Old school Swatch Watches
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Mùa hoa dã quỳ - BlogRadio.Yn.Lt
Mùa hoa dã quỳ

Mùa hoa dã quỳ

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 364

Mùa hoa dã quỳ

11:51 - 09/09/2015
hóe mắt ba hai dòng nước mắt dài chảy xuống. Ba khóc. Ba lặng lẽ đi ra khỏi phòng. Không lâu sau đó thì có một người đàn ông đến với mẹ tôi. Mẹ tôi phục hồi, một điều mà không ai ngờ tới. Lúc đó tôi và Bo Rin cứ nghĩ rằng hai đứa sắp không còn được gặp mẹ nữa. Và từ đó, người đàn ông ấy đã thay thế ba tôi.


***


Thỉnh thoảng ba tôi đến cho quà và đưa chị em tôi đi chơi, những lúc đó tôi và Bo Rin vui lắm. Nhưng chỉ cần nhìn thấy người đàn ông đó là mặt hai đứa lại xụ xuống. Bà Cúc thường hỏi nhỏ vào tai Bo Rin: "Rin có thương ba D không?".


Chúng tôi gọi người đàn ông đó là ba, nhưng chúng tôi ghét ông! Khi nghe hỏi như vậy, Bo Rin im lặng không nói gì, chỉ rơm rớm nước mắt. Người lớn đôi khi vô tình làm sâu thêm vết thương trong lòng của con trẻ. Em còn bé nên dễ bị xây xát và tổn thương lắm! Mà những vết thương đó không gì có thể bù đắp được.


Đến khi mẹ tôi sinh em bé, con của mẹ tôi với người đàn ông kia, thì chúng tôi không còn gặp ba. Cuộc sống của chị em tôi như bị thiếu hụt một cái gì đó rất quan trọng. Nỗi buồn và niềm vui luôn xen kẽ và song hành với nhau. Khi vui cũng buồn, khi buồn cũng vui. Tôi biết, một phần đời của mình đã bị xáo trộn và cả Bo Rin nữa. Những ngày chờ đợi ba trong vô vọng, chúng tôi chỉ biết chôn vùi mình vào một cái hố mà ai đó đã đào sẵn, những nụ cười, những giọt nước mắt mỗi lúc một dày hơn. Tôi thường mơ thấy mình gặp ba nơi con đường đầy hoa dã quỳ, lần nào ba cũng lắc đầu nói xin lỗi.


Như cái lúc chúng tôi muốn níu kéo ba ở lại thêm chút nữa mỗi khi ba đưa chị em tôi đi công viên về, ba đẩy chúng tôi ra và bảo:


- Vào nhà đi, không mẹ la bây giờ!


"Ba xin lỗi". Ba nói nhỏ rồi phóng xe chạy vụt đi trên con đường lớn, để lại hai đứa nhỏ đứng phía sau là tôi và Bo Rin.


Rồi cuộc sống cứ thế trôi đi, chúng tôi cũng chấp nhận sự thật, chấp nhận người ba mới. Mỗi sáng, ba D chở tôi và Bo Rin đi học. Chiều về, chúng tôi lại chạy sang nhà ngoại nựng em trai và mấy đứa nhỏ con người ta gửi trẻ. Bo Rin cười tươi và tỏ ra nghịch ngợm. Đôi mắt em xoe tròn, long lanh như bồ câu. Càng lớn em lại càng đáng yêu, em nhanh chóng quên đi những nỗi đau đã từng in sâu như mới vừa hôm qua và trở nên đanh đá hơn mọi khi. Tôi cũng vậy, tôi không còn nghĩ nhiều về chuyện cũ nữa.


Cái gì đáng quên thì hãy nên quên đi, nhất là nỗi đau!


***


Ngày em trai tôi tròn một tuổi, mẹ tôi làm bữa tiệc thôi nôi. Tôi gặp lại dì Lý. Tôi và Bo Rin từ trong nhà mừng rỡ chạy ra ôm lấy dì. Bao giờ cũng vậy. Dù lần nào dì đến cũng chẳng mang cho chị em tôi thứ gì, ngoài tình thương. Chúng tôi vẫn thích dì không phải vì dì đẹp hay vì gì khác mà vì dì đã trở nên đặc biệt với tôi và Bo Rin.


Nhưng thực sự là dì Lý đẹp, đẹp một cách tự nhiên, không con phấn, không phô trương. Dì dịu dàng và hiền lành đến kỳ lạ. Ở dì, chúng tôi luôn thấy có một sự thoải mái và dễ mến. Dì có đôi mắt buồn hun hút và rất ít khi cười, nhưng lúc cười, nụ cười của dì như tỏa nắng, ấm áp và bình yên. Chị em tôi quấn lấy dì luôn, không cho rời nửa bước.


- Rin, lấy áo quần đi tắm đi con! - Mẹ nói với Bo Rin khi đang loay hoay với công việc.


Em tôi cũng hơn bảy tuổi rồi nên những việc này không cần phải nhờ ai, em tự động vào phòng lấy đồ và đi ra với vẻ mặt hớn hở. Em đến làm nũng với dì Lý:


- Dì Lý tắm cho con! - Mặc dù em cũng tự tắm được.


Mẹ nghe vậy, quay lại nhìn dì Lý và cười:


- Chà, Bo Rin mà có dì Lý là mọi chuyện êm hết.


Dì Lý dẫn Bo Rin đi vào phòng tắm, miệng mũm mĩm trông rất đáng yêu. Dì còn trẻ và trong trẻo lắm, như không hề có chút vẩn đục. Vậy mà nhìn dì tắm cho em, tôi cứ tưởng như dì là mẹ của em. Tôi đoán sau này ai mà lấy được dì, người đó chắc chắn sẽ hạnh phúc, chỉ sợ người đó không biết trân trọng dì mà thôi. Cũng giống như ba và mẹ tôi...


