Mưa - mảnh ghép của kí ức
Bình chọn: 319
Bình chọn: 319
... Những giọt nước của trời từ từ rơi xuống, gợi lại cho tôi biết bao kỉ niệm. Không như những người khác chỉ biết trốn tránh cơn mưa, tôi đi trong mưa để cảm nhận cuộc sống. Ngày ấy, một ngày mưa, nếu như được quay trở lại, chắc chắn tôi sẽ không hành động ngu ngốc để rồi mất đi người bạn thân nhất ấy.
***
6 năm trước...
- Băng! cậu làm gì mà mấy bữa nay nghỉ học thế hả?
- À ừ tại tớ có việc bận tí ấy mà.
Chuyện là tôi nghỉ học được 3 ngày để luyện tập cho một vai diễn. Tôi thấy mình khá là có tố chất trong việc này. Ừ thì phải thừa nhận ở trường tôi học chẳng giỏi mấy. Chỉ xếp khoảng từ 12- 15 trên tổng số 25 học sinh...
- Vở này, chép nhanh rồi mai đem qua nhà trả cho tớ. Học hành đã không đâu vào đâu lại còn nghỉ học. Cứ đà này có khi lại mất căn bản cho coi. Có gì không hiểu thì alo hỏi tớ nghe chưa!?- Anh chàng lớp trưởng đập nhẹ cuốn vở tập của cậu ta vào đầu tôi rồi lên giọng.
- Này! Cậu là bố tớ đấy hả! Tớ đã là 1 nữ sinh trung học rồi đấy biết chưa?
- Ồ thế à? Vậy có liên quan gì đến tớ nhỉ?- Cậu ta cười rồi quay đi
Đấy là cậu bạn thân từ hồi cấp 1 của tôi đấy! Lạ thật, tính khí của tôi và hắn ta hoàn toàn khác nhau, thế mà chẳng hiểu sao lại thân được cơ chứ. Mấy đứa con gái cũng hay trêu tôi với cậu ấy là một đôi. Nói thật thì tôi với cậu ấy cũng khá thân thiết. Có lẽ vượt qua mức tình bạn một tí nhưng cũng chưa thể gọi là tình yêu...
Mà thôi, gác chuyện này qua một bên, vào học cái đã...
- Băng này chiều nay, đi chơi với tớ nha!- Sau giờ học, cậu ta kéo tay tôi rồi nói một câu mà chẳng rõ là thật hay đang đùa
- Gì cơ?- Tôi ngạc nhiên
- Tớ có chuyện muốn nói. Thế nhá, chiều nay, công viên. - Nói xong cậu ấy liền chạy đi.
- Oa/ Công khai rồi à?/ Thấy chưa, tớ nói đúng mà/Chúc mừng...- Những lời chọc ghẹo vây quanh tôi...
- Gì chứ.Các cậu nghĩ sao cũng được. Tớ về trước- Mặt tôi đỏ ửng lên
Đúng hẹn, tôi đến công viên.
- Sao? Có chuyện gì?- Tôi khoanh tay, dựa lưng vào cái cột gần đấy
- Chuyện là tớ được...
- Alo, dạ? Mai ấy ạ? Vâng, cháu sẽ tới đúng giờ.- Tôi cắt ngang câu nói cậu ta để nghe điện thoại
- Ai vậy?
- Là một đạo diễn, tớ đang thử một vai nhỏ trong phim sắp tới của ông ấy
- À,ừ... Mà này, qua bên ấy chơi đi...
Chiều hôm ấy đã gợi lại cho tôi bao nhiêu kỉ niệm ấu thơ... Tôi không biết vì sao cậu ấy lại muốn làm điều đó trong ngày hôm nay. Nhưng dù sao, "cảm ơn cậu".
...
Ba năm ở trường THPT cũng đã trôi qua. Mà đối với tôi cũng không có gì quan trọng. Cuộc sống tôi cứ như một vòng tròn, chẳng có gì mới mẻ, và mọi ngày cứ nối tiếp nhau như thế. Cho đến một ngày...
- Alo. Dạ? Cháu ấy ạ? Bác nói thật sao? Vâng! Cháu sẽ suy nghĩ lại. Cám ơn bác ạ!
Tin được không? Một đạo diễn chuyên về những bộ phim học đường muốn mời tôi sang nước ngoài để đóng phim đấy! Tuyệt thật! Nhưng mà nếu vậy tôi sẽ phải xa nơi này một thời gian dài, khoảng chừng 1,2 năm gì đó. Có lẽ tôi sẽ phải xem xét lại thật kĩ lưỡng rồi mới quyết định.
Ở nhà vào ngày cuối tuần thế này chán quá. Rủ ai đi chơi bây giờ nhỉ? Cái tên của cậu ta chợt lóe lên trong đầu tôi...
- Alo, rảnh không?- Tôi nhấc điện thoại và bấm số
- Băng hả? Ừ,rảnh- Tiếng nói đầu dây bên kia vang lên
- À, ra công viên tí đi.- Nói xong tôi liền cúp máy mà không thèm nghe câu trả lời.
. . .
- Băng, ở đây- Cậu ta vẫy tay
- Ừ, mà này, tớ hẹn cậu ra đây chỉ vì chán quá thôi. Đừng có nghĩ gì hết đấy nhá
- Rồi rồi, chắc lại làm chuyện gì sai, muốn ra đây xin lỗi tớ hả?
- Gì chứ. Thật ra thì tớ sắp đi nước ngoài
- Để làm gì?
- Đóng 1 bộ phim. Tớ chưa hỏi rõ... Nhưng có lẽ sẽ kéo dài khoảng 1,2 năm gì đấy
- Ơ... à ừ... Cậu định đi thật à?- Chẳng hiểu vì sao cậu ta chẳng có vẻ gì là luyến tiếc
- Tớ đi mà cậu bình thản thế đấy hả? Thôi, không nói nữa!- Tôi bực mình vì cái gì ấy nhỉ?
Gió bắt đầu mạnh dần... Tí tách, tí tách,...
- A... mưa à?... Chết rồi, tớ quên mang theo ô- Tôi lấy tay che đầu
- À này, khi nào cũng vậy, không chịu đọc báo gì hết. Cho chừa!- Miệng thì nói thế nhưng tay cậu ta lại đưa một cái áo mưa cho tôi rồi chạy về
- Này! Cậu làm gì thế hả? Sẽ bị cảm lạnh đấy!- Tôi lo lắng gọi với theo nhưng cũng chẳng biết cậu ta nghe được những lời này không.
... Đẹp quá!... Đã lâu lắm rồi tôi mới được ngắm nhìn lại cảnh vật trong mưa thế này kể từ khi lên THCS...Tôi thực sự không muốn rời khỏi đây...
Mưa gợi cho tôi nhiều kỉ niệm... Những lần chơi đùa dưới mưa thời tiểu học, những lần vội vã chạy trốn cơn mưa,... Tất cả đều gắn liền với... cậu ta?
Về đến nhà, tôi nằm dài trên chiếc giường quen thuộc. Rốt cuộc tôi đang nghĩ cái gì thế không biết. Sao trong đầu của tôi bây giờ chỉ toàn thấy hình bóng của "hắn" ? Cậu ta là gì mà tôi phải nhớ? Trong l

