Như tiếng dương cầm
Bình chọn: 415
Bình chọn: 415
Tôi mò mẫm xuống bếp lấy nước nóng. Trong người tôi nóng ran và hốt hoảng. Đột nhiên tôi bị đẩy bật vào góc hành lang. Choáng váng. Khi kịp định thần lại thì bố đã lao đến giật ngược tóc tôi ra đằng sau, gằn giọng hỏi: "Con tao đâu?". Mắt bố đỏ lõi. Tôi òa khóc và hét lên: "Anh Dương chết rồi!".
Bố lập tức tát vào mặt tôi liên tục và quát: "Mẹ cha con lạc loài, con trai tao đâu?". Tôi vẫn cứ gào khóc: "Anh Dương chết rồi". Mùi tanh của máu tràn trên mặt tôi. Trong lúc mê man, đau đớn cực độ, tôi nhìn thấy anh đứng lặng im, lúc sau anh gọi tôi: "Vĩ ơi, có muốn gặp anh không?". Tôi lịm đi.
Mẹ lặng lẽ lau vết thương trên mặt và tra thuốc cho tôi. Tôi nén đau quay sang nhìn em gái mình. Mỉm cười khi thấy em ngồi trong nôi, bàn tay nhỏ xinh vẫy vẫy tôi nói "a a". Tôi quaylại nhìn mẹ: "Mẹ ơi, em 2 tuổi rồi!". Mẹ không nói gì, đi thẳng ra phòng khách. Tôi bế em chạy theo. Dì Mai A đã ngồi ở ghế từ bao giờ. Dì hỏi mẹ: "Có cho con Vĩ đi cùng không?". Mẹ gật đầu, bế Dương Cầm đi gửi.
Dì Mai A dắt tôi theo mẹ. Ngôi nhà nhỏ sực mùi hương. Có một dãy dài người xếp hàng ngồi đợi. Dì kéo tôi ngồi xuống bên cạnh. Một bà béo bắt đầu châm hương và khấn khấn. Mẹ tôi lặng lẽ đưa mâm quà bánh và tiền cho bà. Tôi níu níu tay cô mặc áo tím bên cạnh và hỏi: "Cô ơi sao cô lại ở đây", cô nhìn tôi, khuôn mặt toàn những vết tròn nâu nâu, giọng cô càu cạu gì đó không nghe rõ. Tôi chẳng kịp hỏi gì, dì cấu tôi một cái đau điếng.
Tôi ngồi im nhìn lên chỗ bà béo. Bà lầm rầm. Tự nhiên bụng bà trương to ra, da nhợt nhạt như người chết trôi. Giọng bà lé ré ở cổ họng: "Có bao nhiêu xoài trên đường sao mẹ không mua? Mua bánh quy cho con làm gì". Tay dì tôi tự nhiên lạnh toát, thôi không nắm tay tôi nữa mà chắp lại khấn liên hồi. Mẹ tôi khóc, tay cũng vái lạy: "Mẹ xin lỗi!".
Bà béo giọng vẫn léo réo: "Mẹ đừng khóc nữa, con cầu tự mẹ nuôi sao nổi, con được sống thế là đủ rồi, người ta phải bắt con lại thôi, mẹ đừng đốt tiền cho con nhiều, đốt quần áo mới cho con.". Tôi bắt đầu sợ và hiểu điều gì đang xảy ra. Mẹ tôi vẫn khóc và quỳ vật ra chiếu gọi "Con ơi!".
Bà béo vẫn nói liên hồi: "Bố bị vong chú Hồng chết đuối gần nhà mình hành đấy. Đợi em Cầm 7 tuổi thì bố khỏi. Mẹ đi đòi tiền bác Hiếu đi, lần con với Vĩ đi diễn cho bác bác vẫn chưa trả đâu.". Nỗi sợ hãi tràn lên tận cổ làm tôi ngạt thở.
Bà béo tự nhiên liếc nhìn tôi, mắt sáng quắc, con ngươi nhỏ rẹt như mắt rắn. Tôi òa lên giãy giụa, gào khóc đòi về. Dì Mai A vội bế tôi chạy ra ngoài. Mẹ tôi vẫn vật ra chiếu, nước mắt tràn ra như mưa. Tôi cũng khóc. Tiếng khóc òa của trẻ con găm vào từng ngọn cỏ may trên đường, dính đầy vào quần dì tôi. Tôi bị tiếng khóc của chính mình xé toạc tim ra khiến tôi đau đớn.
Những ngày sau đó, tôi lên cơn sốt cao từng đêm. Mê man. Sau này khi tỉnh lại, mẹ kể lại cho tôi nghe, đêm nào sốt cao tôi cũng nằm cười khúc khích, nụ cười đẫm mồ hôi.
***
Dương Cầm bị câm bẩm sinh. Cổ họng chỉ phát ra tiếng ú ớ, môi chỉ mấp máy nói "a a". Tôi không biết phải làm thế nào cho em gọi tôi được một tiếng. Năn nỉ mẹ tìm thầy thuốc chữa bệnh cho em thế nào cũng không được. Tôi thương em vô cùng. Thương mẹ ngày càng hốc hác sau những trận đòn của bố. Mẹ vẫn cam chịu và nhẫn nhục.
Dì Mai A thúc mẹ li dị. Mẹ chỉ cười xòa: "Lấy anh lúc anh khỏe mạnh, giờ bệnh tật thế, nỡ lòng bỏ sao được". Dì tôi vẫn bực tức trút giận lên đầu tôi: "Mẹ mày chỉ đạo đức dởm."
Khi Dương Cầm biết đi và chạy vững, tôi nhận ra mắt em có vấn đề gì đó về màu sắc. Em chỉ mặc màu trắng, nhất quyết không xỏ tay vào những chiếc váy màu khác. Bao nhiêu váy màu hồng, màu xanh mẹ mua cho em dì phải mang về cho bé Bíp. Bác sĩ cũng chẳng giải thích được. Có lần tôi bắt gặp ông lắc đầu bảo mẹ tôi: "Khổ, sinh ra toàn những đứa con không bình thường". Tôi chẳng thấy buồn bã gì, thấy em mặc màu trắng rất đẹp.
Tôi là người đầu tiên nhận ra Dương Cầm có năng khiếu piano khi em ngồi nghịch đàn của tôi. Em rất nhạy cảm với những nốt nhạc, bàn tay nhỏ nhắn lướt rất nhanh trên phím đàn. Tôi dạy em nhận biết nốt, dạy em những hợp âm đơn giản,để em có thể chơi đệm cho tôi những bản hòa tấu với Violin. Tôi nhanh chóng tìm lại được sự ấm áp trong lòng. Mắt em long lanh và đôi môi chúm chím mỗi khi tôi đặp tay vào 2 má, thơm em nhẹ nhàng và khen em đàn hay lắm. Mỗi lần như thế, tôi đều thủ thỉ: "Dương Cầm ơi, đến khi nào em được 7 tuổi?"
Mẹ nhắc tôi Dương Cầm hay mộng du. Mẹ vẫn thường nghe thấy tiếng piano ban đêm. Tôi lắc đầu và thấy lạ. Bởi vì ban đêm tôi không hề rời em nửa bước. Đến một đêm tôi giật mình vì tiếng đập cửa rầm rầm. Tôi quay sang bên cạnh và hoảng hốt không thấy em đâu.
Tôi chạy sang phía phòng anh và thấy bố đang phá cửa. Trong phòng tiếng piano vọng ra rõ ràng, đâm thẳng vào tai tôi. Tôi nhìn mẹ, tự hỏi: "Sao Dương Cầm có chìa khóa phòng anh?".
Bố đập cửa nát bét, Dương Cầm ngồi im, nhìn ra không chút sợ hãi. Bố tôi lại hỏi: "Con tao đâu?". Tôi sợ hãi,

Mối tình với Lệ, thoát ra đôi khi là một hạnh phúc. Tôi đã thấy cảnh cô dửng dưng với gã bạn trai mới, và nếu tôi cũng ở trong cảnh đó, chắc sẽ chết mà mãi không nguôi lòng. Lưu ban một năm[…]
Truyện ngắn
"Dậy đi nhóc, dậy đi, chưa dậy hả? Con gái gì mà ngủ nướng vậy? Ế chồng cho mà coi..." 1. Nghe cái giọng lải nhải qua điện thoại, tới đọan cao trào, lòng tự ái trỗi dậy. Nó ngồi bật dậy nh[…]
Truyện ngắn

Sự tích Táo Quân: Một bà - Hai ông
Táo Quân, Táo Vương hay Ông Táo trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam được xem là vị thần cai quản việc bếp núc trong mỗi nhà và thường được thờ ở nơi nhà bếp. Trong tín ngưỡng dân gian Việt N[…]
Truyện ngắn

Và thêm một điều khác nữa, ấy là Vược có vợ đủ ba miền Bắc Trung Nam. Từ những đứa bé lẫm chẫm biết đi cho đến người lớn, tất thảy mọi người đều nhận thấy Vược không giống với họ. Vược n[…]
Truyện ngắn

Em cười. Nghĩ đến nhà nghỉ bên Gia Lâm mà em với anh đã dành hẳn ba ngày sống với nhau bên đó. Cứ khi nào rảnh rang một chút hai đứa lại tót sang bên đó và... "Sống là một cuộc chiến đấu. C[…]
Truyện Blog
Nắng vàng trải dài trên nền trời xanh thẳm, thêm một ngày mới nữa lại bắt đầu. Con đường quen thuộc này em đã đi không biết bao nhiêu lần, nhưng không hiểu sao lần này em lại thấy nó xa lạ […]
Tâm Sự

Có một ngày em chợt nhận ra mình không còn yêu anh nữa. Một ngày, em nhận ra trái tim nhỏ bé của mình đập loạn nhịp trước mộtchàng trai không phải là anh. Ánh mắt nâu trong veo ấy choáng n[…]
Truyện Blog

Lần này chị về, quà lạlắm. Chẳng xanh xanh, đỏ đỏ, chẳng ngòn ngọt, chua chua. Quà nằm trong đống vải,ngo ngoe chòi đạp, còn khóc thút thít. 5 tuổi, Tý thấy chị lầnđầu tiên. Nó núp sau quần[…]
Truyện ngắn