XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Mùa bằng lăng - BlogRadio.Yn.Lt
Mùa bằng lăng

Mùa bằng lăng

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 361

Mùa bằng lăng

01:58 - 06/09/2015

Tôi viết truyện này để quên đi người tôi không thể nhớ.


***


Mùa bằng lăng


Tôi là một cô bé lớp 9 tên là Đặng Mai Chi, học tốt môn Vật lí, vào thời điểm tháng 5, tôi bắt đầu bước vào ôn thi vào lớp 10. Đây là một kì thi quan trọng với những học sinh lớp 9 như tôi. Chúng tôi học rất nhiều! Có thể nói là học ngày học đêm! Các thầy cô đổ rất nhiều công sức ra cho chúng tôi. Nhưng dù sao cũng không thể bỏ mặc các em lớp dưới được. Ví dụ như hôm nay, cô dạy Toán giao đề cho lớp tôi làm còn cô phải dạy lớp dưới.


- Chi ơi! Câu d bài hình nó cứ thế nào ấy!


Giọng nói quen thuộc của cậu bạn ngồi cùng bàn vang lên. Cậu bạn này nhan sắc bình thường, trí tuệ bình thường.


- Tôi chưa làm đến câu d. Ông chờ xíu!


Cậu ta được cái làm bài rất nhanh, chữ viết rất đẹp, cẩn thận hơn tôi, học thuộc lòng rất siêu. Nhưng chuyên gia hỏi tôi trước khi tôi kịp làm đến và chuyên gia điểm văn cao hơn tôi. Tôi cảm thấy ngồi gần cậu ta có lợi nhất là tôi không học bài cũ thì cậu ta sẽ nhắc. Vì vậy tôi vẫn hay nhắc cậu ta những gì tôi có thể nhắc.


- Câu này kẻ thêm đường phân giác là ra.


Tôi nghĩ ngợi một chút rồi nói ra hướng làm.


- Bà nói thật không đấy? Sao tôi không thấy nó ra nhỉ?


Cậu ta nhíu mày, chuyên tâm suy nghĩ.


- Ông đã kẻ thêm đâu mà ra với chả không ra. Kẻ thử đi!


Tôi đưa cậu ta cái thước thẳng. À bổ sung thêm là cậu ta chỉ mang đúng một cái ê- ke trong cặp vì cậu ta mua bộ thước nào cũng chỉ còn mỗi cái ê- ke nên cũng lười mua bộ khác mà khi nào mất nốt cái ê- ke thì mua lại cả thể. Nên cậu ta dùng thước của tôi là chính.


- Bà đưa thước thẳng thì kẻ kiểu gì? Đưa thước đo độ đây!


Vừa nói vừa lấy thước đập bốp vào đầu tôi.


- Này! Thước này cũng kẻ được chứ sao? Ông nhìn đây này.


Tôi sử dụng thước thẳng kẻ đường phân giác cho cậu ta xem.


- Uầy! Bà kẻ kiểu gì hay thế?


- Đây này! Ông đặt cạnh thước trùng với cạnh góc rồi vạch một đường trên cạnh thước còn lại. Cạnh góc kia cũng thế. Hai cái đường vạch ra cắt nhau ở đâu thì nó chính là điểm nằm trên đường phân giác. Nối vào là xong.


- Thế này à?


Cậu ta đặt thước lên hình của mình.


- Không! Thế này cơ! Đấy! Ông vạch đi!


Tôi sửa lại hộ cậu ta.Thế rồi cậu ta định lấy bút bi để vạch.


- Lấy bút chì!


Tôi giật bút bi ra, dúi bút chì của tôi vào tay cậu ta.


Phòng học của chúng tôi ở trên tầng hai. Ngoài cửa sổ lấp ló bông hoa bằng lăng đang bắt đầu hé nụ. Tôi nhìn bông hoa rồi quay lại nở nụ cười.


- Ông kẻ chuẩn rồi đấy.


***


Cậu ta tên Huỳnh Minh Trí. Sáng nay đến lớp cứ kêu buồn ngủ suốt, tôi vô tư bảo cứ ngủ đi.


Giờ Văn...


Tôi nghe cô giảng bài và ghi chép rất say sưa. Thật hiếm khi tôi như vậy! Cậu ta ngồi bên cạnh gục đầu xuống bàn ngủ ngon lành. Trời đất! Không biết tối qua có ngủ không nữa?


- Chi!


Tôi đang chép câu cô vừa nói thì tự dưng cô gọi. Ủa? Cô sao lại gọi tôi? Cô hỏi gì à?


- Dạ?


Tôi ngơ ngác đang định đứng lên thì cô nói:


- Gọi bạn Trí dậy đi con!


Bây giờ tôi mới vỡ lẽ vội vỗ vỗ vào lưng cậu ta bằng tay trái còn tay phải thì cấu vào cánh tay cậu ta. Thế là cậu ta dậy!


- Thấy bạn ngủ thì phải gọi ngay chứ! Cô biết là các con mệt nhưng dù gì cũng phải cố gắng thì mới đỗ được chứ. Đỗ rồi thì ngủ bao nhiêu thì ngủ.


Tôi quay ra buồn cười nhìn cậu ta. Cậu ta thì đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, trán có một vệt đỏ do gối đầu lên cánh tay.


- Trán ông đỏ lên này!


Tôi lấy tay xoa xoa vết đỏ trên trán cậu ta.


- Ừ! Không sao đâu!


- Cô bảo làm bài tập này! Ông chép đề bài đi!


