
Nếu em là người bình thường
Bình chọn: 156
Bình chọn: 156
Vì em không hoàn hảo, nên chỉ một câu không muốn anh đi, em cũng không thể nói...
***
Quê em ở ngoài Miền Trung đồng khô cỏ cháy, lên 8 em được cha đưa vào Nam để chữa bệnh.
Đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác nhưng 2 cha con em chỉ nhận được cái lắc đầu của bác sĩ.
Tình cờ có ông giáo sư tiến sĩ từ Hà Nội về khám bệnh cho cán bộ, nên cha cũng đưa em đến khám với một chút hy vong mong manh, nhưng vẫn là cái lắc đầu, ông nói em còn may không nằm một chỗ, đầu óc vẫn minh mẫn. Bị dây thần kinh số 7 thế là tốt lắm rồi...
Rồi em cũng đến tuổi đi học. Như bao bạn cùng trang lứa khác em ôm cặp sách đến trường.
Lại khác với mọi người, em không phải học sinh bình thường nên lúc nào cũng bị trêu chọc nói đủ thứ nhưng em vẫn mặc. Có lẽ tuổi ăn tuối ngủ nên vô tư buồn một lát lại quên. Nhưng rồi em cũng chỉ được học hết cấp 1 rồi không được học nữa. Cô giáo báo em học thông minh nhưng tay em yếu quá, lên cấp 2 bài nhiều lắm em viết không kịp nên cô không cho em lên, thôi em học như vậy là được rồi...
Hồi đó cái nhìn của mọi người với những người như em một khoảng cách xa vời, họ khinh thường, thậm chí còn xa lánh em chứ không thông cảm và sự đồng cảm như bây giờ. Khi em biết nhìn đời với bao khổ sở, đi đâu cũng bị chế nhạo mặc dù em đã cố gắng né tránh, em chỉ ước giá như mình là người con gái bình thường, em sẽ đánh đối bất kì cái gì để mình được bình thường dù ngắn ngui... Em sẽ học cấp 3 cũng như những thiếu nữ được mặc áo dài thướt tha, có thể bước vào giảng đường đại học rồi có một tình yêu đích thực, một tương lai bay cao bay xa... không phải như bây giờ chẳng dám nhìn ai...
Bước vào tuối 23 mà em chắng tự làm được công việc gì của riêng mình. Em ở nhà phụ mẹ bán hàng. Anh hơn em 1 tuổi, nghề của anh đi bỏ môi các mặt hàng đồ khô trên chiếc xe đạp đủ màu sắc. Anh đến rồi anh đi nhưng em vẫn vô tư.
Rồi đến một ngày anh ngồi lại nói chuyện với em, anh mua 1 cặp vé số đưa cho em 1 tấm, anh bảo nếu chiều nay trúng số có em đi cùng niền vui ấy được nhân đôi.
Từ hôm đó anh và em trở thành đôi bạn thân, lúc nào anh cũng quan tâm chia sẻ và đồng cảm với em, những khi buồn tủi hay mặc cảm anh động viên vỗ về. Ở bên anh em quá nhỏ bé,anh đã cho em một bóng mát để rồi tâm hồn em xao xuyến, tim em tự lúc nào ấp ủ mãi hình bóng anh, dù em vẫn biết rằng giữa chúng ta chênh lệnh quá nhiều.
Nhưng người đời vẫn bảo Cuộc vui nào cũng tàn, chuyện tình nào cũng kết thúc.
Một buối sáng khi ánh bình minh vừa ngả màu, anh đạp xe đến quán em với nét mặt tầm tư, anh nói rằng chú của anh mở lò làm bánh mì, gia đình muốn chuyến anh học nghề này, anh nhờ em em góp ý và quyết định giùm anh với. Em không dám nói gì nhiều, nhưng ruộng lúa bề hề không bằng nghề trong tay, và sau này tương lai đỡ vất vả không nắng không mưa yên tâm hơn...
Chắc từ đây vắng lặng tiếng xe anh rồi...
Vì em không hoàn hảo, nên chỉ một câu không muốn anh đi, em cũng không thể nói...
Nếu kiếp sau em là người bình thường, anh đừng ra đi nhé.
Nghe đến hai chữ SIDA chú Tư bỗng loạng choạng, chân tay run lẩy bẩy rồi ngã chúi chụi xuống mương nước. Thằng Tèo vội chạy lại đỡ lên, người chú Tư rũ rượi như tàu lá úa. Ngày giỗ ông Nội,[…]
Truyện ngắn
Cuộc sống với chị thật hạnh phúc và ý nghĩa vì bây giờ chị đã có hai người đàn ông có thể bảo vệ và bên chị đến suốt cuộc đời rồi. Tôi là một người may mắn khi được sinh ra trong một gia đì[…]
Truyện ngắn
Một hôm, cô quyết định tỏ tình, mơ ước xây dựng một gia đình với anh. Cô rủ anh đi ăn khuya, trên đường về cô ôm anh và nói rằng cô yêu anh. Anh im lặng không nói gì. Thứ Hai, ngày 06.06.20[…]
Truyện ngắn
"Mẹ...mẹ ơi, tại "chao" một mình cô này lại bay bằng cán chổi, mà "hông" bay bằng đôi cánh to và đẹp như mấy cô kia hở mẹ? Sao nhìn mặt cổ ác quá ờ" "Không phải đâu con, cô ấy không phải là[…]
Truyện ngắn
Đã hai mươi mùa nắng trôi qua. Đã hai mươi mùa mưa đổ xuống ngôi nhà nhỏ bên sông. Má vẫn âm thầm ngồi thở dài ngoài đầu hè, đôi mắt dõi về phương Nam mòn mỏi. Nắng đổ dài một vệt thăm thẳ[…]
Truyện ngắn
Tính em là vậy, khi đã yêu mến ai thì quan tâm hết mình. Con người sống để yêu nhau. Thế thôi. Thiên hạ nghĩ gì mặc họ. Nắng từ đâu về đọng đầy trong đôi mắt em lung linh. Em hồn nhiên nhìn[…]
Truyện ngắn
Cô gà mái xổng chuồng - Hwang Sun-mi
"Vì thế đến một lúc nào đó, nỗi buồn không thể kéo dài mãi."... Một trong những tác phẩm được yêu thích nhất của văn học thiếu nhi Hàn Quốc. Mầm Lá là cô gà duy nhất trong đàn đến giờ ăn kh[…]
Sách Hay
"Giấc mơ có mẹ" như món quà nhân mùa Vu Lan mà Minh Vy gửi đến những người làm con để thấu hiểu tình yêu thương đến vô tận của cha mẹ, và để cảm nhận mình đang hạnh phúc, cái hạnh phúc bình […]
Sách Hay
Người đàn ông vĩ đại nhất của tôi
Kí ức của tôi về một người đàn ông to cao, bế trên tay cô bé nhỏ nhắn và cười rạng rỡ đến rơi nước mắt khi tìm được cô gái nhỏ bị lạc. Đứa trẻ dù chưa đủ lớn nhưng vẫn cảm nhận được tình cảm[…]
Truyện ngắn