Những con ngựa trong công viên
Bình chọn: 457
Bình chọn: 457
Tôi chống tay lên cằm, mắt đăm đăm nhìn xuống phía dưới chân mình, nơi có một vỏ kem ly ai vô ý đã không vứt vào thùng rác. Nếu như ngày bình thường hay không phải bây giờ tôi sẽ đem chúng vứt vào trong thùng rác, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay tôi không cảm thấy khó chịu vì chuyện đó. Tôi thấy hơi choáng váng.
Vợ tôi đưa tôi một chai nước lạnh. Tôi tu một hơi thật dài. Rồi tôi bắt đầu nói:
"Anh tin điều đó, dù anh cũng chưa từng đọc bất cứ một tài liệu nào về sự tồn tại của chúng. Rất có thể người ta đã từng nói điều này trên truyền hình, nhưng em biết đấy, anh và em chẳng mấy quan tâm tới những chương trình kiểu đó đâu mà. Chúng mình không có thời gian, mà cho dù không quan sát nó thì cũng đâu ảnh hưởng gì tới cuộc sống của chúng ta phải không nào. Nhưng anh tin là trước đây khi chưa là thành phố, chưa có những công viên, chưa có những trung tâm thương mại, chưa có những chung cư cao tầng, thì ắt hẳn thành phố phải là những cánh đồng, những cánh đồng rộng rất rộng lớn, giống như những cánh đồng trên thảo nguyên Mông Cổ ấy. Và biết đâu lũ ngựa đã từng tồn tại trên đó, chúng ăn cỏ vào bình mình thong thả lượn trên những triền cỏ xanh mướt và êm ái vô cùng. Có nằm mơ chúng ta không tưởng tượng được những điều đó tuyệt vời như thế nào đâu nhỉ?".
Tôi nói rồi, ngả người về sau chiếc ghế đá, vòng tay ôm qua đầu. Tôi cảm thấy mình trở nên khoan khoái hơn. Con gái chúng tôi vẫn chơi với mấy cái cầu trượt màu đỏ chói, bóng láng.
"Em cũng đôi điều cảm nhận được điều đó tuyệt vời như thế nào rồi, em và anh đã từng mê đắm lũ ngựa ấy như thế nào. Chắc anh vẫn con nhớ những con ngựa đó chứ?"
Tôi gật đầu:
"Nếu như không nhầm thì chúng có khoảng 4, 5 con gì đó. Những con ngựa đẹp tuyệt trần!".
"4, 5 con trong cái lồng nhỏ xíu đó sao?". Vợ tôi thắc mắc.
Tôi vội lắc đầu.
"Không, không, chúng rộng lớn hơn nhiều chứ em. Khi làm chuồng cho những con công đó, người ta đã làm chúng nhỏ lại. Vì lũ công không cần nhiều diện tích như lũ ngựa đâu. Điều đó em thấy rõ mồn một mà".
"Người ta đã cho chúng ăn những gì nhỉ?" Vợ tôi lại hỏi.
"Anh nghĩ là cỏ khô và đậu tương. Hầu hết trong những công viên người ta đều cho chúng ăn những thứ đó, có thể đó là thức ăn chúng ưa thích".
"Tại sao người ta không cho chúng ăn cỏ tươi? Em dám chắc rằng chúng sẽ thích cỏ tươi hơn đậu tương". Vợ tôi thắc mắc.
"Anh không biết". Tôi vội lắc đầu.
Vợ tôi nhìn về phía con gái chúng tôi, giờ này nó không chơi với cầu trượt nữa. Nó đang chăm chú nhìn những đứa trẻ khác tô tượng. Tôi vội nghĩ, lát nữa thôi, chúng tôi sẽ cho con bé tô một bức tượng nào đó. Như chuột Mickey chẳng hạn.
"Em nghe nói rằng, đó là những con ngựa hoang".
"Là những con ngựa hoang?" Tôi quay sang nhìn vợ với vẻ thoáng ngạc nhiên.
"Chính xác. Vợ tôi nói tiếp. Em đã từng nghe nói chúng là những con ngựa hoang nhưng sinh ra trong công viên, không phải sinh ra trong môi trường hoang dã, chúng lớn lên trong công viên với đám cỏ khô và đậu tương đó, nên chúng không thể nào gặm được cỏ tươi. Và em sợ một điều ? ".
Vợ tôi ngừng nói với giọng điệu nửa như hoang mang.
"Điều gì ?" Tôi hỏi.
"Em sợ một điều, nếu như chúng ta thả những con ngựa hoang đó ra thiên nhiên, nơi đã từng là ngôi nhà của tổ tiên chúng, thì chúng sẽ chết khi không kịp thích nghi với những thứ lạ lẫm ngoài đó. Ngay cả cách gặm cỏ, chúng cũng không thể biết. Rồi chúng sẽ chết cả thôi. Anh có cảm thấy thế không ?".
Tôi vội lắc đầu :
"Anh không biết. Nhưng anh tin điều đó sẽ xảy ra với lũ ngựa".
"Vậy những con ngựa đó, những con ngựa mà chúng ta đã từng thấy đó, ở chỗ mấy con công. Có phải chúng đã được thả ra công viên không. Chúng đã chết trước khi kịp thích nghi chứ ?"..
Tôi cảm thấy không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt tới lạ thường, dẫu cho thời tiết hôm nay có rất nhiều mây. Rất có thể nó sẽ mưa vào buổi chiều.
Tôi không thể nói gì thêm nữa. Vợ tôi lại đưa tôi chai nước, tôi tu nốt chỗ nước còn lại trong chai. Tôi đứng dậy và bỏ nó vào thùng rác gần đó.
Sau đó, tôi ngỏ ý muốn cho con gái tôi tô tượng. Vợ tôi đồng ý. Chúng tôi đi về phía khu vực tô tượng, nơi con gái chúng tôi đang chăm chú ngắm nhìn những đứa trẻ khác, với những thứ màu vẽ xanh đỏ bám đầy trên tay, chân thậm chí cả trên mặt. Dù thế nhưng chúng vẫn cười tươi. Nghiễm nhiên sau đó chúng tôi không nhắc gì thêm về chuyện những con ngựa nữa. Tôi nghĩ, những lần sau trong cuộc trò chuyện bất chợt giữa vợ chồng tôi. Đôi khi chúng tôi vẫn nhắc về lũ ngựa đó, nhưng ấn tượng về nó cũng chẳng mấy còn sâu sắc nữa. Cũng có thể do chúng tôi còn
"Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả!"... Thầy giáo bắt đầu giờ học văn bằng chuyện C[…]
Truyện ngắn
Hồng còn tìm chọn ngày đẹp mới tiến hành kế hoạch, nó chọn hôm thứ 7 mà chả hiểu cái ngày hôm đó đẹp kiểu gì mà nó bị thầy giáo nhắc nhở mấy lần liền vì cái tội lơ mơ rồi ngủ gật, rồi còn b[…]
Truyện ngắn

