Mùa hoa dã quỳ
Bình chọn: 401
Bình chọn: 401
- Sao vậy? Sao mới đi mà đã về rồi? Còn con Bối ai đánh cho mà khóc vậy?
Tôi nói là Bo Rin, mẹ lập tức cầm cây chổi lên chỉ thẳng vào mặt em và bặm môi hăm dọa:
- Con kia! Cha mày thứ mất dạy, ăn rồi mày đánh chị vậy hả? Coi chừng chết với tao!
Bo Rin vẫn lặng im, ngồi trên chiếc ghế salong mà nhìn mẹ, mặt em cứ bơ ra. Dì Lý đã đi vào phòng và ngủ tự lúc nào. Có lẽ dì cũng đã quá mệt, một giấc ngủ là cần thiết cho lúc này. Tôi biết mình và Bo Rin không đúng khi giận dì, chỉ là kiểu lẫy đẫy của con nít chúng tôi mà thôi. Chúng tôi làm dì buồn nhưng dì không trách cứ chúng tôi một lời nào cả. Dì là vậy, không bao giờ dì khiến chúng tôi ghét được.
Năm giờ chiều, tôi gọi dì dậy. Dì mệt mỏi, uể oái lết từng bước chân vào phòng tắm rửa mặt. Tôi mỉm cười với dì, dì cũng cười vẻ hơi gượng ép. Dì lấy cái khẩu trang đeo vào và nói:
- Thôi dì về!
Tôi và Bo Rin ôm dì lại:
- Không, dì ở lại đây với tụi con!
Dì cười vuốt má hai đứa tôi:
- Ở lại làm sao được! Dì phải về nhà dì còn nhiều việc phải làm... Ngoan, khi nào dì lại ra chơi với hai đứa!
Dì đi bộ ra đường, Bo Rin vẫn cứ lẽo đẽo chạy theo sau. Tôi đứng nhìn một lúc, cuối cùng cũng chạy theo. Nhưng khi chạy ra tới đường lớn thì không còn ai nữa, tôi đành quay về nhà, chợt nhận ra ở cuối con đường có bóng dáng của ai đó rất quen thuộc. Nhìn lại, tôi vừa bất ngờ vừa vui mừng... bao nhiêu cảm xúc cứ trộn lẫn trong tôi, vì tôi thấy Bo Rin, em gái tôi đang ôm ba tôi.
- Ba... Con nhớ ba! Sao lâu rồi ba không đến chở con và chị Bối đi chơi?
Một cơn gió lùa qua người tôi, dã quỳ bên đường đã nở hoa tự bao giờ, rực rỡ trong mắt tôi...
Và đó là mùa hoa dã quỳ!
Đấy là cái kết cho một bi kịch hôn nhân. Tôi đến dự đám tang chị, thấy nước mắt của đám đông dồn vào người nằm trong linh cữu còn ánh mắt thì đổ dồn vào người chồng đang đứng cúi gằm, trên k[…]
Truyện ngắn
Lãng mạn để nuôi dưỡng tình yêu
Người ta cho rằng lãng mạn là tư thế của tuổi trẻ, người ta đổ tại cuộc sống hối hả đã cướp đi của con người những giây phút ngọt ngào. Đâu phải... 20 tuổi Nàng vừa đôi tám, xinh đẹp như bô[…]
Truyện ngắn

Mẹ tôi là một người phụ nữ tội nghiệp. Thật ra bi kịch chỉ bắt đầu từ năm mà em gái tôi ra đời. Em gái tôi bị dị tật đôi chân bẩm sinh, một chân dài, một chân ngắn, một chân to, một chân nh[…]
Truyện ngắn

Tôi lẩm bẩm trong miệng, thì thầm lặp lại ba chữ ấy. "Nhà vẫn ổn" "Nhà vẫn ổn" "Nhà vẫn ổn" Đó là một ngày trời mưa lất phất, tôi leo lên xe bus như thường lệ, vẫn thế, như mọi hôm... Đườn[…]
Truyện Blog

Người ta bảo mẹ không đẹp, người ta bảo mẹ không có đôi mắt đẹp. Nhưng với con, mẹ lúc nào cũng đẹp, mẹ đẹp nhất chính là đôi mắt. Nơi đó con nhìn thấy cả bầu trời yêu thương dành cho con. […]
Truyện ngắn
Khi người thầy dừng lại, lớp học vẫn im lặng một hồi. Bỗng có cánh tay giơ lên, và một sinh viên hỏi: "Thưa giáo sư, vậy bia tượng trưng cho cái gì?" Một giáo sư đang trong giờ giảng về các[…]
Truyện ngắn