Bo Rin tắm xong, chúng tôi kéo dì Lý sang nhà ngoại chơi. Dì Sa đang nằm dài giữa nhà xem tivi, thấy dì Lý không chút ngượng ngùng:


- Mày ra đó hả? Lâu ngày hén!


Dì Lý gật đầu rồi quay lui. So với dì Sa, dì Lý còn kém vẻ sung mãn và tính tình thì cũng không thể nào hung dữ, đanh đá hơn được. Như lúc này, dì Sa đang mặc chiếc áo thun cổ trễ, chiếc quần ngắn ngang đùi dù ngoài trời rất lạnh. Dì Sa đẹp sắc sảo và thường thì lúc nào cũng ăn hiếp dì Lý nên tôi chẳng ưa được. Tôi kéo tay dì Lý:


- Về thôi dì.


Bo Rin lại kéo lấy tay kia của dì, bướng bỉnh nói:


- Không! Dì Lý phải ở lại đây chơi.


- Không được. Dì Lý về nhà mình, để cho dì Sa coi tivi - Tôi cãi với Bo Rin.


- Không! - Bỗng em đưa tay tát mạnh vào má tôi một cái, đau điếng! Sau phút định thần lại, tôi tủi thân ôm mặt bật khóc. Dì Lý lên tiếng - Rin, ai bảo con đánh chị? Con còn nhỏ mà sao con hỗn vậy hả? - Dì Lý nói nhẹ nhàng như không hề có chút trách mắng nhưng Bo Rin cứng đầu cứng cổ quay đi với dáng vẻ ngúng nguẩy. Dì Lý lại quay sang dỗ tôi - Bối nín đi, dì thương!


Tôi không nói lời nào mà bỏ đi thẳng luôn, hơn bao giờ hết t

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Định kiến

Định kiến

Hãy bắt đầu một ngày mới không định kiến. Tôi xin bắt đầu bài viết bằng một câu chuyện cười, mà nhiều người chắc cũng biết. Có một thanh niên mắc bệnh sợ gà, cứ trông thấy gà là chạy. H[…]

Truyện ngắn

Tiếng nói của mẹ

Tiếng nói của mẹ

Nước mắt tôi cứ trào ra không thể ngăn lại được, nhỏ nhẹ nói: "An An! Ngoan nào, cố gắng học tốt, đợi mẹ trở về, nhất định sẽ cho con rất nhiều chocolate và ký vào vở cho con. Và nếu thành t[…]

Truyện ngắn

Qua bên kia sông

Qua bên kia sông

Điện thoại của chị vẫn tiếp tục nhấp nháy "Hai người đã vào khách sạn rồi. Chị có muốn tới hay không?" Chị đi thật chậm về phía bến đò. Chiều chập choạng. Mẹ vẫn nói giờ này là giờ của các[…]

Truyện ngắn

Vì sao người ta lạc lối?

Vì sao người ta lạc lối?

Có một câu chuyện liên quan đến Dương Chu, một triết gia và học giả nổi tiếng, sống tại nước Ngụy trong thời kỳ Chiến Quốc . Một ngày nọ, người hàng xóm của Dương Chu bị mất một con cừu và […]

Truyện ngắn

Người quan trọng nhất trên đời

Người quan trọng nhất trên đời

Audio Hãy xóa đi một cái tên nữa đi! tiếng của thầy giáo lại vang lên. Cô nữ sinh sững lại, rồi như một cái máy, từ từ quyết định xóa bỏ tên của đứa con...Cô mệt mỏi tiếp tục công việc, và[…]

Truyện ngắn

Ngôi nhà có 1000 chiếc gương

Ngôi nhà có 1000 chiếc gương

Ngày xưa, tại 1 ngôi làng nhỏ xa xôi có 1 nơi mà người ta gọi là "Ngôi nhà 1000 chiếc gương". Ngày nọ, một chú chó nhỏ yêu đời đã quyết định đến thăm ngôi nhà xem sao. Khi đến nơi, chú ta […]

Truyện ngắn

Anh còn nợ em

Anh còn nợ em

Mỗi khi nỗi nhớ ùa về thì bóng hình ấy lại xuất hiện, lần nào cũng vậy luôn bóp nghẹt lấy tim anh, đau đớn đến quặn lòng. Có lẽ nếu không là đàn ông, không cần phải thể hiện mạnh mẽ, che giấ[…]

Tâm Sự

Em buông tay anh rồi, đau lắm tình nhân ơi

Em buông tay anh rồi, đau lắm tình nhân ơi

Con gái dù mạnh mẽ, cứng rắn đến nhường nào thì vẫn luôn cần và thèm muốn một bờ vai để tựa. Đó là chưa kể có cô gái tự trang bị cho mình một vỏ bọc lạnh lùng nhưng sâu thẳm bên trong là cái[…]

Truyện Blog

Ba bước tới mặt trời - Phạm Thị Ngọc Thanh

Ba bước tới mặt trời - Phạm Thị Ngọc Thanh

"Ba bước tới mặt trời" Tiểu thuyết về đề tài Học sinh Sinh viên nhưng nội dung vươn xa hơn nhiều so với cuốn Tiểu thuyết cùng đề tài ấy! Trong "Ba bước tới mặt trời" có những mối tình, mu[…]

Sách Hay

Đừng tự làm tổn thương chính mình

Đừng tự làm tổn thương chính mình

Đôi khi trong lúc cố gắng làm tổn thương người khác, chúng ta chỉ làm tổn thương chính mình mà thôi. Một đêm một con rắn trong khi đang tìm kiếm thức ăn, bò vào một xưởng mộc. Người thợ mộc[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất