Những cuộn len rối
Bình chọn: 425
Bình chọn: 425
Tôi đặt chậu cây lên bệ cửa sổ và nghĩ về những lời Giang nói. Cảm giác tồi tệ biến đâu mất, chỉ còn lại dịu dàng cùng bao an yên...
Lan đã chia tay Giang, sau hơn ba tháng. Thành phố vào thu với hương hoa sữa nồng nàn và nắng vàng ươm rất đậm. Tôi ngồi cạnh Giang, vụng về chẳng biết nói gì. Những ngày sau đó tôi thấy Giang vẫn hay cười, nhưng nụ cười của cậu có gì đó khác quá. Có lẽ cậu còn buồn nhiều lắm về chuyện của Lan. Còn tôi chẳng thể giúp gì cho cậu, chỉ biết xót xa đứng đằng sau nhìn cậu loay hoay một mình giữa cơ man nào là len rối, những sợi len nhiều màu quấn lấy nhau, những sợi len mang tên Lan. Cảm giác ấy, cảm giác nhìn người mình yêu quý buồn, thật chẳng dễ chịu chút nào...
"Len thì rối mà chẳng có ai giúp tớ gỡ..."
Tôi đăng một dòng trạng thái ngắn ngủn lên facebook, sau hơn một tuần Giang xốc ba lô và lang thang Sài Gòn cùng vài người bạn. Cậu gửi những tấm hình cho tôi, hình nhà thờ Đức Bà với khoảng sân bình lặng đầy nắng, những chú chim bồ câu trắng nhẩn nha mổ thóc, vài quán ăn nằm khiêm tốn giữa con hẻm bé nhỏ nằm sâu trong lòng thành phố, cả những quán cà phê vật nuôi thú vị. Cậu kể cho tôi nghe nhiều điều, về cái nắng nóng Sài Gòn, những đêm lành lạnh phải đắp hờ tấm chăn mỏng, và thói quen ăn mặc kín mít đến phát ngốt của người Sài Gòn. Nhiều điều, ngoại trừ mối quan hệ đổ vỡ khiến cậu phải thực hiện chuyến đi này.
Gập laptop, tôi lục lọi điện thoại những mẩu tin nhắn cũ của hai đứa, cũng đã lâu lắc rồi. Đọc xong cười lăn lộn, rồi khóc như vỡ òa. Khóc chán, tôi nằm dài trên sàn nhà mát lạnh, nhìn bầu trời êm ả trôi và chậu hoa bằng đát nung màu đỏ gạch Giang tặng trên bệ cửa sổ. Những ca từ buồn êm dịu của nhạc Trịnh vẫn vang lên miên man từ chiếc đài cũ kỹ đã bắt đầu gỉ sét.
Đột nhiên điện thoại rung, "You belong with me" cài duy nhất cho Giang. Giữa nắng Sài Gòn, thấy giọng cậu vẫn vậy, thân thương đến ấm lòng. "Những ngày lang thang ở Sài Gòn tớ đã có rất nhiều thời gian để gỡ những cuộn len rối của chính mình, Chi ạ. Có một cuộn len bướng bỉnh cứ rối mãi không thôi. Cuộn len ấy thuộc về cậu, và chỉ có cậu mới có thể gỡ nó ra thôi. Tớ nhớ cậu, và cả những cuộn len rối của cậu nữa, Chi ạ!"
[28.7.2014 – Mười bốn'>

Lúc đó, nếu tôi có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó.Trước khi tôi nói được câu gì, nó đã quay người bỏ chạy đi mất. Tôi đang đi tới quán cà phê, suy nghĩ lung tung về những công việc ở […]
Truyện ngắn
Em thấy hổ thẹn quá! Người con út rơm rớm nước mắt. Chính chúng ta đã ép bố phải hành xử như vậy, bởi vì chẳng ai thèm nhớ đến những lời dạy bảo cùa bố thời thơ ấu. Ngày xửa ngày xưa, có[…]
Truyện ngắn

...Thừa cả chiếc Ipad mới cứng, chiếc laptop hiệu Apple, chiếc xe tay ga trắng ngần. Và thừa cả những sợi tóc bạc phết trên đầu ba, đôi mắt thâm quầng của mẹ. Thừa thãi đến độ nghèo xộp đi.[…]
Truyện ngắn

Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể thấy rõ hai vàng tay và cổ của Tùng đỏ ửng. Giờ trả bài tập làm văn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thườ[…]
Truyện ngắn

Hai tháng qua, anh đã làm đủ mọi cách rồi. Nhưng trái tim em vẫn không thể nào rung lên được nữa. Em chỉ cảm thấy thương anh. Là thương chứ không phải là yêu. Buổi sáng, em tỉnh giấc bởi vạ[…]
Truyện Blog

Lần này tôi khóc thật khóc từ trong đáy tim mình khóc cho tình yêu của mình bị anh chà đạp.Khóc cho những nuối tiếc ray rứt bấy lâu nay chỉ là thừa thãi.Khóc cho chính mình khi cứ luôn bị xe[…]
Tâm Sự

Cầm phiếu chuẩn đoán bệnh trên tay, tôi như rơi xuống địa ngục không đáy. Thế giới bây giờ chỉ một màu đen tối. Tôi nhìn người bác sĩ như nhìn một tên đao phủ đã không thương tiếc giáng một […]
Truyện ngắn

Ngày 27 tháng chạp âm lịch, tiết trời se lạnh ở cái thôn quê vùng cao này, tôi vừa đặt chân xuống mảnh đất quê hương sau một ngày dài trên chuyến xe từ thành phố vượt qua nhiều đoạn đèo gập[…]
Truyện ngắn