Polaroid
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Những cuộn len rối - BlogRadio.Yn.Lt
Những cuộn len rối

Những cuộn len rối

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 375

Những cuộn len rối

01:56 - 06/09/2015
tôi đã từng hẹn ước, rằng sẽ không bao giờ kể cho nhau nghe nhiều về người yêu của mình. Nhưng tôi nghĩ, hẳn Lan phải dịu dàng lắm, có khi còn khéo tay và biết quan tâm tới Giang nữa. Chẳng phải tôi, ngoài việc bắt cậu ấy gỡ mãi những cuộn len rối nhiều màu và ngồi nghe hàng tỉ thứ chuyện không đầu không cuối của mình.


Nhớ sinh nhật Nam, tôi gọi Giang ghé nhà cùng làm một mẻ bánh bông lan. Mà chao ôi, tôi là một con bé vụng về, hay làm đứt tay khi động vào dao đĩa, nấu những món ăn khi thì mặn đắng, khi thì ngọt lừ. Chiều thứ bảy trong căn bếp nhỏ, chúng tôi chạy quanh phòng, thi nhau trét bột và kem lên mặt nhau, ăn hết đống bánh nướng khét đen thui và cười rất sảng khoái. Gian bếp nhỏ của mẹ trở nên lộn xộn với bột trắng, những mẩu bánh vàng rộm vương vãi.


Đến cuối cùng món quà tôi tặng cho Nam chẳng phải một mẻ bánh bông lan ngọt dịu xôm xốp, nhưng Giang thì cứ nhắc suốt thôi về chúng và cậu vừa cười vừa bảo đến sinh nhật cậu nhất định tôi phải tặng một thứ gì đó không phải những chiếc bánh khét đen thui.


Đấy, và có lẽ Lan phải nấu ăn ngon hơn tôi, rất nhiều, có lẽ bạn ấy sẽ tặng Giang một chiếc bánh kem to đùng ấy chứ.


Nếu Giang ở đây nghe tôi than phiền những chuyện như thế, hẳn cậu ấy sẽ cốc vào đầu tôi một cái đau điếng và mắng tôi vì cái tội tự ti của mình. Nhưng mà cậu ấy chẳng còn ở đây nữa, và tôi tìm thấy mình bơ vơ giữa cơ man len rối.


Có những buổi chiều thơ thẩn muốn nhìn thấy Giang cao lênh khênh với tấm lưng dài rộng và mái tóc nâu rối xù, tôi cứ ngồi mãi bên ô cửa sổ và viết, từng câu chữ trải dài trong miên man về cậu. Có thể lắm chứ, có thể cậu đang chở Lan ngồi vắt vẻo sau lưng đi qua những con đường êm ả ven ngoại ô, hoặc la cà đâu đó giữa những cuốn sách bạt ngàn để tìm tặng Lan món quà ưng ý nhất.


Dẫu cho những buổi chiều cuối tuần rảnh rang, cậu vẫn hay qua nhà tôi ăn những cốc sinh tố bơ, thứ tôi có thể làm ngon nhất, rồi hai đứa nằm dài trên ban công đầy nắng ấm, nghe giọng Taylor ngọt ngào trôi, nói những câu chuyện không đầu không cuối, về bạn bè, chuyện trường lớp, và về những cuộn len rối của tôi. Nhưng tuyệt nhiên Giang chưa bao giờ nhắc đến Lan, dù vu vơ hay cố tình. Và tôi cũng tuyệt nhiên chưa bao giờ kể cho cậu nghe về những sợi len dài mảnh rối tung mang tên cậu. Dẫu vậy, vẫn có những xáo động, dù rất khẽ và rất mờ.


"Tớ có việc nhờ cậu này Chi!"


Giang bất ngờ xuất hiện vào một chiều thứ năm dễ chịu. Tôi nheo nheo mắt nhìn cậu, vì nắng rọi và vì cơn ngái ngủ giữa chừng.


"Ngày mai là sinh nhật Lan rồi, tớ chẳng biết chọn gì tặng cho bạn ấy cả."


Tôi im lặng đôi chút, nhìn gương mặt Giang giữa luồng nắng tinh khôi và gật đầu rất vội. Chúng tôi lang thang giữa nhà sách cả buổi, chọn vài cuốn hay hay và một tấm thiệp đẹp ơi là đẹp. Chẳng biết Giang sẽ viết gì trong đó?


Ra khỏi nhà sách không dưng nước dâng đầy hốc mắt. Thế là Giang vừa chở tôi sau lưng vừa im lặng nghe những tiếng khóc khe khẽ của tôi. Áp lực cuộc sống, lạc lõng và thấy mình chán chường trong chuỗi ngày không có Giang. Cậu đưa tôi lang thang qua những ngõ ngách lạ lẫm của thành phố, dưới con đường chẳng biết tên có tầng tầng lớp lớp lá bàng xanh non, những sợi nắng lung linh nhảy múa trên vai, trên tóc. Một cơn mưa nhẹ thoáng qua chỉ đủ ướt quần áo, cậu vẫn guồng chân những vòng quanh chầm chậm, chờ mưa qua và nắng hong khô thơm tho.


"Cậu có thể nói cho tớ chuyện gì đã xảy ra chưa?"


Giang bất ngờ dừng chân trước một nhà thờ nhỏ, để xe đạp đấy và hai đứa ngồi trước sân vắng lặng. Tôi sụt sùi đưa những mẩu giấy nhỏ nhăn nhúm trong túi ra cho Giang, những dòng chữ nguệch ngoạc viết cho cậu rất vội.


