Ngôi nhà mới
Bình chọn: 369
Bình chọn: 369
Còn rất nhiều niềm vui đang chờ cậu ở phía trước kìa, và còn có cả tớ nữa.
***
Rạn nứt
Biết tin ba mẹ sẽ bán ngôi nhà này và sẽ phải chuyển đi một nơi khác, tôi có chút hụt hẫng. Buổi chiều hôm ấy, dù ngồi trên lớp, nhưng những bài giảng của thầy không hề vào đầu tôi chút nào. Tan học, tôi thu xếp sách vở, bước vội ra ngoài hành lang. Những vòng xe cứ quay mãi, quay mãi, vô định. Tôi không biết nên đi đâu, và về đâu.
Có những rạn nứt trong gia đình, từ lâu mà tôi chỉ mới kịp nhận ra gần đây. Đó là những khi ba hay về muộn, và mẹ thì mòn mỏi chờ đợi bên mâm cơm đã nguội lạnh. Là khi đi học thêm về, tôi chợt nghe được tiếng mẹ khóc, khi ba nói đã có một người khác. Tôi cứ vờ như không nghe thấy, không biết gì, bởi khi ấy, tôi chẳng biết mình nên và phải làm gì. Tôi cũng đã cố gắng rất nhiều, để không nghĩ tới những chuyện xấu nhất có thể xảy ra, vẫn hy vọng, và từng ngày hàn gắn. Mỗi ngày, tôi đều cố gắng đi học về sớm hơn, mua hoa cho mẹ cắm, ngồi pha trà cho ba. Ba mẹ vẫn rất quan tâm tôi, nhưng mọi chuyện như chiếc cốc đã nứt vỡ, chẳng thể đựng mãi nước trong đó, nước chảy tràn, gia đình tôi ly tán. Ba mẹ quyết định sẽ bán căn nhà để phân chia tài sản, tôi có quyền quyết định sẽ về ở cùng ai.
Còn có cả tớ nữa
Chỉ còn vài ngày nữa, là tới thời gian gia đình tôi rời khỏi ngôi nhà này. Đêm đêm, tôi vẫn nghe tiếng mẹ khẽ khóc. Ba chỉ ngồi lặng lẽ ngoài cửa sổ. Không gian im lìm đáng sợ. Chẳng còn những tiếng cười bên mâm cơm tối, chẳng còn những lúc ngồi cạnh ba mẹ xem ti vi, cùng nghe nhạc....Tất cả qua như một cơn mơ, khi tỉnh giấc tôi mất tất cả. Đêm đêm, nhìn lại căn phòng mình, tôi đã khóc, khóc rất nhiều. Những ấm ức, xót xa cứ trào ra nơi khóe mắt. Sáng hôm sau, tôi tới lớp mà không giấu nổi sự mệt mỏi. Tôi chẳng muốn ai biết về tình hình gia đình mình, chẳng muốn ai đó phải nhìn tôi với ánh mắt thương cảm, tôi không muốn ai phải lo lắng cho mình.....Hành lang tới lớp cứ dài mãi, tôi chẳng biết mình nên đi về đâu, sau khi tan học, cảm giác thật nặng nề. Có tiếng gọi tôi từ đằng sau- là Minh:
- Đi cùng tớ nhé, có chỗ này hay lắm!
Khi tôi còn chưa kịp nói câu từ chối, cậu đã nắm tay tôi kéo đi. Ngoan ngoãn ngồi sau lưng cậu ấy, nghe tiếng gió khẽ rít bên tai, chợt tôi thấy ấm lòng hơn. Nhưng đâu đó, những nỗi buồn cứ len lén nơi khóe mi.
- Hãy cứ khóc, nếu khóc có thể làm cậu nhẹ nhõm hơn!
Giọng Minh ấp ám, bao giờ cũng thế, dường như tôi không giấu được chuyện buồn nào với Minh. Quen cậu khi còn học lớp 10, lại học cùng lớp, chúng tôi có rất nhiều sở thích chung, đặc biệt là đạp xe ra ngoài bờ sông sau giờ tan học. Hồi đó, khi mới vào lớp 10, tôi bị một điểm kém môn Anh, chẳng dám về nhà sợ mẹ mắng, tôi đạp xe ra gần bờ sông ngồi. Cứ lặng đi nhìn dòng nước chảy lững lờ, thế rồi tới khi trời đổ mưa, tôi cuống cuồng chạy tìm chỗ trú mưa. Chẳng hiểu sao khi đó, chỉ có duy nhất một chàng trai gần đấy, cậu có chiếc ô màu xanh nhạt, cậu gọi tôi vào trú mưa cùng. Chẳng phân vân gì nhiều, tôi chạy vội tới. Trời cứ mưa mãi không dứt, và câu chuyện của chúng tôi bắt đầu. Cậu kể, cậu thường hay ra đây khi có tâm sự, dòng sông sẽ cuốn tất cả những nỗi buồn của cậu đi thật xa. Tôi khẽ mỉm cười.
- Cậu tin là thế ư?
- Tất nhiên rồi, cậu xem dòng sông có bao giờ ngừng chảy đâu, nó sẽ chảy mãi, chảy mãi, và mang nỗi buồn của tớ đi thật xa.....
Từng câu cậu nói như thể an ủi cho tôi vậy. Tôi khẽ nhìn nụ cười của cậu ấy, ấm áp vô cùng. Từ đó, cũng là lúc, tôi ghi dấu nụ cười ấy trong tim...
Minh là chàng trai rất dịu dàng, hệt như tia nắng mùa thu khiến người đối diện cảm thấy rất dễ chịu. Chúng tôi hay kể cho nhau nghe về những sở thích, về một vài mẩu chuyện vui. Bên Minh, tôi thấy ấm áp kì lạ. Cảm giác dù cả bầu trời có đổ sụp ngay trước mắt, thì tôi cũng không phải lo lắng gì, bởi tôi có Minh bên cạnh rồi. Minh không hay nói nhiều mỗi khi đi bên tôi, đôi khi chỉ là một vài mẩu chuyện nhỏ, nhưng cũng đủ làm tôi vui cả ngày sau đó. Dường như bên Minh thời gian như nhanh hơn, có lẽ thói quen nói chuyện hàng ngày với cậu ấy làm tôi không thể bỏ được. Có lần, sau giờ học, chúng tôi cùng đi dạo nhà sách, Minh hay mua cho tôi những món đồ nho nhỏ, cậu nói tôi rất hợp với màu hồng....Từ đó, về nhà, tôi hay thích ngắm những món đồ màu hồng như vậy. Nghĩ tới Minh, là tôi có thể mỉm cười rất nhẹ nhõm. Minh, cái tên đó khiến tôi nhớ nhung hàng ngày, và phải thừa nhận, tôi thích Minh, thật sự. Tôi không giấu Minh điều gì, nhưng riêng về chuyện nhà lần này, tôi không thể nói cùng cậu ấy. Rồi hôm nay, khi cậu chở tôi sau lưng, khi nghe những lời cậu ấy khẽ nói, tôi tự dưng bật khóc ngon lành. Minh khẽ đưa tay ra sau, kéo tôi lại dựa gần vào lưng cậu ấy, những ấm ức trong lòng cứ thế tuôn rơi theo giọt nước mắt. Tôi không nhớ rõ là mình đã khóc bao lâu, rồi những vòng xe của Minh đưa tôi tới gần bờ sông, nơi chúng tôi hay ngồi. Gió tát

