Mưa - mảnh ghép của kí ức
Bình chọn: 328
Bình chọn: 328
. . .
- Vâng, cháu suy nghĩ rồi ạ, cháu nghĩ thời gian tới sẽ sống và học tập tại đây.- Tôi hẹn đạo diễn ra quán café và nói quyết định của mình.
- Thế à? Tiếc nhỉ? Cháu đã suy nghĩ kĩ chưa đấy?
- Rồi ạ. Cháu cảm ơn bác- Tôi cuối đầu
- Ừ, vậy nếu có gì cứ gọi lại cho bác. Bác có việc trước. Chào cháu.
Tôi đã bỏ lỡ một dịp để có thể tiến thêm một bước cho sự nghiệp của mình...Tiếc? Tôi hầu như không có cái cảm giác đó...
. . .
- Cái gì? Cậu... Từ đầu cậu đã được đặc cách đi đóng phim sao?- Tôi bàng hoàng trước thông báo của cậu ta
- Ừ, thế là chúng ta đóng chung 1 bộ phim nhỉ?
- Cậu giấu tớ? Khả năng của cậu hơn hẳn tớ. Vậy... Tại sao? Tại sao cậu luôn bảo rằng mình mù tịt về khoảng này rồi không đến xem tớ thử vai? Lần đó do cậu cũng phải đi, đúng không?- Mắt tôi đỏ hoe... Đây là lần đầu tôi có cảm giác này...
- Xin lỗi nhưng đó là vì tớ đợi đến khi kí hợp đồng xong mới nói cho cậu bất ngờ
- Đừng nói gì hết! Tôi theo đuổi đam mê, vì cậu. Tôi muốn mình có một thế mạnh riêng để có thể lên mặt trước cậu. Và bây giờ, tôi đã bỏ vai diễn. Cũng chỉ vì cậu! Tôi muốn ở lại đây, nơi đã có nhiều kỉ niệm của chúng ta! Vậy mà cậu...- Tôi lấy tay dụi mắt rồi quay đi để cậu ta không thấy bộ dạng tôi lúc này, bộ dạng của một kẻ yếu đuối đang dùng tay gạt đi những giọt nước mắt rồi tỏ vẻ bình tĩnh
- Gì cơ? Cậu bỏ vai diễn? Vì...tớ?
- Bỏ đi. Cậu là thế rồi mà nhỉ? Muốn tự lực để trở nên nổi tiếng! Đâu có quan tâm tới cảm giác của người khác chứ? Tớ học không giỏi như cậu, vì thế nên tớ mới quyết tâm làm cái việc mà tớ giỏi nhất. Cuối cùng cũng chỉ là người đứng sau cậu! Muốn đi à? Đi luôn đi! Đừng quay trở về đây và tốt nhất đừng nhìn mặt tớ nữa! Tớ rất ghét những con người giả dối như cậu!
- Cậu... Muốn tớ đi thật sao?- Cậu ta cuối gầm mặt xuống
- Đúng vậy đấy!- Tim tôi như thắt lại
- Được rồi, tớ sẽ đi...- Nói xong, cậu ta quay đi, chạy thật nhanh ra khỏi công viên và bỏ lại tôi một mình ở đấy...
Rào...rào...
Lai một cơn mưa bất chợt... Tôi không muốn khóc lúc này nhưng nước mắt cứ thế trào ra. Lạnh. Ướt. Tôi như dần chìm xuống đáy đại dương của sự đau khổ. Có lẽ dùng từ "đau khổ" hơi quá với một đứa chưa có nhiều trải nghiệm cuộc sống như tôi. Ước gì, có một bàn tay có thể kéo tôi lên khỏi đây, ra khỏi đáy đại dương sâu thẳm này... Kết thúc không có nghĩa là mất hết tất cả. Hoàng hôn vẫn đẹp, vẫn huy hoàng như bình minh đấy thôi. Nhưng... tại sao tôi lại nói những lời như thế? Mối quan hệ của tôi và cậu ấy... Kết thúc tại đây sao?
Ngày ấy, cái ngày cậu rời khỏi nơi đây để bắt đầu một cuộc sống của diễn viên thực thụ. Tôi đã tự nhốt mình trong phòng. Tôi mong rằng mọi thứ bên kia cánh cửa chỉ là một giấc mơ. Cậu ấy vẫn sẽ mãi bên tôi, đó mới là sự thật, phải không? Tôi không muốn bước ra khỏi phòng bởi khi cánh cửa ấy được mở ra, mọi thứ tôi lo sợ đều trở thành hiện thực.
Tại sao lúc đó tôi không giữ cậu ta lại? Nếu tôi có thể níu kéo, bây giờ đã không đong đầy tiếc nuối như thế này. Những giọt nước mưa ngày hôm ấy sao chẳng tinh nghịch như lúc trước mà lại mang một nỗi buồn man mác. Nước mưa tuy mỏng manh nhưng lại khắc sâu vào trong trái tim tôi một thứ gì đó khiến tôi không bao giờ quên được Mưa đến rồi đi... Không thể níu kéo... Khoảnh khắc cậu bỏ lại tớ, có lẽ cũng là lúc cơn mưa yêu thương đã rời tớ mà đi. Mưa đã tạnh nhưng sao mặt trời vẫn chưa sưởi ấm trái tim tôi... Theo thời gian, cơn mưa chẳng còn dữ dội như trước nhưng chắc hẳn nó sẽ không bao giờ biến mất... Mưa trong lòng người...

Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu cuộc hành trình vào đời của một đứa con gái trưởng thành. Nó nhớ hôm đó tiết trời hơi lành lạnh, lá vàng[…]
Truyện ngắn

Tôi đã từng nghĩ hạnh phúc ở nơi nào đó rất xa, lục lục, tìm tìm, kiếm kiếm mới thấy được. Nhưng tôi chợt phát hiện ra : hạnh phúc là hiện tại Khi được sống với những người ta yêu quý và họ[…]
Truyện ngắn
"Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh" Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu. Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau. Cô gái vê cốc rượu trong tay và[…]
Truyện ngắn

Thiên thần khuyên người xuất gia
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni là người học caohiểu rộng ở nước Xá Vệ, đại danh lẫy lừng. Tuy không ngại gian khổ đã làm rất nhiều việc tốt, nhưng Ngài chưa hề cảm thấy mệt mỏi, vẫn bất kể ngày đê[…]
Truyện ngắn

Cuộc đời này điều may mắn nhất chính là gặp được em
26 tuổi. Chúng tôi kết hôn. Phòng ngủ, phòng khách treo đầy ảnh cưới hai vợ chồng. Tôi ôm chặt cô ấy hét to: "Vợ ...". Cô ấy giống như một chú mèo con nũng nịu dựa sát vào người tôi. Trước k[…]
Truyện ngắn

Niềm tin luôn có một sức mạnh thật kỳ lạ. Tôi là cổ động viên trung thành của đội tuyển Đức. Tôi bắt đầu biết xem bóng đá từ World Cup 2002, đến nay đã tròn 10 năm. Kể từ thời điểm đó đến […]
Truyện Blog

Này ta không thể trở về thời niên thiếu thời gian
Chỉ có thể đem chuyện cũ ép xuống đáy lòng, tiếp tục đi về phía tương lai, không phải đúng hay sai, đó là cuộc sống. Năm tháng trôi đi như con thuyền trên sông lớn, đôi khi nước êm sóng lặn[…]
Truyện Blog

Ðây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ kh[…]
Truyện ngắn
Xin chồng hãy để quá khứ ngủ yên
Chiều nay, tôi vừa gặp cái thằng người yêu cũ của cô đấy, trông cũng còn phong độ ra phết. Nó gặp tôi còn giả bộ nhiệt tình chào hỏi, rồi còn cười đểu nữa chứ... Vừa nói chồng vừa liếc nhìn[…]
Tâm Sự