
Ngủ ngon nhé quá khứ!
Bình chọn: 495
Bình chọn: 495
Chẳng trách, anh lớn thế rồi. 16 rồi mà nhìn anh nhỏ lắm. Chỉ thấy anh cao lên được thôi. Chứ còn??? Nó vô tâm quá, đã không để ý tới anh L
Lặng buồn!
Sáng hôm sau.
Có mình nó, nó chẳng có tâm trí nào đi học nữa. Lúc nào cũng ngó sang nhà xem anh đã về chưa?
- Linh đi học đi con. Mai anh Duy về anh lại đèo con đi học.
Tiếng bố nó nói vọng ra từ trong nhà.
Nó thần người ra rồi cũng vào lấy cặp sách đi học. Nó đi như người mất hồn. hôm nay nó không được nghe tiếng anh gọi nó đi học, cũng không ai đèo nó đi học nữa. Nó đi bộ trên con đường làng với mấy đứa bạn mà nó chẳng nói được lời nào.
Cả buổi học hôm đó cũng thế, nó chỉ mong cho nhanh được về để xem anh đã về nhà chưa? Nó lo cho anh lắm.
***
Ngày thứ 3.
Mấy ngày trôi đi không có tin tức gì của anh cả. Nó nghe mọi người nói rằng anh đang nằm ở bệnh viện Tỉnh Thanh hóa. Anh chưa về được, nhà anh mấy hôm nay vắng tanh, không có tiếng người, mấy con cún cũng nằm buồn thiu bên góc cột nhà, hai mẹ con nhà trâu cũng nằm dài bên gốc cây rơm.
Trưa nào, chiều nào nó cũng mang cám sang cho mấy con cún ăn. Nó lại ngồi thần ra, chỉ mong nghe được tiếng anh về, được cười nói với anh. Được nghe anh kể chuyện, được thả diều, chăn trâu với anh. Tự nhiên nước mắt nó chảy xuống.
Nó đã khóc. Cứ nghĩ tới anh nó lại khóc, nó mong được gặp anh lắm.
Mẹ nó bảo:
- Anh bị ốm, vài hôm nữa anh về đi chơi và đèo con đi học nhé.
Nghe mẹ nói thế nó mỉm cười và hi vọng. Trên tay nó lúc nào cũng cầm con dế được tết bằng lá đa mà anh hay làm cho nó mỗi khi nó với anh ngồi chơi.
....
Ngày thứ 3.!
Tối hôm đó, Nó đang còn nhớ như in lắm.
Đúng 1h35p sáng, lại tiếng bố nó gọi nó:
- Con ơi, dậy đưa anh đi đi con...
Nó vẫn cứ nằm, chẳng hiểu sao lần này nó không bật dậy nữa. Chẳng biết có phải vì nó đang mơ một giấc mơ mà có anh Duy đang đèo nó đi học, có anh Duy đi thả diều cùng nó không nữa.
- Mẹ nó lay con dậy đi...
Lúc này nó nghe thấy tiếng bố nó nói với mẹ. Mãi khi đó nó mới tỉnh dậy.
Và... nó đã thấy nước mắt của bố mẹ nó lăm dài trên má.
Bố nó nói lại:
- Dậy tiễn anh đi con, anh sắp đi rồi.
Bố nói với nó trong sự nghẹn ngào. Tự nhiên nó bật dậy. Nó chạy thật nhanh ra ngoài đường, tim nó lúc đó như ngừng đập . Nó đứng thựng lại bên cái cửa cổng nhà anh. Nó thấy:
Trước mắt nó là cảnh tượng gì thế này? Nó có nên tin vào mắt mình không? Đang hoang mang, lo sợ ... mẹ nó từ đường sau bế thốc nó lên và mẹ nó cũng khóc.
- Anh Duy đi rồi a à..
Anh đi rồi? Đi đâu? đi đâu? Sao lại đi? Họ đang giấu anh ở đâu?
Nó hết lên:
- Anh ơi... Anh Duy ơi...
Nước mắt nó dàn giụa, chảy xuống cằm và xuống cổ, ướt đẫm hết áo.
Nó ấp vào ngực mẹ và khóc to lên.
Nó đã biết chuyện gì đang xảy ra.
- Anh Duy của nó mất rồi...
Nó phải làm sao bây giờ? làm sao được. Người nó như run lên từng hồi một, tiếng nấc của nó đủ làm mọi thứ xung quanh như im ắng.
Chẳng nói được lời nào cả, nó chỉ đứng im và lặng nhìn mọi thứ trong tầm mắt bé nhỏ của nó. Mọi người đang gào thét trong đêm, làng xóm đổ nhau vào nhà anh, họ đứng nhìn và ôm nhau khóc.
Mẹ nó không đưa nó vào trong, chỉ cho nó đứng ngoài . Thật sự lúc đó nó chẳng tin vào mắt mình nữa.
Anh Duy của nó đang mặc bộ quần áo trắng, người ta đang bỏ anh vào trong cái nhà nhỏ ... trong mùi khói hương ghi ngút và dần dần mang anh đi.
Trong lúc hơn 2h sáng ngày 15.8.2004 đó.
Ai hiểu cho cảm giác của nó lúc đó, anh Duy đấy, anh của nó đấy. Nó lại với anh đi kìa, lại đi...
Không, anh cứ nằm đó thôi. Họ đang khiêng anh đi nhưng anh vẫn cứ nằm im trong đó.
...
Họ mang anh đi, anh của mày đó Linh, họ mang đi rồi.
Nó cứ lẫm bẩm như thế trong lòng, và nhìn anh nó đi trong tiếng khóc than của mọi người. Nó làm sao có thể tin vào mắt mình được?
Anh Duy của nó đem đi lúc hơn 2h sáng. Lúc đó nó cứ đòi trèo xuống từ tay mẹ nó để bám lấy áo bố đi cùng dòng người đang đi trong đêm. Nhưng mẹ kéo nó lại, và ôm nó về nhà.
Thế là.. Một mình anh đi. Lần này một mình anh đi không có nó đi cùng.
Về tới nhà, nó nằm và chỉ biết khóc. Trời nóng như thiêu đốt mà nó vẫn cứ đắp cái chăn và nấc lên thật to.
Nằm trong chăn nhưng nó vẫn nghe thấy tiếng người ta đang xôn xao nói và nhắc tên anh:
- Rõ khổ, cái thằng Duy nó chăm chỉ, hiền lành là thế, vậy mà....
- Giá như biết mà mang nó đi sớm hơn một chút nữa, lại có cơ hội cứu nó...
- .....
Nằm nghe mà nó chỉ muốn khóc lên thật to. Tiếng gà lại bắt đầu gáy...
Đêm đó nó chỉ nằm khóc và khóc.
Nó làm sao tưởng tượng được anh Duy đã xa nó. Thế là từ nay hết rồi à? không còn được đi thả diều với anh, không còn được chui qua hàng rào sang chơi với anh, không còn được anh đèo đi học nữa.. không...
Nó nghĩ, và đ
Nếu nhắm mắt lại và thấy mùa hè
"People should fall in love with their eyes closed." – Andy Warhol. 1. Người ngồi sau Tháng tư. Sáng tinh mơ, trời vẫn hơi ẩm và mát. Tôi đạp xe đến nhà Bảo. Cửa khóa kín. Chẳng có vẻ gì[…]
Truyện ngắn
Thế nhưng khi cô giáo phát cho nó phiếu học tập về cho gia đình kí thì nó lại ôm cái tờ giấy đó mà bật khóc. Vì nó biết rằng không còn dòng chữ của Ba trên tờ giấy đó nữa. Ngoài trời, mưa […]
Truyện ngắn
Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật xảy ra ở nhà Hoa Cúc tuần trước. Nhà Hoa Cúc rất nhiều chuột. Đương nhiên rồi, đó là căn nhà cấp 4 duy nhất còn lại trong khu phố. Giữa Hà Nội, được s[…]
Truyện ngắn
Nó hay nhìn trộm Huy trong lớp. Cậu ấy là lớp trưởng, cậu ấy mạnh mẽ, cá tính, manly, hơn đứt mấy anh giai Hàn Quốc mà bọn con gái ở lớp hay đọc báo rồi rú ầm lên cười với nhau.... Nó thích […]
Truyện ngắn
Cậu ấy vẫn hỏi cái câu cũ rích năm xưa "mẫu con trai cậu thích là gì?" và tôi cũng thành thật khai báo "mình không biết". Tôi luôn ganh tỵ với người khác những người có thể cười[…]
Truyện ngắn
Khi bạn nhìn cuộc đời bằng con mắt mới
Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ mọi loại người: từ những công nhân viên chức đến các cô cậu sinh viên trẻ. Ngồi cạnh cửa sổ là một ông lão cùng người con trai tầm tuổi ba mươi. […]
Truyện ngắn
"Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh" Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu. Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau. Cô gái vê cốc rượu trong tay và[…]
Truyện ngắn
Chỉ là nể mặt tình yêu mà thôi
Đàn ông ai nấy đều nghĩ rằng mình có óc hài hước, đó không phải lỗi của họ mà là lỗi ở phụ nữ. Khi mới quen, đàn ông cười cười nói nói, còn phụ nữ thì để lấy lòng đàn ông nên cũng toét miện[…]
Truyện Blog
Trang trại tình yêu - Carole Mortimer - 2013
Và cuối cùng Jude Marshall không thể kiên nhẫn hơn được nữa, chính anh sẽ đối mặt với ba chị em nhà Calender. Nhưng không biết là may mắn hay bất hạnh cho Jude khi mà người anh phải đối mặt […]
Sách Hay