi đều vẽ nụ cười.
- Con muốn đi vườn bách thú! – Phương hào hứng đề xuất.
- Không! Con muốn đi công viên! – Thanh cũng to giọng không kém.
- Em muốn đi sở thú có đạp vịt cơ!

Người đàn ông vĩ đại nhất của tôi
Kí ức của tôi về một người đàn ông to cao, bế trên tay cô bé nhỏ nhắn và cười rạng rỡ đến rơi nước mắt khi tìm được cô gái nhỏ bị lạc. Đứa trẻ dù chưa đủ lớn nhưng vẫn cảm nhận được tình cảm[…]
Truyện ngắn

Năm ấy tôi quen một huấn luyện viên dạy chó nghiệp vụ trong quân đội. Tôi hỏi anh: "Loại chó thông minh nhất có thể đạt được tới trình độ như thế nào?". Anh trả lời: "Trừ chuyện không biết n[…]
Truyện ngắn
Thế mà. Một tháng sau. Bảo Ngọc tự tử. Tôi rất thích hoa xuyến chi. Mỗi bông hoa bé xíu xiu bằng ngón tay út, năm sáu cánh hoa trăng trắng bao quanh nhụy vàng. Nhìn qua không có gì đặc sắc[…]
Truyện ngắn

Mây bay qua và nắng vàng tràn ngập ... An không thể tưởng tượng được một ngày như hôm nay! Đầu tiên là việc An dậy muộn đến hai mươi phút, tiếp theo là chiếc xe máy trở chứng trên đường đi[…]
Truyện ngắn
Mẹ bảo: nuôi để làm thịt, nên thích lúc nào là làm thịt gà lúc đấy. Anh Lâm nhà cậu còn bảo: mự có món "xáo gà đại dương", tại vì mẹ nấu xáo rất nhiều nước, mẹ cứ gắp cho chúng con còn mẹ th[…]
Truyện ngắn

"Anh hai mày thanh thản trong cuộc sống đầy ắp bon chen này, lắm lúc cũng hay." Ở cái tuổi 36, trong khi bạn bè đồng nghiệp đã có nhà cao, cửa rộng thì anh rể tôi vẫn trung thành với chiếc […]
Truyện ngắn

Người khác tha thứ cho bạn thôi là không đủ sau mỗi lỗi lầm. Bạn phải tha thứ cho chính mình và biết cách sửa chữa bù đắp lỗi lầm, đứng dậy sau mỗi sai lầm. Đó mới là điều quan trọng nhất. N[…]
Truyện ngắn

Em đã đứng trước ngõ để đợi anh..
Anh bảo anh và cô ấy chỉ là anh em kết nghĩa, nhưng với linh cảm của mình em biết tất cả... Em đã chạy hàng chục cây số chỉ để đứng trước ngõ đợi anh, em mặc một chiếc khoác jean nhiều vết […]
Tâm Sự