Viết cho N và những điều bất khả của tình yêu. Nhà tôi và vợ cùng thành phố. Nhà vợ bề thế, kiên cố. Nhà tôi chỉ là nhà cấp 4 trong một con hẻm nhỏ bên sông. Bố mẹ tôi mất từ lâu, những thá[…]
Truyện ngắn

Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật xảy ra ở nhà Hoa Cúc tuần trước. Nhà Hoa Cúc rất nhiều chuột. Đương nhiên rồi, đó là căn nhà cấp 4 duy nhất còn lại trong khu phố. Giữa Hà Nội, được s[…]
Truyện ngắn

Tôi trùm chăn kín mít đầu và òa khóc. Những lời mẹ nói lúc ăn cơm tối lại ùa về: “Tao nuôi mày, chăm mày như thế mà mày chỉ mang được tí điểm về cho tao thế này à?”, “Cái loại như mày thì s[…]
Truyện ngắn
Đó là hai từ mà khi yêu nhau, chúng tôi đã tha thiết gọi nhau như thế! Mọi thứ chỉ còn là vết mờ của thời gian... Heo ơi...Em nhớ anh...thật nhiều... Nhớ một ngày thật lạnh, anh gõ cửa nhà […]
Tâm Sự

Góc phố nhỏ ướt át, cơn mưa lấp lánh những giọt vàng. Phố đêm vẫn ồn, vẫn tráng lệ lắm, đường về đông nghịt người mà cái lạnh chẳng chịu rời ai. Nơi xứ xa, nó bắt gặp giọng miền Trung quê nh[…]
Truyện ngắn
"Trúng giải hấp dẫn đến đờ đẫn!"
"Đồng tiền cũng có trái tim trái tim của những người giữ nó." Đi học thêm không mày? Việt ngó vào mặt con Linh khi con này đang phùng mang trợn má ngồm ngoàm miếng xôi, hậu quả của việc c[…]
Truyện ngắn