"Cậu chẳng biết đâu nhỉ, cái cảm giác lạc lõng, cô đơn ấy. Cái cảm giác như ngồi giữa những người bạn mà mình thực sự yêu quý mà lại thấy mình lạc loài, bị bỏ rơi ngoài những câu chuyện ấy. Cái cảm giác kiểu như cậu vào diễn đàn mỗi ngày chỉ thấy cột thông báo một số không tròn trĩnh đến phát ghét. Mà giả sử, tớ có lặn mất tăm cả tháng giời cũng chẳng một ai đủ thân để quan tâm, hay vờ than rằng: "Ôi, tôi nhớ mấy câu chuyện dễ thương của con bé Chi cũng dễ thương nốt quá đi." Đấy, chuyện là như vậy. Giờ thì tớ đang buồn ơi là buồn, và tớ cần ơi là cần cậu."


"Sao cậu chẳng nói cho tớ biết?"


"Tớ đã nghĩ rằng cậu phải giành nhiều thời gian cho Lan hơn, sẽ chẳng còn ngồi nghe tớ than phiền về mấy thứ linh tinh vớ vẩn này nữa."


Giang vò vò đầu tôi: "Tớ đã nói với cậu rằng cậu rất ngốc hay chưa Chi? Chúng mình là bạn, chẳng một ai có thể thay đổi hay xen vào giữa chúng mình được cả."


"Kể cả Lan?"


"Ừ, kể cả Lan."


Tôi cười toét miệng, và tôi đã nói cho bạn chưa nhỉ, Giang ấy, cậu ta thật dễ mến, và cái việc tôi thích Giang chẳng phải là điều ngạc nhiên quá lớn. Giang tặng tôi một chậu hoa nhỏ xinh, những cánh hoa tím mỏng manh phất phư khi có gió thoảng qua.


"Như một sự khởi đầu mới cho cậu." – Giang bảo – "Hãy mở lòng với tất cả mọi người, Chi. Điều đó không phải khó khăn, như tớ đ

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Linh hồn của tình bạn

Linh hồn của tình bạn

Tặng một người đã từng là bạn. Dưới hàng ghế dành cho khán giả, tôi hồi hộp sung sướng và xen một chút tự hào về anh. Vậy là anh đã thành công, chắc chắn tôi không nằm mơ. Tôi nhìn thấy rõ […]

Truyện ngắn

Vợ chồng trẻ con

Vợ chồng trẻ con

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh […]

Truyện ngắn

Ăn vạ cuộc đời

Ăn vạ cuộc đời

Ngồi vội vàng tranh thủ trà đá với anh buổi trưa ở Hàn Thuyên. Ông anh này trước học cùng khóa đại học và ở cùng dãy kí túc xá, cũng lâu lắm rồi không gặp. Hơn tôi 3 tuổi, anh đi nghĩa vụ qu[…]

Truyện ngắn

Bác sếp ấy

Bác sếp ấy

Câu chuyện có thật về một người lãnh đạo... Bác làm sếp lâu rồi, kể từ ngày doanh nghiệp nhà nước H đi vào cổ phần hoá, bác mua gần hết 90% cổ phần công ty, còn một ít để nhân viên mua cho[…]

Truyện ngắn

Có khi nào mẹ quên con?

Có khi nào mẹ quên con?

"Bệnh nhân mắc chứng suy giảm trí nhớ sẽ mất dần khả năng định hướng không gian, quên đi cách sử dụng những đồ vật quen thuộc, thậm chí có thể quên sự vật, con người xung quanh, suy giảm chấ[…]

Truyện ngắn

Người mẹ câm

Người mẹ câm

Nó bực bội ném hết đồ đạc trong phòng, mẹ nó vẫn chỉ im lặng như mọi lần. Nó – thằng bé 20 tuổi, luôn nghĩ mình thật bất hạnh khi được sinh ra trong một gia đình không đủ đầy. Ba nó mất kh[…]

Truyện ngắn

Giấc mơ không có con dế nhỏ

Giấc mơ không có con dế nhỏ

Nơi ấy tôi đã từng sống. Nơi ấy có một dòng sông. Nó chảy qua vùng đất nghèo quê nội tôi như một ký ức tuổi thơ xam xám. Tôi đã từng cởi trần cùng lũ trẻ nhảy ào xuống dòng nước đen ấy để vù[…]

Truyện ngắn

Đường thẳng song song

Đường thẳng song song

Tôi từng nghĩ rằng nếu có tình yêu thì dù bất cứ chuyện gì xảy ra chúng tôi cũng sẽ cùng nhau vượt qua được. Nhưng tôi đâu biết rằng đôi khi tình yêu không đủ lớn... Tôi từng có một mối tìn[…]

Tâm Sự

Mối quan hệ nào cho hai ta?

Mối quan hệ nào cho hai ta?

Em cần lắm một sự bình yên, một tình yêu đúng nghĩa, một hạnh phúc cho riêng mình. Anh bước vào cuộc sống của em mang đến bình yên ấm áp, hạnh phúc và tình yêu. Em nghĩ là như thế , nghĩ m[…]

Tâm Sự

Thiên thần khuyên người xuất gia

Thiên thần khuyên người xuất gia

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni là người học caohiểu rộng ở nước Xá Vệ, đại danh lẫy lừng. Tuy không ngại gian khổ đã làm rất nhiều việc tốt, nhưng Ngài chưa hề cảm thấy mệt mỏi, vẫn bất kể ngày đê[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất