Người chồng điên
Bình chọn: 388
Bình chọn: 388
Thì ra trong một lần kiểm tra sức khỏe bản thân, bệnh viện đã nhầm lẫn đưa giấy báo cáo xét nghiệm của người khác cho anh, Cầm lấy tờ kết quả xét nghiệm, anh đã vô tư tin rằng: bản thân mình bị vô sinh!
Nỗi đau của anh ngày đó, tôi có thể hiểu. Nhưng còn nỗi đau hai lần mất con của tôi, anh có hiểu không??
Hai năm trắc trở yêu nhau, bốn năm ân ái mặn nồng, vượt qua bao khó khăn mới có thể ở bên nhau, chẳng lẽ bấy nhiêu vẫn chưa đủ??? Là niềm tin của anh dành cho tôi quá mong manh hay do tình yêu này quá nhỏ bé???
Vừa mất con, vừa mất đi chồng, hạnh phúc của tôi dường như bị chôn vùi xuống vực thẳm vào cái đêm trung thu nửa năm trước. Khi ấy, tôi từng thề với lòng mình rằng, dù cho sau này có ra sao, La Mỹ Đình này cũng không muốn gặp lại anh thêm một lần nào nữa ...
Thế nhưng ông trời thật không công bằng, khi ký ức thương đau dần dần phai nhạt trong tôi thì số phận đen đủi lại cho tôi gặp được anh trên mảnh đất Hà Nội. Khoảnh khắc nhìn thấy anh trên đường, tim tôi như vụn vỡ.
Kể từ ngày chính thức ly dị, anh hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi, tuyệt tình không hề vướng bận. Từ bỏ nghề thầy giáo, bỏ luôn số điện thoại cũ, một mình xách vali đi đến một nơi không ai biết, thỉnh thoảng chỉ gửi một bức thư thăm hỏi về nhà cho cha mẹ của mình. Tôi cứ ngỡ rằng anh chỉ chuyển đến một nơi nào đó thuộc miền Nam, chứ không hề nghĩ rằng anh đã đến với thành phố Hà Nội nửa năm rồi.
Nếu không phải vì muốn vui lòng cả gia đình, tôi sẽ không chấp nhận du lịch ở Hà Nội cùng anh hai, và nếu như vậy, tôi cũng sẽ không nhìn thấy cảnh tượng anh đang ôm ấp một người con gái khác!!!
Khi tôi cố gắng xoa dịu vết thương lòng trong thời gian qua, thì anh bây giờ đã tìm cho mình một tình yêu mới? Là tôi yếu đuối, hay do anh thật sự quên mất tôi rồi?
Một ngày, rồi hai ngày, rồi một tuần lễ trôi qua ...
Dường như tôi chẳng biết làm gì ngoại trừ mơ hồ nhìn theo bóng dáng anh và cô gái đó quấn quít bên nhau, và rồi lặng lẽ khóc.
Quốc Khanh, nếu như nhìn thấy chúng ta ở gần nhau như thế này, có phải anh sẽ lau giọt nước mắt cho em như ngày xưa anh từng nói?
Nếu như ngay bây giờ em đứng trước mặt anh và nói lên hết tất cả, có phải chúng ta sẽ lại yêu nhau như lúc trước không?
Quốc Khanh, anh hãy nhìn về phía em một chút, một chút thôi được không?
***
" Mỹ Đình!!!!! Mỹ Đình!!! Mau gọi cấp cứu đi, làm ơn!!! Có ai đó mau gọi xe cứu thương đi!!!!"
Tiếng nói vừa xa vừa gần như vang vọng bên tai tôi, khiến chân tôi chùn bước. Đờ đẫn mất mấy giây,tôi từ từ xoay đầu lại,đập vào trước mắt là gương mặt trắng bệch của Việt Tuấn – anh trai Mỹ Đình từ từ hiện rõ giữa biển người hiếu kỳ đứng xung quanh vụ tai nạn. Nhìn thấy thân thể quen thuộc bê bết máu nằm trong lòng Việt Tuấn, tim tôi như ngừng đập, miệng hét lên, sụp xuống người con gái ấy:
" M..Mỹ..Mỹ Đình!!! Không!!!! Mỹ Đình!!!!!!!!!!!"
.
.
.
.
"Trời sinh ra cho mỗi cặp đôi yêu nhau, không phải để cho họ cảm nhận được nỗi đau tột cùng là như thế nào, mà chỉ muốn chúng ta biết làm thế nào để nắm giữ chìa khóa của hạnh phúc.
Nếu mọi thứ bất ngờ vượt quá tầm kiểm soát, thì những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất sẽ biến thành cơn ác mộng kinh khủng nhất!"
Bốn ngày sau khi người con gái ấy chết, mọi người đều có mặt đông đủ trong lễ đại tang. Chỉ có duy nhất một người không đến, đó chính là Quốc Khanh!
Không ai biết anh đi đâu, cũng không ai muốn biết anh rốt cuộc đã làm gì. Họ chỉ biết rằng sau khi biết được tất cả sự thật, anh không buồn cũng không khóc, cứ dùng đôi mắt lạnh lẽo vô hồn như vậy, nhìn vào bức di ảnh của Mỹ Đình từ ngày này sang ngày khác. Cho đến khi quan tài được mọi người khiêng đi, thì cũng là lúc không một ai nhìn thấy anh nữa ...
Một tuần sau lễ tang, có rất nhiều người xung quanh trông thấy một chàng trai ăn mặc rách rưới bẩn thỉu đứng trước cổng trường, ngày ngày nhìn thấy bóng dáng cô sinh viên nào tóc dài, dáng người thấp bé liền lao đến ôm chầm, luôn miệng gọi tên một người con gái, lúc cười lúc khóc hệt như một người điên.
Cứ như thế từng ngày trôi qua, mọi người luôn truyền tai nhau một câu chuyện về người chồng vì quá đau đớn với cái chết của người vợ nên đã hóa điên. Hễ nhìn thấy cô gái nào có hình dáng quen thuộc, anh cũng đều nghĩ rằng đó là cô vợ quá cố của mình!
Người quen biết anh ta, sẽ gọi anh ta là " người thầy cũ".
Người không quen biết anh ta, sẽ gọi anh ta là " người chồng điên!"
Người quan trọng nhất trên đời
Audio Hãy xóa đi một cái tên nữa đi! tiếng của thầy giáo lại vang lên. Cô nữ sinh sững lại, rồi như một cái máy, từ từ quyết định xóa bỏ tên của đứa con...Cô mệt mỏi tiếp tục công việc, và[…]
Truyện ngắn

