Mùa bằng lăng
Bình chọn: 368
Bình chọn: 368
Ngày hôm sau tôi đến lớp với khuôn mặt mất ngủ nhưng rất vui vẻ. Tung tăng chạy vào lớp, tôi ngồi vào chỗ thì thấy ngay gương mặt cậu ta. Tôi cười rất tươi với cậu ta. Tôi đang định lấy quà đưa cho cậu ta thì thấy Hà cầm một hộp quà cũng đang tung tăng đi đến bàn tôi.
- Chúc mừng sinh nhật Trí!
Hà cười tươi rói đặt quà xuống bàn. Tuy chưa có gì chính thức nhưng lớp tôi đều hiểu là Hà thích Trí. Còn Trí thì mấy lần tôi hỏi đều thờ ơ lảng đi.
- Cảm ơn!
Trí nhìn hộp quà rồi nói. Tôi cũng nhìn hộp quà. Gói đẹp quá! Giấy gói màu xanh lá, nhìn đẹp đẽ vuông vắn, còn cả cái nơ đính trên hộp nhìn rất tuyệt.
- Là tớ tự gói để tặng cậu đấy! Mở cẩn thận nhé!
Hà cẩn trọng dặn dò.
- Ừ! Tớ sẽ bóc quà cẩn thận!
Trí gật đầu. Tôi nghe hai người nói chuyện cũng không lên tiếng. Sau đó Hà về chỗ.
- Quà của tôi đâu?
Trí đưa tay ra trước mặt tôi. Tôi vô thức nắm chặt cái cặp của mình.
- Tôi...không nhớ hôm nay sinh nhật ông. Xin lỗi nha! Ông mở quà đi!
Tôi nhớ tới gói quà nham nhở của mình, quyết định sẽ không tự làm mất mặt.
- Có thật bà không nhớ không?
Cậu ta nghi ngờ hỏi tôi.
- Tất nhiên thật rồi!
Tôi tỏ vẻ tự nhiên hết mức có thể. Cậu ta khó hiểu nhìn tôi rồi chăm chú bóc quà. Hà tặng cậu ta một cái cốc sứ nhìn rất đẹp mắt. Buổi học đó tôi không nói được một lời, ngẩn ngẩn ngơ ngơ, mặt mày bí xị. Bị cô gọi thì đứng lên không trả lời được mà thực ra rất dễ thế là cô mắng cho tôi một trận.Tôi rất buồn bực! Lúc cô mắng xong, con bạn ngồi bàn dưới vỗ vai tôi.
- Sao hôm nay cậu chả chú ý gì thế?
- Chẳng biết nữa!
Tôi khó hiểu lắc lắc đầu.
- Này Chi! Cái cốc có đẹp không?
Nó chỉ vào cái cốc Hà tặng Trí dưới ngăn bàn.
- Nhìn cũng không đến nỗi nhưng tớ không có thiện cẳm với cái cốc ấy lắm.
Tôi thật thà nói.
- Có một sự ghen nhẹ ở đây!
- Thế à?
Tôi ngu ngơ hỏi.
Bông bằng lăng ngoài cửa sổ đung đưa theo gió. Nó đã nở rồi nhưng vẫn chưa đến thời điểm khoe sắc.
- Cậu nói cái gì cơ?
Tôi nhảy dựng lên. Thế là lại phải ăn thêm một trận mắng nữa.
***
- Hắt xì!
Tôi vừa dầm mưa đến lớp. Ôi!
- Sao không? Mũ đâu sao không đội?
- Tôi có biết đâu! Tôi tưởng mưa nhỏ chứ! Sắp muộn học rồi còn nghĩ mũ nón gì nữa?
Tôi xoa xoa mũi.
- Ốm không thi được bà chết!
- Không đến nỗi đâu! Nói xúi quẩy!
Tôi trừng mắt. Cậu ta không cần rủa tôi thế chứ?
- Mệt quá!
Giờ Văn, tôi nằm bò ra bàn. Tối qua tôi ngủ muộn, sáng nay lại dầm mưa. Vui rồi! Không khéo ốm thật! Haizzzzzz!
- Tôi để nhờ cái mũ!
Cậu ta kéo khóa cặp tôi, nhét cái mũ vào.
- Sao không để vào cặp ông?
Tôi nghi ngờ nhìn cậu ta.
- Thì tôi để nhờ.
Cậu ta trả lời một cách không hề ăn nhập với câu hỏi của tôi.
- Ơ? Nhưng mà...
- Tóm lại là tôi để nhờ.
Cậu ta ngắt lời tôi.
- Tùy ông!
Tôi lười không thèm so đo với cậu ta nữa. Tôi tiếp tục nằm bò ra bàn.
Giờ về, trời mưa lất phất. Thấy cậu ta ra nhà xe trước tôi cũng vội cất sách vở. Tôi lôi cái mũ ra, từ sau đội lên đầu cậu ta.
- Ông quên mũ trong cặp tôi.
Tôi cười mỉm một cái rồi quay đầu đi.
Dưới làn mưa lất phất, bằng lăng tím ngập trời, bông nào bông nấy bung nở, khoe sắc tím dịu dàng.
- Đi mưa không đội mũ là ốm đấy!
Tôi khẽ thì thầm.
***
- Chi ơi! Câu d bài hình làm thế nào?
Giọng nói không quen thuộc của cậu bạn ngồi cạnh vang lên. Tôi làm xong câu d rồi!
- Cậu...kẻ đường phân giác là ra.
Tôi hơi thất thần.
- Ừm! Cậu cho tớ mượn cái thước thẳng.
- Cậu dùng thước đo độ đi!
Tôi đưa thước đo độ cho cậu bạn tên Minh.
Trí chuyển chỗ rồi. Tôi không tỏ thái độ gì! Nhưng tôi không cam lòng! Nhưng tôi cũng không làm được gì. Một cánh hoa bằng lăng trắng bay vào cửa sổ, nhẹ nhàng đậu lại trên vở tôi. Tôi lại thất thần. Hết mùa bằng lăng rồi. Tôi ngước nhìn bông bằng lăng ngoài cửa sổ. Nó nhạt sắc tím, nhiều cánh hoa đã rụng rồi.
***
12 năm sau...
Sắc tím ngập trời, đang là mùa bằng lăng.
Như thường lệ, tôi đi dạo trong công viên, dưới những cây bằng lăng tím. Trên tay là cái túi đựng hộp quà tôi gói nham nhở khi xưa. Bỗng tôi thấy một bé gái đang đứng khóc rất thảm thiết. Tôi lại gần, dỗ bé gái.
- Cháu làm sao mà khóc thế? Ngoan nào ngoan nào!
- Hu hu...Mẹ...hu hu...hic...
- Cháu bị lạc mẹ hả? Cô giúp cháu tìm mẹ nhé! Ngoan!
- Hu hu hu...
Thấy đứa bé vẫn khóc, tôi thật sự không biết làm sao. Haizzzzzz...
- Vậy cô cho cháu đồ chơi nhé?
Dù gì cũng 12 năm rồi. Tôi bóc gói quà ra! Bên trong là những con thú tôi nặn bằng đất sét, bây giờ đã cứng đơ lại rồi. Xung quanh chúng là cả đống sao giấy. Trước hôm sinnh nhật Trí tôi đã thức đêm làm nhưng không tặng cho cậu

