
Ngôi nhà không có mái
Bình chọn: 351
Bình chọn: 351
Thực ra thì đôi lần chị cũng nói vào nói ra nhưng Miền đâu có chừa. Và Miền dù bản thân anh chuyên gây ra tội lỗi nhưng anh không bao giờ để anh em, bố mẹ và vợ con nghĩ đến chuyện phạm pháp.
Có lần ông anh trai anh hỏi đến mẹo để thắng trong cờ bạc, đề đóm chính anh đã đánh ông anh trai đến thâm tím mặt mày để cảnh báo. Anh cũng hay nhắc khéo Thu là phải biết cách sống sao cho thật tốt như để bù đắp cho những gì anh đã gây ra vậy.
Lần ngồi tù thứ tư Miền đã suy nghĩ rất nhiều, anh đã đếm nếu ra tù đúng hạn thì anh đã bước sang tuổi bốn mươi, anh không thể sống thế này mãi anh muốn thay đổi nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Anh sợ về lại làng mà ngoài nơi đó ra anh biết về nơi nào, anh sợ làng anh, xã anh sẽ làm hỏng quyết tâm của anh vì ở đó có những người bạn bài bạc, rượu chè. Rồi họ sẽ lôi anh đi theo con đường cũ mà thôi, anh biết bản thân anh không có đủ sức mạnh để vượt qua cám dỗ, và chưa lúc nào anh thấy yêu vợ thương con như lúc ấy.
Lúc về nhà tình cảm ấy như càng bùng cháy trong anh, trong đêm mùa hè trời mưa mái nhà bị dột ướt đúng chỗ nằm. Miền chợt hiểu anh cần phải làm gì mà anh sợ không biết nếu làm bây giờ thì có quá muộn không. Sáng hôm sau nhổ cỏ vườn với vợ anh đem hết tất cả những tâm sự đó nói cùng chị lần đầu tiên, nghe xong Thu chỉ khóc chị nói:
- Thật lòng là bao nhiêu năm qua em chỉ mong anh sẽ thay đổi và em tin là sẽ có ngày ấy dù em không biết là đến bao giờ. Anh có biết anh đi vắng em và các con khổ thế nào không? Bọn trẻ toàn bị trêu chọc thôi, em cũng vậy người ta cứ nói ra nói vào tất cả là vì anh đấy, khi bọn trẻ ốm thì có em chăm sóc nhưng khi em ốm thì chúng nó không thể chăm sóc nổi em. Mẹ con em không thể mang vác vật nặng, không thể sửa được mái nhà dột, mỗi lần buôn bán cái gì tại nhà là em phải đi gọi ông bà đến rồi mới bán vì em sợ người mua bắt nạt. Nhất là nếu người đó là đàn ông anh biết không, em và các con đã nuôi vài còn chó buộc quanh nhà nhưng lúc nào em cũng lo sẽ có người cậy cửa vào ức hiếp mấy mẹ con. Em không bao giờ nói cho anh biết điều này vì em sợ anh sẽ thấy phiền lòng, anh đã cứu vớt em đã cho em hiểu thế nào là tình yêu, là gia đình. Em luôn muốn anh hạnh phúc được tự do làm những gì anh muốn nhưng anh có biết là em và các con luôn cần anh lắm không?
Nói đến đó chị òa khóc nức nở, Miền ôm lấy vợ trong vòng tay gày gò nhợt nhạt anh nói:
- Hãy nói cho anh biết anh phải làm gì bây em ơi!
- Em xin anh hãy hứa là sẽ không bao giờ bỏ mặc mẹ con em, anh hãy từ bỏ mọi thói quen xấu đi hãy làm gương cho các con. Đừng rượu chè, cờ bạc nữa chúng ta sẽ tự làm ra tiền bằng đôi bàn tay của mình nên anh đừng có trộm cắp. Em không cần sự giàu có, hạnh phúc của em là có một gia đình đủ thành viên, tất cả mọi người đều mạnh khỏe. Em tin anh, không bao giờ là qua muộn cả để trở thành một con người tốt, một công dân tốt, nếu anh thật sự coi em là vợ anh và thương bọn trẻ thì anh sẽ cố gắng chứ!
