Mưa - mảnh ghép của kí ức
Bình chọn: 327
Bình chọn: 327
... Những giọt nước của trời từ từ rơi xuống, gợi lại cho tôi biết bao kỉ niệm. Không như những người khác chỉ biết trốn tránh cơn mưa, tôi đi trong mưa để cảm nhận cuộc sống. Ngày ấy, một ngày mưa, nếu như được quay trở lại, chắc chắn tôi sẽ không hành động ngu ngốc để rồi mất đi người bạn thân nhất ấy.
***
6 năm trước...
- Băng! cậu làm gì mà mấy bữa nay nghỉ học thế hả?
- À ừ tại tớ có việc bận tí ấy mà.
Chuyện là tôi nghỉ học được 3 ngày để luyện tập cho một vai diễn. Tôi thấy mình khá là có tố chất trong việc này. Ừ thì phải thừa nhận ở trường tôi học chẳng giỏi mấy. Chỉ xếp khoảng từ 12- 15 trên tổng số 25 học sinh...
- Vở này, chép nhanh rồi mai đem qua nhà trả cho tớ. Học hành đã không đâu vào đâu lại còn nghỉ học. Cứ đà này có khi lại mất căn bản cho coi. Có gì không hiểu thì alo hỏi tớ nghe chưa!?- Anh chàng lớp trưởng đập nhẹ cuốn vở tập của cậu ta vào đầu tôi rồi lên giọng.
- Này! Cậu là bố tớ đấy hả! Tớ đã là 1 nữ sinh trung học rồi đấy biết chưa?
- Ồ thế à? Vậy có liên quan gì đến tớ nhỉ?- Cậu ta cười rồi quay đi
Đấy là cậu bạn thân từ hồi cấp 1 của tôi đấy! Lạ thật, tính khí của tôi và hắn ta hoàn toàn khác nhau, thế mà chẳng hiểu sao lại thân được cơ chứ. Mấy đứa con gái cũng hay trêu tôi với cậu ấy là một đôi. Nói thật thì tôi với cậu ấy cũng khá thân thiết. Có lẽ vượt qua mức tình bạn một tí nhưng cũng chưa thể gọi là tình yêu...
Mà thôi, gác chuyện này qua một bên, vào học cái đã...
- Băng này chiều nay, đi chơi với tớ nha!- Sau giờ học, cậu ta kéo tay tôi rồi nói một câu mà chẳng rõ là thật hay đang đùa
- Gì cơ?- Tôi ngạc nhiên
- Tớ có chuyện muốn nói. Thế nhá, chiều nay, công viên. - Nói xong cậu ấy liền chạy đi.
- Oa/ Công khai rồi à?/ Thấy chưa, tớ nói đúng mà/Chúc mừng...- Những lời chọc ghẹo vây quanh tôi...
- Gì chứ.Các cậu nghĩ sao cũng được. Tớ về trước- Mặt tôi đỏ ửng lên
Đúng hẹn, tôi đến công viên.
- Sao? Có chuyện gì?- Tôi khoanh tay, dựa lưng vào cái cột gần đấy
- Chuyện là tớ được...
- Alo, dạ? Mai ấy ạ? Vâng, cháu sẽ tới đúng giờ.- Tôi cắt ngang câu nói cậu ta để nghe điện thoại
- Ai vậy?
- Là một đạo diễn, tớ đang thử một vai nhỏ trong phim sắp tới của ông ấy
- À,ừ... Mà này, qua bên ấy chơi đi...
Chiều hôm ấy đã gợi lại cho tôi bao nhiêu kỉ niệm ấu thơ... Tôi không biết vì sao cậu ấy lại muốn làm điều đó trong ngày hôm nay. Nhưng dù sao, "cảm ơn cậu".
...
Ba năm ở trường THPT cũng đã trôi qua. Mà đối với tôi cũng không có gì quan trọng. Cuộc sống tôi cứ như một vòng tròn, chẳng có gì mới mẻ, và mọi ngày cứ nối tiếp nhau như thế. Cho đến một ngày...
- Alo. Dạ? Cháu ấy ạ? Bác nói thật sao? Vâng! Cháu sẽ suy nghĩ lại. Cám ơn bác ạ!
Tin được không? Một đạo diễn chuyên về những bộ phim học đường muốn mời tôi sang nước ngoài để đóng phim đấy! Tuyệt thật! Nhưng mà nếu vậy tôi sẽ phải xa nơi này một thời gian dài, khoảng chừng 1,2 năm gì đó. Có lẽ tôi sẽ phải xem xét lại thật kĩ lưỡng rồi mới quyết định.
Ở nhà vào ngày cuối tuần thế này chán quá. Rủ ai đi chơi bây giờ nhỉ? Cái tên của cậu ta chợt lóe lên trong đầu tôi...
- Alo, rảnh không?- Tôi nhấc điện thoại và bấm số
- Băng hả? Ừ,rảnh- Tiếng nói đầu dây bên kia vang lên
- À, ra công viên tí đi.- Nói xong tôi liền cúp máy mà không thèm nghe câu trả lời.
. . .
- Băng, ở đây- Cậu ta vẫy tay
- Ừ, mà này, tớ hẹn cậu ra đây chỉ vì chán quá thôi. Đừng có nghĩ gì hết đấy nhá
- Rồi rồi, chắc lại làm chuyện gì sai, muốn ra đây xin lỗi tớ hả?
- Gì chứ. Thật ra thì tớ sắp đi nước ngoài
- Để làm gì?
- Đóng 1 bộ phim. Tớ chưa hỏi rõ... Nhưng có lẽ sẽ kéo dài khoảng 1,2 năm gì đấy
- Ơ... à ừ... Cậu định đi thật à?- Chẳng hiểu vì sao cậu ta chẳng có vẻ gì là luyến tiếc
- Tớ đi mà cậu bình thản thế đấy hả? Thôi, không nói nữa!- Tôi bực mình vì cái gì ấy nhỉ?
Gió bắt đầu mạnh dần... Tí tách, tí tách,...
- A... mưa à?... Chết rồi, tớ quên mang theo ô- Tôi lấy tay che đầu
- À này, khi nào cũng vậy, không chịu đọc báo gì hết. Cho chừa!- Miệng thì nói thế nhưng tay cậu ta lại đưa một cái áo mưa cho tôi rồi chạy về
- Này! Cậu làm gì thế hả? Sẽ bị cảm lạnh đấy!- Tôi lo lắng gọi với theo nhưng cũng chẳng biết cậu ta nghe được những lời này không.
... Đẹp quá!... Đã lâu lắm rồi tôi mới được ngắm nhìn lại cảnh vật trong mưa thế này kể từ khi lên THCS...Tôi thực sự không muốn rời khỏi đây...
Mưa gợi cho tôi nhiều kỉ niệm... Những lần chơi đùa dưới mưa thời tiểu học, những lần vội vã chạy trốn cơn mưa,... Tất cả đều gắn liền với... cậu ta?
Về đến nhà, tôi nằm dài trên chiếc giường quen thuộc. Rốt cuộc tôi đang nghĩ cái gì thế không biết. Sao trong đầu của tôi bây giờ chỉ toàn thấy hình bóng của "hắn" ? Cậu ta là gì mà tôi phải nhớ? Trong l

