Một ngày...
Bình chọn: 556
Bình chọn: 556
Thế là Minh rời khỏi vòng tay tôi. Có lưu luyến đôi chút nhưng cũng không nhiều nước mắt.
Chỉ một thời gian sau tôi lại nuôi con chị Hai tôi, con bé Thúy. Có lẽ con gái ngoan và dễ bảo hơn. Nó gọi anh chị Hai là ba má, gọi vợ chồng tôi là bố mẹ. Con chị Hai thì cũng như con tôi vậy. Nhưng cứ mỗi lần tôi đưa roi lên là con bé kêu: "Má ơi!". Tôi đau nhói. Không phải "Mẹ ơi!" mà là "Má ơi!". Tôi cắn chặt môi. Con bé khóc và tôi cũng khóc, khóc rấm rứt. Anh không chịu nổi thở dài: "Thôi em ạ, trời không cho thì mình chịu vậy". Tôi quay mặt vào tường, nước mắt trào ra đẫm gối.
Thế là lần nữa tôi nhìn những "đứa con" hờ hững vuột khỏi tay mình. Trời không cho!
Tôi còn nhớ cảm giác ngất ngây của lần đầu tiên mặc chiếc áo bầu đến lớp. Cả những vũng nước mưa đọng trên sân trường, cả những cành cây sũng ướt, hình như mọi vật quanh tôi đều lấp lánh sáng ngời lên. Nhưng những ngày vui ngắn ngủi ấy tan biến rất nhanh khi tôi sẩy thai lần thứ nhất, rồi lần thứ hai cách đó không lâu. Cả anh, cả tôi bàng hoàng sửng sốt. Bóng tối mịt mù chụp xuống hạnh phúc chúng tôi.
Lần này chính anh lại ngồi bên giường nắm lấy bàn tay tôi mà nhắc lại câu nói của tôi ngày ấy rằng: "Lấy cái gì để chống đỡ, để vượt qua...". Tôi khóc nức lên. Làm sao tôi biết trước được rằng mình không đủ khả năng làm mẹ. Bác sĩ bảo rằng tử cung tôi không bình thường như những người phụ nữ khác. Sao lòng tôi rộng thế mà không đủ chỗ cưu mang giọt máu của tình yêu. Cái mầm sống tượng hình trong tôi chưa đầy ba tháng là không thể nào giữ nổi. Con anh đấy, con tôi đấy. Và rồi bác sĩ bảo... bác sĩ bảo... Tôi chẳng còn nghe, chẳng còn hiểu gì nữa cả. Tôi suy sụp hoàn toàn.
May mà lúc đó bên tôi còn có anh. Tình yêu của anh vực tôi dậy từng ngày, từng ngày một tập cho tôi quen dần với thực tại mà cả hai cần chấp nhận. Phải chấp nhận thôi. Anh cũng vậy. Tự lúc nào tôi biết anh đã phải tập giấu những thèm muốn khát khao khi nâng niu một đứa trẻ, tập nói cười để dối lòng, dối người rằng mình đầy đủ, mình thỏa mãn hoàn toàn. Tôi chợt rùng mình. Hai mươi năm vẫn không là vĩnh cửu. Mà cuộc đời này có cái gì là vĩnh cửu...
***
Lại có tiếng xe ngừng ngoài cửa. Lần này thì tiếng anh lẫn với tiếng cười giòn giã:
- Vào nhà đã.
- Thôi, em chờ đây cũng được. Em đang vội lắm.
Tôi biết đó là Khánh Mai. Anh hấp tấp bước vào chạy vội lên cầu thang. Thoáng thấy bóng tôi cô gái nhanh nhảu dựng xe bước lại:
- Em chào chị.
Tôi đẩy rộng cánh cửa:
- Cô vào nhà chơi.
- Chị cho em dịp khác. Em vội quá. Anh Thắng hứa cho em mượn mấy cái đĩa mà cứ quên tới quên lui.
Tôi cười nhìn vào khoảng không:
- Tính anh ấy vẫn hay quên.
Tiếng cười của Khánh Mai ngân như tiếng chuông.
- Hôm nay thì em theo về đến tận nhà. Thử xem trốn đâu cho thoát.
- Anh ấy không dám trốn đâu. Chỉ có điều quăng lung tung quá nên đôi khi tìm không ra.
Anh bước ra chìa cho Khánh Mai mấy cái đĩa rồi nửa thực nửa đùa:
- Chịu cô này. Hễ muốn cái gì là phải có ngay bằng được. Này, bí quyết của sự thành công là kiên nhẫn, phải biết đợi chờ.
Khánh Mai cười vang dài giọng giễu cợt:
- Vâng, thì em chờ vậy.
Cô gái nổ máy xe rồi sực nhớ điều gì quay lại hớn hở:
- Em quên, tối nay Valentine. Chúc anh chị một buổi tối thật hạnh phúc nhé. Ủa, mà sao anh không bao giờ chúc em hạnh phúc cả vậy?
Anh cười, kéo tôi vào nhà. Cánh cửa khép lại sau lưng chúng tôi cùng lúc với nét rạng rỡ trên khuôn mặt anh tắt lịm. Ánh nắng đã bị nhốt ngoài kia rồi. Tay anh đụng phải mép bàn. Một chiếc cài áo lại rơi xuống. Tiếng kim loại chạm khẽ vào sàn đá hoa sắc và gọn. Anh quay lại:
- Em vẫn chưa mang vào trường tặng các cô à?
Tôi cúi đầu. Vâng, tặng để ngầm khoe khoang rằng mình hạnh phúc. Hạnh phúc cũng phải khoe khoang. Không khoe khoang làm sao người ta biết rằng mình hạnh phúc. Cũng như anh, lúc nào cũng phải nghĩ cách này, cách nọ để tôi hiểu rằng anh vẫn yêu tôi...
- Em nghĩ gì mà thừ người ra thế?
- Về câu hỏi của Khánh Mai. Sao không lúc nào anh chúc cho cô ấy hạnh phúc?
- Vì anh thấy lúc nào cô ấy cũng tràn trề hạnh phúc.
- Thế thì khi cô ấy chúc mình hạnh phúc có nghĩa là cô ấy biết mình đang thiếu...
Anh nghiêm nét mặt:
- Em không nên suy diễn lung tung thế. Mai rất tốt và hồn nhiên. Cô ấy sắp đi Nhật tu nghiệp hai năm đấy.
Tôi cúi đầu nhỏ giọng:
- Em biết, Mai rất giỏi. Giỏi và năng động. Tất cả mọi cánh cửa rồi phải mở ra trước cô ấy thôi.
- Mỗi người một tính cách, một lĩnh vực riêng em ạ. Như em, em đã chọn nghề giáo cũng như em đã chọn anh. Em có thấy mình sai lầm không?
Tôi không nhìn anh, nhè nhẹ lắc đầu.
- Vậy thì đừng nghĩ quẩn nữa, vào trong thay áo, mình đi. Tối nay mình không ăn cơm nhà phải không? Valentine mà.
Tôi n

