Mưa - mảnh ghép của kí ức
Bình chọn: 321
Bình chọn: 321
. . .
- Vâng, cháu suy nghĩ rồi ạ, cháu nghĩ thời gian tới sẽ sống và học tập tại đây.- Tôi hẹn đạo diễn ra quán café và nói quyết định của mình.
- Thế à? Tiếc nhỉ? Cháu đã suy nghĩ kĩ chưa đấy?
- Rồi ạ. Cháu cảm ơn bác- Tôi cuối đầu
- Ừ, vậy nếu có gì cứ gọi lại cho bác. Bác có việc trước. Chào cháu.
Tôi đã bỏ lỡ một dịp để có thể tiến thêm một bước cho sự nghiệp của mình...Tiếc? Tôi hầu như không có cái cảm giác đó...
. . .
- Cái gì? Cậu... Từ đầu cậu đã được đặc cách đi đóng phim sao?- Tôi bàng hoàng trước thông báo của cậu ta
- Ừ, thế là chúng ta đóng chung 1 bộ phim nhỉ?
- Cậu giấu tớ? Khả năng của cậu hơn hẳn tớ. Vậy... Tại sao? Tại sao cậu luôn bảo rằng mình mù tịt về khoảng này rồi không đến xem tớ thử vai? Lần đó do cậu cũng phải đi, đúng không?- Mắt tôi đỏ hoe... Đây là lần đầu tôi có cảm giác này...
- Xin lỗi nhưng đó là vì tớ đợi đến khi kí hợp đồng xong mới nói cho cậu bất ngờ
- Đừng nói gì hết! Tôi theo đuổi đam mê, vì cậu. Tôi muốn mình có một thế mạnh riêng để có thể lên mặt trước cậu. Và bây giờ, tôi đã bỏ vai diễn. Cũng chỉ vì cậu! Tôi muốn ở lại đây, nơi đã có nhiều kỉ niệm của chúng ta! Vậy mà cậu...- Tôi lấy tay dụi mắt rồi quay đi để cậu ta không thấy bộ dạng tôi lúc này, bộ dạng của một kẻ yếu đuối đang dùng tay gạt đi những giọt nước mắt rồi tỏ vẻ bình tĩnh
- Gì cơ? Cậu bỏ vai diễn? Vì...tớ?
- Bỏ đi. Cậu là thế rồi mà nhỉ? Muốn tự lực để trở nên nổi tiếng! Đâu có quan tâm tới cảm giác của người khác chứ? Tớ học không giỏi như cậu, vì thế nên tớ mới quyết tâm làm cái việc mà tớ giỏi nhất. Cuối cùng cũng chỉ là người đứng sau cậu! Muốn đi à? Đi luôn đi! Đừng quay trở về đây và tốt nhất đừng nhìn mặt tớ nữa! Tớ rất ghét những con người giả dối như cậu!
- Cậu... Muốn tớ đi thật sao?- Cậu ta cuối gầm mặt xuống
- Đúng vậy đấy!- Tim tôi như thắt lại
- Được rồi, tớ sẽ đi...- Nói xong, cậu ta quay đi, chạy thật nhanh ra khỏi công viên và bỏ lại tôi một mình ở đấy...
Rào...rào...
Lai một cơn mưa bất chợt... Tôi không muốn khóc lúc này nhưng nước mắt cứ thế trào ra. Lạnh. Ướt. Tôi như dần chìm xuống đáy đại dương của sự đau khổ. Có lẽ dùng từ "đau khổ" hơi quá với một đứa chưa có nhiều trải nghiệm cuộc sống như tôi. Ước gì, có một bàn tay có thể kéo tôi lên khỏi đây, ra khỏi đáy đại dương sâu thẳm này... Kết thúc không có nghĩa là mất hết tất cả. Hoàng hôn vẫn đẹp, vẫn huy hoàng như bình minh đấy thôi. Nhưng... tại sao tôi lại nói những lời như thế? Mối quan hệ của tôi và cậu ấy... Kết thúc tại đây sao?
Ngày ấy, cái ngày cậu rời khỏi nơi đây để bắt đầu một cuộc sống của diễn viên thực thụ. Tôi đã tự nhốt mình trong phòng. Tôi mong rằng mọi thứ bên kia cánh cửa chỉ là một giấc mơ. Cậu ấy vẫn sẽ mãi bên tôi, đó mới là sự thật, phải không? Tôi không muốn bước ra khỏi phòng bởi khi cánh cửa ấy được mở ra, mọi thứ tôi lo sợ đều trở thành hiện thực.
Tại sao lúc đó tôi không giữ cậu ta lại? Nếu tôi có thể níu kéo, bây giờ đã không đong đầy tiếc nuối như thế này. Những giọt nước mưa ngày hôm ấy sao chẳng tinh nghịch như lúc trước mà lại mang một nỗi buồn man mác. Nước mưa tuy mỏng manh nhưng lại khắc sâu vào trong trái tim tôi một thứ gì đó khiến tôi không bao giờ quên được Mưa đến rồi đi... Không thể níu kéo... Khoảnh khắc cậu bỏ lại tớ, có lẽ cũng là lúc cơn mưa yêu thương đã rời tớ mà đi. Mưa đã tạnh nhưng sao mặt trời vẫn chưa sưởi ấm trái tim tôi... Theo thời gian, cơn mưa chẳng còn dữ dội như trước nhưng chắc hẳn nó sẽ không bao giờ biến mất... Mưa trong lòng người...
"Trúng giải hấp dẫn đến đờ đẫn!"
"Đồng tiền cũng có trái tim trái tim của những người giữ nó." Đi học thêm không mày? Việt ngó vào mặt con Linh khi con này đang phùng mang trợn má ngồm ngoàm miếng xôi, hậu quả của việc c[…]
Truyện ngắn