World Cup dần cướp anh khỏi tay em
Có lúc em thầm nghĩ giá như anh ngoại tình, ít ra em còn được ghen với người thật, đằng này thứ anh say mê lại là bóng đá, chả nhẽ em lại tức với một quả bóng. Càng nghĩ càng thấy ấm ức tron[…]
Truyện ngắn

Chuyện kể rằng người bảo vệ của trường không hiểu nguyên cớ gì đã sảy chân té xuống đìa nước nằm phía sau rặng tràm già nua xơ xác. Ngôi mộ trong vườn chàm của ông đã làm cho đám học sinh v[…]
Truyện ngắn

11h 45', nó liếc cái điện thoại và nhấp nhổm. Năm phút nữa. Nào, tập trung vào, những lời cuối bao giờ cũng tóm ý và gợi mở cho bài học. Tai căng hết công suất, tay ngoáy lia lịa. 11h 49'. N[…]
Truyện ngắn
"Tại sao ông ta lại ngạo mạn thế chứ? Ông ta không thể chờ đợi một vài phút để tôi hỏi về tình trạng của con trai tôi sao?" Cha cậu bé nói hằn học khi nhìn các y bác sĩ còn lại. Một bác sĩ[…]
Truyện ngắn

Và thêm một điều khác nữa, ấy là Vược có vợ đủ ba miền Bắc Trung Nam. Từ những đứa bé lẫm chẫm biết đi cho đến người lớn, tất thảy mọi người đều nhận thấy Vược không giống với họ. Vược n[…]
Truyện ngắn

Hoàng cực kỳ ghét cái thằng hàng xóm sát vách bên cạnh. Nó đi là đi, về là về, chẳng thèm liếc mắt hỏi han đến ai. Trong xóm cũng có người có vẻ nể. Nể thôi chứ không trọng. Căn bản là, tuy[…]
Truyện ngắn