Cuộc đời này rất ngắn. Bản thân luôn biết mình muốn gì, hiểu rõ những gì nhất. Bức tranh trong phòng triển lãm vẽ một hình tròn xanh bao quanh bởi hình chữ nhật đỏ. Rồi người xem tranh b[…]
Truyện ngắn

Mẹ chồng Thủy đã khóc rất nhiều, rất lâu sau đó, dù có mớ tóc con dâu cho làm tóc mướn, trẻ lại đôi phần, thỉnh thoảng bà vẫn khóc. Chiều đã tắt nắng. Từ công sở về, Thủy ngả lưng dưới hàng[…]
Truyện ngắn

Tối qua, vì giận nhau, Hoàng để mẩu giấy bên điện thoại của vợ: Sáng mai anh đi công tác, nhớ gọi anh dậy. Sáng giật mình thì thấy mẩu giấy dán ngay trên đèn ngủ: Sáng rồi ! Dậy thôi anh! […]
Truyện ngắn
Nó mang trong mình nhiệt huyết tuổi trẻ và cả hi vọng được thành công, hi vọng của ba mẹ, của chị nónhững người rất rất quan trọng đối với cuộc đời nó. Hai mươi ba tuổi, nó đang ở bước ng[…]
Truyện ngắn

Cứ cố níu tay nhau đi dài thêm một chặng đường, dù biết rằng đích đến chỉ riêng mình nghỉ mệt, da diết giữ níu con tim đã không hơn 1 lần xao xuyến với một người, trong cuộc đời. Có tàn nh[…]
Truyện Blog

Xác thịt về đâu - Samuel Butler
"... Khi về già... chúng ta biết rằng cuộc sống chủ yếu là những hù dọa nhau hơn là những tổn thương thật sự." Ernest Pontifex sinh ra trong một đại gia đình và đã bắt đầu cuộc sống bằng sự[…]
Sách Hay

Nhìn thấy vậy mà không phải vậy
Chao ôi!Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò[…]
Truyện ngắn

"Người ta nhiều khi tưởng chỉ một mình lủi thủi nơi thâm sơn cùng cốc, xa làng xa chợ mới gọi là cô đơn. Nhưng sống giữa bầy đàn đông đúc mà không ai hiểu được mình, không ai chia sẻ với mìn[…]
Truyện ngắn