Con người, khóc mãi mà được sao? Ông già nhà gần đình Thạnh Phú qua đời, tiếng trống chiều nay báo tin buồn vời vợi trên từng bờ tre, ngọn cỏ. Làng xóm rục rịch kéo lại, làm cuộc tiễn đưa ô[…]
Truyện ngắn
Ngày xửa ngày xưa, ở thị trấn nọ có một anh chàng rất lười biếng và cố chấp. Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào mà anh chàng lại cưới ngay một cô vợ cũng ngang bướng và lười biếng không k[…]
Truyện ngắn

Mỗi lần họp lớp, tôi lại cười trừ mỗi khi tụi bạn học cấp III khoe về việc mua xe honda mới, mua laptop xịn... Tôi có 3 năm đi làm ở Saigon bằng xe buýt, 2 năm nữa để có được một chiếc xe má[…]
Truyện ngắn

Mấy tiếng "con hoang" như một vết chém sâu hoắm vào tâm hồn non nớt của tôi. Không biết từ bao giờ, trong tôi chỉ còn lại sự căm ghét người mẹ tật nguyền của mình. Trong mắt tôi, mẹ là một k[…]
Truyện ngắn

mình hãy nằm xuống cạnh nhau đi anh. bọn đàn bà dù có mạnh mẽ cỡ nào, ra đường lộng lẫy kiêu sa, tự tin rạng ngời, cũng chỉ muốn, những phút giây mệt mỏi của cuộc đời, nằm xuống yên bình cạ[…]
Truyện Blog
Trăm người quen, mấy người thân?
Tôi nhận ra mình vừa tát Chi.Trong khi tôi sững người, Chi giơ tay, và một bên má tôi đau rát. Tôi đã từng bực mình. Tại sao cứ mỗi lần tình cờ đụng mặt, tôi luôn là người quay đi trước? Đ[…]
Truyện ngắn

Chú vẫn tin là có điều kỳ diệu trên thế giới này, và con là một ví dụ. Cố gắng lên nhé! Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi… Chiều làm về, trời nóng, anh tạt vào quán ngay gần công ty làm cốc c[…]
Truyện ngắn

Sinh nhật anh ấy không dính dáng đến bạn
Trong thư cô gái kể "Tôi và anh ấy chia tay không phải là do có người thứ ba, mà là nhiều khi tôi cảm thấy suy nghĩ và quan điểm của tôi và anh không giống nhau, ví dụ như như chỉ có việc là[…]
Truyện Blog

Buông tay rồi thì đừng hối tiếc
Cô gái đã chia tay với người yêu được 6 tháng, lý do là vì cô yêu người khác, nhưng buồn thay người này rất đa tình, cô cũng chỉ là một trong những cô bạn gái của anh ta mà thôi, cô yêu tron[…]
Truyện Blog