Một vụ mất đồ
Bình chọn: 305
Bình chọn: 305
Tôi sắp phải gặp một người mà tên tuổi, hình dáng, thậm chí người đó là nam hay nữ tôi cũng không biết. Tất cả chỉ tại cái bệnh đãng trí đáng đánh đòn này.
***
Chuyện là tôi mới mượn cuốn sách ở thư viện, hí hửng mang tới chỗ học thêm rồi chả hiểu loay hoay thế nào lại quên mang về. Hôm qua tôi lên thư viện kiểm tra lại rồi. Giá quyển sách là bảy mươi ngàn, nếu không xoay sở trả anh ấy về với gia đình đúng hạn thì tôi phải nộp phạt gấp mười lần và "bái bai" thẻ thư viện trong vòng ba tháng.
Đúng là một tin động trời! Để tránh tình trạng cả tôi lẫn con lợn tiết kiệm cùng bị làm thịt, tôi đành vét hết vốn văn chương 12 năm đèn sách của mình viết hai bức "tâm thư" để lại trong ngăn bàn ở lò học thêm toán.
1. Gửi anh Sách yêu quý của em! Anh đang lang thang ở nơi nào? Anh có biết rằng giờ này em đang nhớ và mong tin anh biết bao. Em biết hôm đó không đưa anh về cùng là lỗi của em, nhưng nể tình nghĩa hai ngày bầu bạn của tụi mình, em mong anh sớm trở lại. Mẹ anh (tức cô coi thư viện) đặc biệt gửi lời nhắn rằng nếu không mang con trai bà trở về nguyên vẹn thì em đừng hi vọng yên ổn với bà. Mong anh !
2. Gửi người đang chăm sóc anh Sách của tớ! Tớ biết bạn là một người siêu tốt bụng nên nếu đọc được thư này, hi vọng bạn giúp anh Sách và tớ được đoàn tụ với nhau nhé. Tớ hứa sẽ cảm ơn và hậu tạ nhiều nhiều. Mong sớm nhận được hồi âm của bạn.
P/s: Sđt của tớ là 01644xxxx.Trường tớ là THPT xxxx
Buổi học thêm thứ hai tôi nhận được thư trả lời.
Gửi bạn gái của Sách! Hẹn cậu 5h chiều ở quán CÓC trước lò học thêm. Bạn trai của cậu rất khỏe. Cứ yên tâm.
P/s: Cậu mặc đồng phục nhé.Tớ mặc áo xanh.
Tìm được cái thư này tim tôi đập rộn ràng vì sung sướng. Nhưng khi đọc xong thì chao ôi không biết tôi gặp phải thành phần nguy hiểm gì thế này. Tới cái mẩu giấy bằng bàn tay mà cũng ... đánh máy. Thế rốt cuộc tôi phải tìm gặp một tên con trai hay là con gái? Lại còn "Tớ mặc áo xanh". Đến đứa cháu học mẫu giáo của tôi cũng phải kể được mấy màu xanh: xanh da trời, xanh lá cây, xanh cổ vịt...Thế quái nào mà tôi biết hắn ta mặc áo màu xanh gì cơ chứ?
***
4h30'.Tại quán CÓC.
Phân tích : Có 5 đối tượng trong diện tình nghi. 2 nam 3 nữ. 1 đối tượng đang di chuyển về phía ta.4h33'.Đối tượng đang tiến lại gần. 5m...3m...1m. Hồi hộp! ... Đối tượng mỉm cười. Sướng! Cười lại và chuẩn bị đứng lên. Bất ngờ đối tượng lướt qua và "say hello" với một bạn ngồi bàn sau. Ngoái lại. Hụt hẫng khi thấy anh chàng đẹp trai này lại mặc áo vàng.4h40'.1 đối tượng đã rút khỏi hiện trường. Diện tình nghi thu gọn còn 2 nam 1 nữ. Tất cả đều đang đọc sách. Thật là đau đầu.4h45'Đã gọi một cốc sữa chua để đề cao tinh thần chiến đấu. 1 ứng cử viên nam đang tiến lại gần. Có phải "hắn" không? 2m...1m... "Hắn" cười tươi thân thiết hỏi "Bạn ngồi đây lâu chưa?" Chắc là đúng rồi! Cũng mỉm cười chào lại "Tớ vừa mới tới thôi. Hì hì" - "Bạn cho mình mượn cái menu được không". Đứng hình 3s. Làm mình mừng hụt.
4h50'
Chán như con gián! Ghét cái trò ú tim thế này.
4h55'
Xuất hiện thêm 1 tên con trai mặc áo xanh da trời. Giờ là 2 nam 1 nữ. 2 cũ 1 mới. Chắc là 1 trong 3 người này rồi.
5h
Tin nhắn: Tớ nhìn thấy cậu rồi. Cho cậu 15 phút. Cậu không tìm ra là thôi đấy.
P/s: Tớ để điện thoại im lặng rồi. Good luck!
Thực sự muốn đánh người. Có phải kiếp trước tôi có thù oán với "hắn " không ? Nhưng vì bảy trăm ngàn tôi nhịn.
Tin gửi đi: Gợi ý chút đi. Pleaseeee!!!
5s sau. Hộp thư đến: Tớ là G
Hắn tưởng tôi là chuyên gia mật mã hay sao? "Tớ là G"? Chi bằng cậu ta bảo "tớ là người" luôn cho rồi. G à? Gà? Girl? Hay ...Gay? Tôi chán nản nhìn quanh. Hiện tại cô bạn mặc áo xanh ngọc bích đằng kia là đáng nghi ngờ nhất. Giờ tôi lại hỏi cô ấy một chút, nếu không phải thì chắc là một trong hai tên con trai kia rồi.
- Cậu ơi.... Mấy tiếng "cho tớ hỏi..." chưa kịp nói ra ngoài đã chui tọt vào cổ họng khi cô bạn đó nhìn thẳng vào tôi. Tôi thề là chưa bao giờ tôi gặp một ánh mắt tội nghiệp đến thế. Tiếp đó cô bạn bắt đầu khóc nức nở, vừa khóc vừa nói khiến tôi rối tinh rối mù
-Tớ biết làm vậy là không phải với cậu. Nhưng tớ yêu anh ấy thật lòng. Tớ biết anh Huy cũng yêu tớ nhưng anh ấy không dám nói sự thật với cậu. Nay tớ hẹn cậu ở đây là muốn nói mọi chuyện được rõ ràng.... Cô bạn còn kể lể rất nhiều chuyện khác nữa, cái gì mà chuyện riêng của hai người, cái gì mà của mình với của người khác...Mấy lần tôi định xen vào nhưng cô ấy cứ lặp lại điệp khúc "Cậu để mình nói hết đã". Thế là tôi quyết định chờ cho khổ chủ bày tỏ hết nỗi lòng. Tới khi cô bạn dừng lời và ngước nhìn tôi lần nữa, tôi mới rụt rè đáp lại -Thực ra...thực ra tớ chỉ định...hỏi mượn cậu lọ tương ớt thôi. Lần này tới lượt cô bạn đứng hình. Rồi hoàn hảo như một diễn viên chuyên nghiệp, ánh mặt tội nghiệp ban đầu chuyển sang đ

Con người đúng là cần đến trí tuệ, nhưng nghĩ quá nhiều rất dễ sợ đầu sợ đuôi, cuối cùng mất đi dũng khí tiến lên phía trước, sẽ bị rơi xuống vực thẳm. Ngày xửa ngày xưa, có một ngọn núi và[…]
Truyện ngắn
Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa. Cô bé buồn tủi ngồi khóc mộ[…]
Truyện ngắn

Trong khi đợi bạn tôi ở sân bay, tôi đã chứng kiến những khoảnh khắc đáng quí nhất đời mình. Và chuyện đó xảy ra chỉ cách nhà tôi khoảng nửa mét. Tôi thấy một người đàn ông xách 2 chiếc túi […]
Truyện ngắn

Phùng Tất Đắc là học trò, thường trú ở quận Hoàn Kiếm, bình sinh chuộng hư danh, hám gái đẹp, nhưng đến năm 12 tuổi vẫn chưa được gần gũi với nữ nhân. Năm 17 tuổi thi đại học ngẫu nhiên đạt […]
Truyện ngắn

Trong suốt chuyến hành trình của cuộc đời mình tôi vẫn luôn bước về phía trước, không đợi chờ, không nuối tiếc một điều gì ở phía sau lưng mình. Nhưng dù thế nào đi nữa tôi vẫn luôn khao khá[…]
Tâm Sự
Ngày găp anh, em là cô bé 25 tuổi không suy nghĩ sâu sắc và bình thản. Em sau lần chia tay mối tình đầu khi chưa đi hết năm đầu đại học đã không đủ mạnh mẽ để đứng lên và bước tiếp.Thời gian[…]
Tâm Sự
Mãi về sau, những người chứng kiến vẫn còn truyền tai nhau câu chuyện cảm động này. Tại Thế Vận Hội đặc biệt Seatte có chín vận động viên đều bị tổn thương về thể chất hoặc tinh thần, cùng[…]
Truyện ngắn

Nếu tha thứ được thì hãy tha thứ đúng không bà.... Cái Thương đứng đó, chăm chú nhìn người đàn bà bón từng thìa thức ăn cho đứa con mà lòng đẫm lệ. "Ngoan nào, ăn đi con, ngoan nào" ," ùm, […]
Truyện ngắn