Tôi còn nhớ hôm đó là một buổi chiều mùa đông, cái lạnh xuyên thấu da thịt. Tôi co rúm người trong chiếc áo len dày cộm đang chơi bên hiên thì tôi thấy bố mẹ bế về một bé gái khoảng bảy thá[…]
Truyện ngắn
Nhưng mới nằm được vài ngày, má đột ngột đổi ý, bảo: "Đem cái giường nệm ra khỏi phòng, ai nằm thì nằm." Má bệnh đau lưng, đi đứng rất khó khăn, hầu như nằm một chỗ. Ở quê, mấy con tuy nghè[…]
Truyện ngắn

Lần ngồi tù thứ tư Miền đã suy nghĩ rất nhiều, anh đã đếm nếu ra tù đúng hạn thì anh đã bước sang tuổi bốn mươi, anh không thể sống thế này mãi, anh muốn thay đổi nhưng không biết phải bắt đ[…]
Truyện ngắn

Tiếng thầy tôi còn văng vẳng đâu đây trong gió, ruộng ngô ra những bắp to, xanh thẳm, hương đồng hòa quyện làn khói mỏng manh, bên nấm mồ mới đắp khói hương nghi ngút là vòng hoa mang dòng […]
Truyện ngắn

Mọi chuyện không còn bình yên nữa khi mà một hôm, Tôi nhận được một giấy mời ra xã xác nhận có người tố cáo tôi cố ý gây thương tích và bỏ trốn. Khoảng giữa trưa, những tia nắng từ trên cao[…]
Truyện ngắn

Tôi yêu cầu các em phải đi học thêm! – Quắc mắt nhìn lũ học trò chẳng hiểu mô tê gì, tôi nói tiếp Các em có nghe tôi nói không? Vẫn im lặng. Trống đổi tiết. Tôi hết giờ dạy. Xuống phòng h[…]
Truyện ngắn
Đừng hỏi nhiều. Còn tiền không? Vứt anh vay mấy "lít", nhanh. Em làm gì có. Nó nhìn Hoàng sợ sệt. Gã quát lên : Tao vay rồi tao trả. Ai đớp không của mày mà sợ. Nhưng em... Có hay không[…]
Truyện ngắn

Ông già và một chiều giông gió
Lần đầu tiên tôi gặp ông là vào lúc tôi đang lang thang trong một buổi chiều tối đầy gió. Mùa hè ở Hà Nội thật là lạ thường, sáng sớm trời mát và trong lành, buổi trưa thì những tia nắng o[…]
Truyện ngắn