Bố mẹ, lấy nhau như thế là đã 26 năm. 25 năm mình có mặt trên đời là khoảng hơn 20 năm nghe bố mẹ cãi nhau. Số năm còn lại là vì bố đi vắng. Số lần mẹ vật mình ra để kêu ca và khóc lóc thì k[…]
Truyện ngắn
Tôi là cô gái xấu và luôn mặc cảm về thiệt thòi này. Nhưng anh đã cho tôi hiểu đẹp và hoàn hảo là hai điều hoàn toàn khác nhau. Bàn tay anh sờ nhẹ vào vết sẹo trên má tôi, vừa ôn tồn hỏi: "[…]
Truyện ngắn

Đang loay hoay với một loạt bài tập chưa biết phải giải quyết thế nào vì toán là môn nó học yếu nhất. Đau đầu quá đi thôi... Điện thoại vang lên báo tin nhắn đến. "Muộn rồi ai còn nhắn tin g[…]
Truyện ngắn

Nhiều lúc nghe má cằn nhằn con bực tức nên lấy tai phone gắn vào, đôi lúc con con đóng kín cửa phòng rồi trùm chăn ngủ. má dạy con, con gái phải thế này, thế nọ nhưng đã máy lần con chịu lắ[…]
Truyện ngắn

Tại sao lại có vệt máu khô ở đây? – Trúc buột miệng. Mẹ ơi... Vai con gái run lên, bé áp mặt vào lưng mẹ nấc lên. Nàng lo lắng dựng xe, bế con, ôm vào lòng. Đồng hồ chạy nhanh như ai thò […]
Truyện ngắn
Thú thực là tôi không mê xem bóng đá như bọn con trai, dù thi thoảng cũng vẫn cùng hội bạn đá vài trận... Bạn ấy thường chê tôi không phải con trai. Viết cho mùa World Cup... Cả khu phố đón[…]
Truyện ngắn

Sinh nhật không anh, không bánh và không hoa
Cần giống nhau một chút để có thể hiểu nhau, cần khác nhau một chút để có thể yêu nhau. Tình yêu thì chỉ có một nhưng cái na ná thì có rất nhiều. Nó và anh có quá nhiều điểm chung mà chưa th[…]
Tâm Sự

Bảy năm trước, thầy giáo dạy Tiếng Anh của tôi có nói với tôi rằng: "Đừng bao giờ để mình cảm thấy nghèo đến mức, chỉ còn lại mỗi tiền bạc." Tôi nhìn lên thầy và băn khoăn hỏi: " Khi một ng[…]
Truyện Blog