Em thấy không tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế ... Lớp ở cuối hành lang chạy dài, bốn mùa xôn xao vì cây lá ngoài cửa sổ. Những viên gạ[…]
Truyện ngắn
Damocles lặng người; nụ cười tắt ngấm trên môi. Khuôn mặt gã tái xanh còn đôi tay thì run lẩy bẩy. Bây giờ, gã chẳng còn thiết đến cao lương mỹ vị hay nhạc múa gì nữa. Điều duy nhất gã nghỉ […]
Truyện ngắn

Ti toe đơn giản lắm, có một thằng non choẹt tay cầm bao thuốc ba số vứt xuống bàn chỗ chúng đang ngồi uống nước, cộc lốc hất hàm về phía chúng: "anh em hút thuốc", trong khi cả bọn đang thưở[…]
Truyện ngắn
Phải chăng, đau khổ nhất là tìm được người mình yêu thương thật lòng rồi nhưng lại không đúng thời điểm, chúng ta đã có duyên khi gặp nhau nhưng vẫn chưa đủ "nợ" để ở lại với nhau. Em mộ[…]
Truyện Blog

Một chàng thanh niên trẻ và thành đạt đang ngao du trên phố bằng chiếc xe Jaguar mới coong của mình. Anh ta đang đi khá nhanh thì bất chợt thoáng thấy có vật vừa ném vào xe mình. Dừng xe ng[…]
Truyện ngắn

Chẳng có một đứa con nào đủ lớn trong mắt cha mẹ cả. Nhất là những đứa con trai trong mắt người cha. Rồi một ngày cậu sẽ thấy cậu nhỏ bé thế nào trước ba. 3 giờ sáng tôi tỉnh giấc, lồm cồm […]
Truyện ngắn

Bãi vàng, đá quý, trầm hương - Nguyễn Trí
Bãi vàng, Đá quý, Trầm hương là tập truyện của những trải nghiệm độc đáo, lạ lùng cùng những phận giang hồ và hảo hán gác kiếm. Với giọng văn và lối viết rất riêng, tác giả Nguyễn Trí đem[…]
Sách Hay

Tình yêu cách hạnh phúc bao xa?
Tôi còn nhớ đã đọc ở đâu đó một câu như thế này: Nếu bạn không còn yêu một người, xin hãy buông tay để người khác có cơ hội yêu cô ấy. Nếu người bạn yêu bỏ rơi bạn, xin hãy giải thoát cho ch[…]
Truyện Blog