Đêm đó chỉ mình A Đông thoát được, thoát chết nhưng sau đó thành nô lệ cho lũ người Tàu man rợ, trong tâm khảm nó cái chết có lẽ còn dễ chịu hơn gấp ngàn vạn lần... Dạo ấy, ở vùng Đông Bắc […]
Truyện ngắn
Chúng tớ tạm biệt cậu. Cậu như cánh chim trắng sượt qua ánh mắt rồi biến mất vào rặng cây. Cuộc đời của con người mỏng manh và ngắn ngủi đến nhường ấy. Nhưng tớ biết, lòng yêu đời đã một lần[…]
Truyện ngắn

Rei thuộc về ai, về tôi, về Ka hay về một cơn mưa dai dẳng ngày qua? 1. Rei là cô gái khá đặc biệt. Tôi gọi Rei là "cô gái văn chương" vì cô suốt ngày mơ mộng và thích sống trên mây. Những […]
Truyện ngắn

Từ khi có con dâu, con gái thấy có cái gì đó lạ quá trời lạ. Má gần như đã thay đổi hoàn toàn đến độ má không còn là má nữa. 1. Ngày chưa có con dâu, cả nhà thầm nghĩ “Thể nào má mình cũng[…]
Truyện ngắn

Vân bần thần nhìn ra biển, biển xanh ngút ngàn tầm mắt. Những con sóng quặn trào trồi ngụp trườn qua bàn chân. Chiều nào cũng như chiều nào, dù ngày nắng hay ngày mưa Vân lại ra bờ biển. Biể[…]
Truyện ngắn

Còn tình yêu ấy, lỗi lầm sẽ qua
...Trí lực nên dành cho việc khác, thiết thực hơn. Hãy nhìn vào những điểm sáng của một bức tranh, để thấy đời này hãy còn đẹp lắm. Cách đây hơn chục năm, một diễn viên xinh đẹp bị lộ cl[…]
Truyện Blog
Audio Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán bán mì của chúng tôi xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù. […]
Truyện ngắn