Miền cứ ngỡ không có anh Thu và bọn trẻ vẫn cứ sống tốt, anh đâu có ngờ họ lại cần anh đến thế, Thu tin tưởng anh đến vậy ư? Miền nghĩ vậy thì sao mình không cố gắng. Ngay ngày hôm đó Miền đi đến nhà bố mẹ và họ hàng anh chào hỏi mọi người, anh đã tỏ ra là một con người khác hẳn. Và anh đã sửa lại cái mái nhà và làm xong cái hàng rào trong vườn rau cũng như sửa chữa lại tất cả mọi đồ hỏng hóc trong nhà.
Vợ anh nói với anh trước khi anh về đã có một dự án phát triển kinh tế ở xã anh. Thực ra dân làng anh đã bỏ thói quen ngủ trưa dông dài để đi làm sớm rồi. Người ta đến các xưởng làm đồ thủ công mỹ nghệ tập trung làm việc và nghỉ trưa tại đó luôn. Vợ anh cũng tham gia và người ta cũng sẵn sàng nhận anh vào làm nếu anh làm việc chăm chỉ.
Thực tế Miền hiểu rằng để lấy lòng tin của mọi người chắc anh phải cố gắng cả trăm lần nhưng anh tin chắc anh sẽ không bao giờ từ bỏ, cũng như giờ đây mọi người trong làng bắt đầu tin rằng tình yêu vĩ đại của Thu giờ thật sự đã cảm hóa được Miền.
Tương lai ư! Tương lai đang ở trong tay nó hay ở trong tay những anh chàng vừa lạ lẫm vừa lừng khừng? Mười tám tuổi Thi tốt nghiệp xong, nó quyết định nghỉ học, mặc cho những cặp mắt ngạ[…]
Truyện ngắn
Mọi thứ thay đổi, chầm chậm... 1. Không ai lưu tâm ở khúc quanh mọc một cái cây lạ lùng. Cây mảnh dẻ, cành lượn tựa vô số nét vẽ không báo trước, những tán lá sáng dịu dàng, thắp xanh cả đo[…]
Truyện ngắn
Câu chuyện dưới đây được tóm tắt lại so với bản chính. Giáp Tết, tôi theo chân bác Phạm Chuyên GĐ công an Hà thành về huyện Sóc Sơn thăm 1 tôi phạm giết người đặc biệt. Bùi Văn Giáp bây g[…]
Truyện ngắn
Một anh chồng mệt mỏi vì phải làm việc quần quật trong khi cô vợ được ở nhà sung sướng. Anh cũng muốn sướng như thế. Anh quyết định xin với Chúa: "Chúa ơi, con khổ quá! Con phải làm việc cậ[…]
Truyện ngắn
Ba tôi là một người rất khiêm khắc với con cái. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là ba không thương yêu tôi. Chỉ tại ba tôi luôn quan niệm: "thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi", […]
Truyện ngắn
Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái. Qua một ngày mất một ngày. […]
Truyện Blog
Nó trở về, vẫn qua con đường gạch dài lổng chổng, nhưng giờ rêu đã phủ đầy. Nó lặng lẽ tiến đến vại nước đậy nắp kín với cái gáo dừa bên trên, run rẩy lấy gáo dừa, mở vại ra múc nước, chợt..[…]
Truyện ngắn
Cô ấy lại lẻn vào facebook anh và biết, anh vẫn còn giữ mối quan hệ vợ chồng với cô ta ... cô vẫn không hiểu là tại sao, đang quen người khác rồi, anh ta vẫn còn gặp mình .... Anh là trai t[…]
Tâm Sự
Lý trí thắng, trái tim có buồn không?
Ngày... tháng... năm... ... Ngày hôm nay, giống như nhiều ngày khác trước đó, tôi lại khóc. Và thế là tôi lại nhớ cậu, thật sự rất nhớ cậu ấy. Có gì lạ đâu, những lúc mệt mỏi, lúc khó khăn t[…]
Truyện ngắn