Ngủ ngon nhé quá khứ!
Bình chọn: 648
Bình chọn: 648
Cứ tới sinh nhật của hai anh em nó thì chúng nó lại vui như tết vậy. Cứ chạy tung tăng quanh làng, anh đi trước em chạy theo sau. Vui lắm... Nó chỉ ước tháng nào cũng có sinh nhật để chúng nó lại được vui như thế.
Năm nào sinh nhật nó và anh cũng đúng vào mùa lúa chín. Lúc đó vui lắm. Anh em cùng nhau đi giã gạo làm cốm, cùng nhau làm đủ thứ bánh: Bánh cốm, bánh rán...
Năm nào cũng thế. Chúng nó cứ ngồi quay quần lại với nhau xung quanh cái chiếu cói rách, đến nỗi có đứa còn bị ngồi ra ngoài vì cái chiếu quá bé, và bẩn luôn cả quần vì ngồi xuống đất do cái chiếu bị rách J. Nhưng tất cả chúng nó đều vui lắm. hát hò rồi chạy nhảy xung quay nhau. Không có hoa, cũng không có nến, không có bánh mà người ta gọi là bánh gato... L Nhưng trong cái tiềm thức của những đứa trẻ cũng nó chỉ có nụ cười là vui và cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.
Nó nhớ có sinh nhật lần thứ 10 của nó. Anh có nói rằng:
- Sau này nếu anh đi học, rồi đi làm ra có tiền anh sẽ mua một cái bánh sinh nhật thật to nhé. Anh sẽ mua cái bánh có hai con mèo bằng kem và để trên bánh. Anh một con, em một con nhé.
Nó nghe thấy vội vội vỗ cái tay thật mạnh và hét to lên:
- Anh nhớ đó nhé, sau này anh phải mua bánh gato nhé. Em thấy trên tivi người ta sinh nhật có bánh anh á. Nhưng anh ơi, con gấu sẽ có màu gì hả anh? Tivi nhà bác Trung là tivi đen trắng, em không thấy gấu có màu gì anh ạ L
Nó ngây ngô trong câu hỏi của mình mà không hay biết khi đó anh cũng đang buồn.
Rồi anh gật đầu:
- Ừ... Thì bánh có gấu.
Anh mới chỉ 15 thôi. Nhưng trông anh già dặn lắm. Bởi anh phải làm lụng và lo toan cho gia đình nhiều.
Những tháng ngày tuổi thơ của nó là tháng ngày rong ruổi trên mọi con đường làng đầy sỏi đá, là những tháng ngày anh em cùng đi chăn trâu trên sườn đê. Nó nhớ lắm.
Những kỉ niệm bên nhau, bên cánh diều vi vu trôi theo dòng sông, nó nhớ cả những ngày đông giá rét, mưa mới tạnh xong sau những trận gió thật to. Anh lại qua nhà nó và rủ nó đi bẻ củi trên sườn đồi. Vui lắm. Hai anh em chúng nó làm gì cũng nhanh, anh thì trèo lên cây xoan to và bẻ củi xuống , nó thì ở dưới nhặt bỏ vào cái bao to. Rồi hai anh em mang về.
Lần nào đi bẻ củi, anh và nó vẫn cứ câu nói quen thuộc đó là:
- Cái cành anh vừa ném xuống em có nhặt được không?
- Có anh ạ..
Cứ thế. Anh cứ ném cành nào xuống anh lại hỏi lại nó , và nó lại trả lời anh như thế.
Rồi hai anh em lại vác bao củi to và nặng về chia nhau, lần nào anh cũng chia cho nó phần nhiều hơn. Anh bảo:
- Mang về mà nấu nhé, nhà em làm đậu phụ phải nấu nhiều hơn nhà anh.
Mà lần nào đi nó cũng chẳng phải làm nhiều, mỗi mình anh trèo lên và bẻ củi xuống. Nó chỉ việc nhặt cho vào bao. Nhưng khi về nó vẫn cứ được anh chia cho phần nhiều. Nó nhớ lắm. Tay anh khi về thì đen xì ra, cái mùi và màu của vỏ cây nó bám vào tay. Anh hay cười và giơ bàn tay ra nói với nó:
- Hề! tay anh đẹp hơn tay em hầy
Và cứ thế. Nó cũng chẳng biết rằng anh và nó vì sao lại hợp nhau như thế nữa. Có nhiều lần mấy cô, bác ở làng cứ thấy anh hay nó một mình lại hỏi:
- Con Linh đâu Duy?
Hay:
- Duy không đi với cháu à Linh?
Chúng nó cứ như hình với bóng như thế.
Nhà anh có chiếc xe đạp , mà cũng chẳng biết có phải xe đạp không nữa. Xe không có phanh, không có giỏ xe... thi thoảng lại rơi xích xe.. ấy thế mà anh em nó hay đèo nhau đi bằng chiếc xe đó đi học.
Anh cứ đèo nó tới cổng trường rồi anh lại đi tới trường anh. Nhiều lúc mưa gió anh em đi đến khổ, mưa phả tát vào mặt , lại còn rét nữa...
Nhưng anh thương nó lắm. Anh cứ bắt nó ngồi lên xe để anh dắt xe đi. Cái đường làng mỗi khi trời mưa thì không thể nào mà yêu thương nổi nó. Đất cát lên tèm nhem, đôi dép tổ ong của anh thì nặng trình trịch do đất bám vào nặng quá. Thế mà anh vẫn cứ cười và kể chuyện cho nó nghe được.
Anh nói với nó:
- Năm sau anh lên cấp 3, anh sẽ được mua xe mới đấy. Cái xe của nhà ông Xinh. Mẹ anh bảo xe đó đang còn đi được và đẹp lắm.
Nó đang ngồi trên xe, bổng nhiên nhảy nhảy và la lên:
- Thật hả anh? Có xe mới thật hả anh?
- Ừ! xe mới...!
Hai anh em nó cứ thế là lại nói chuyện tới khi về tới nhà thì thôi. Những câu chuyện cứ xoay quanh việc " Năm sau anh lên cấp 3..."
Tuổi thơ của nó là những tháng này với những câu chuyện bên anh Duy- anh hàng xóm.
Mỗi khi anh ốm hay nó bị ốm. Thì hình như chúng nó không dời nhau nữa bước. Nếu có thì cứ như cái chong chóng. Nó và anh cứ chui hay nhảy qua cái hàng rào tre ngăn cách 2 nhà lại sang thăm và kể chuyện cho nhau nghe.
***
Sao mà có thể kể và nói ra cho hết được những kỉ niệm về tuổi thơ giữa nó với anh. Lặng lẽ.. lặng lẽ... Và Rồi...!
Hôm đó...!
- Anh Du

Nghĩ tới những câu chuyện tình yêu sau đám cưới, Vy mỉm cười, khe khẽ nói trong lòng : sẽ ổn thôi, chị à, tất cả chỉ là những câu chuyện của nhân duyên. Lúc này, màn đêm dày đặc và sương đô[…]
Truyện ngắn

Mọi cặp mắt trên xe buýt đổ dồn vào cô gái trẻ đẹp với cây gậy trên tay đang bước một cách cẩn thận lên xe. Trả tiền xong cô gái sờ tay tìm chỗ ngồi ở dãy giữa mà viên tài xế báo là còn chỗ […]
Truyện ngắn

Người ta ghen bởi vì người ta yêu! Đừng yêu nhiều quá mà trở nên cuồng ghen! "Anh dạo này khỏe không? Công việc có tốt không? Em đang buồn quá. Giá mà ngày đó...thì giờ em khôn[…]
Truyện ngắn

Tôi tự nhủ với lòng mình sau này sẽ kiên quyết bảo với người yêu là sau khi cưới nhau là phải sống riêng, bởi tôi quá ám ảnh cảnh chị gái tôi lấy chồng phải về nhà chồng ở. Yêu chồng, chị g[…]
Truyện ngắn
Có những tình cảm chỉ xuất phát từ một con tim, nhưng nó cũng đủ đẹp và đủ bao la để che chở cho ba con người... Tháng 9 Lá vàng và những cơn gió nhè nhẹ. Trang đi lang thang qua từng con […]
Tâm Sự
Audio Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán bán mì của chúng tôi xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù. […]
Truyện ngắn

Bố mẹ, lấy nhau như thế là đã 26 năm. 25 năm mình có mặt trên đời là khoảng hơn 20 năm nghe bố mẹ cãi nhau. Số năm còn lại là vì bố đi vắng. Số lần mẹ vật mình ra để kêu ca và khóc lóc thì k[…]
Truyện ngắn

Có bầu rồi hả em? Chị cùng phòng cuời hỏi thăm sau cái nôn khan của cô, ngơ ngác nhìn chị, chị bật cười Cái con bé này, xem ra em có bầu rồi đó, mau về bảo ông xã đưa đi khám nha. Có bầu?[…]
Truyện ngắn