Tôi đưa vở cho cậu ta.


- Bài này làm kiểu gì?


- Chẳng biết! Lúc nãy nghe cô giảng câu được câu mất.


Tôi lắc lắc đầu. Ngồi nghĩ một lúc, tôi bắt đầu viết.


- Bỏ tay ra tôi xem!


Cậu ta nhấc tay tôi ra, nghiêng đầu ngó bài tôi.


Khi tôi đang viết câu cuối cùng, cậu ta đã thoải mái ngồi chơi.


- Bà viết chậm thế! Nhưng mà viết cũng được! Nhìn bài tôi có khác!


Cậu ta nhìn vào bài tôi mà bình luận.


- Uầy! Thế ý! Bài ông cũng hay quá ha!


Tôi lườm cậu ta một cái.


- Cảm ơn đã khen!


Nhìn nụ cười đểu giả của cậu ta, tôi cho ăn ngay một đá. Xong bài, cậu ta lại...ngủ tiếp. Tôi lắc đầu ngán ngẩm. Rồi tôi nằm bò ra bàn, ngắm nhìn khuôn mặt cậu ta khi ngủ. Cậu ta ngồi với tôi đã gần hai năm học rồi. Nhanh quá! Chẳng còn bao nhiêu ngày ngồi cùng cậu ta nữa! Sắp kết thúc rồi! Tự nhiên trong tôi có một sự tiếc nuối. Này! Ông có tiếc không?


Bông bằng lăng ngoài cửa sổ đã xuất hiện chút sắc tím đầu tiên.


- Trí! Dậy đi! Sắp hết giờ rồi!


***


8h tối, tôi đang đạp xem vòng vòng trên phố tìm mua quà sinh nhật cho cậu ta. Cậu ta sinh ra vào mùa bằng lăng. Lẽ ra giờ này tôi đang ngồi học văn chứ nhỉ? Mua quà cho con trai khó quá đi! Tôi không nghĩ ra nên mua gì. Tôi vừa mệt

[1]23
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Ngốc này, anh yêu em

Ngốc này, anh yêu em

Ở bên cậu ấy, nhỏ thấy vui vẻ, bình yên và rất thú vị, nó giống như cảm giác khi bạn có được cả thế giới này trong tầm tay! 1. Thanh niên tình nguyện. Những giọt nắng vàng ấm áp của ngày h[…]

Truyện ngắn

Bây giờ ba ở đâu?

Bây giờ ba ở đâu?

Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ đang mặc áo bó người, màu sắc lòe loẹt và cổ quá hở. Điều này khiến đôi lúc tôi phải mỉm cười, vì mẹ chơi trộ[…]

Truyện ngắn

Có một tình yêu không thể nghi ngờ

Có một tình yêu không thể nghi ngờ

Khỏi phải nói, đây là đồ bà đã ăn qua khi đi đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng cực độ, hai tay cứ túm chặt lấy gấu áo, lẩm bẩm nói: "Con yêu, đừng buồn mẹ làm vậy, quả thực trong nhà không còn g[…]

Truyện ngắn

Thời để nhớ

Thời để nhớ

Người ta nói mối tình đầu là mối tình dang dở, mối tình đầu của nó đến không rào cản nên ra đi cũng không dữ dội, không để lại nhiều đau đớn cho ai. Nó đang lao nhanh chiếc xe đạp vào […]

Truyện ngắn

5 bài học quan trọng của đời người

5 bài học quan trọng của đời người

Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này... Bài số 1: Bài học về sự tự giác Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tả[…]

Truyện ngắn

Cúc tím trên mộ oan nữ

Cúc tím trên mộ oan nữ

Không đọc nếu bạn sợ ma Dương bằng tuổi tôi.Thời ấy, nó là đứa con gái trẻ đẹp nhất Làng Lòi. Đêm nào, bọn con trai ngoài xóm cũng đến tán tỉnh rất đông. Những đêm có bọn con trai tới chơi, […]

Truyện ngắn

Mùa hoài niệm

Mùa hoài niệm

Xin được dành tặng cho riêng em những hoài niệm của tôi! Một mùa hè nữa lại trôi qua. Thấm thoắt cũng đã gần 6 năm. Đôi lúc tôi vẫn lặng đi trước tất cả mọi thứ. Cái cảm giác mọi thứ xun[…]

Tâm Sự

Thiên thần khuyên người xuất gia

Thiên thần khuyên người xuất gia

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni là người học caohiểu rộng ở nước Xá Vệ, đại danh lẫy lừng. Tuy không ngại gian khổ đã làm rất nhiều việc tốt, nhưng Ngài chưa hề cảm thấy mệt mỏi, vẫn bất kể ngày đê[…]

Truyện ngắn

Vệt nắng cuối trời

Vệt nắng cuối trời

Bé Bin ra đời đã giúp cô tỉnh mộng. Cô hiểu đâu là sự cần thiết của một người phụ nữ, không phải cứ nhiều tiền, cứ nhiều người đeo bám đã là hạnh phúc. Với Lam thì hạnh phúc là khi cô đau đớ[…]

Truyện ngắn

Gia đình - nơi nương náu bình yên nhất

Gia đình - nơi nương náu bình yên nhất

Chuyện kể rằng ở một khu rừng nọ, dưới gốc sồi già có gia đình nhà Sóc nâu sống rất vui vẻ. Ngày ngày bố mẹ Sóc cần mẫn kiếm ăn, Sóc nâu ở nhà trông nhà. Mỗi tối gia đình Sóc luôn rộn ràng […]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất