Một giờ thăm nuôi
Bình chọn: 795
Bình chọn: 795
- Anh Nam, Anh đã báo về Cty chưa?
- Báo gì?
- Thì báo đã xong sớm chưa đó!
- Àh, Anh chưa báo, tính sáng mai nghiệm thu lần cuối rồi Anh báo luôn, chứ cứ chiều lại mà báo cho mấy ổng chửi à? Mấy ổng giờ đó là giờ linh mà!
Anh tài xế cười cười và nháy với thằng kỹ thuật kế bên rồi quay sang nhìn tôi.
- Hay sáng mai mình vào ĐamB'ri rồi chiều về Anh Nam ha!
- Sáng mai để nghiệm thu lai rồi mới biết nên về sáng hay về chiều. Anh cũng muốn về sớm chứ đi mấy ngày rồi cũng nhớ ....!
- Em thấy khi anh bàn giao cho ông Hiệu trưởng, ông khen quá chừng rồi, chắc không có gì phát sinh thêm đâu anh à! Mai anh em mình vào rồi chiều về, em cũng chạy xe lên đây nhiều lần mà chưa một lần vào đó chơi, nghe nói trên này nó là cái thác đẹp nhất Lâm Đồng đó Anh àh!
- cứ như vậy đi, mai nghiệm thu lần cuối rồi anh em mình vào đó chơi. Chiều về chứ tối về đường đèo nguy hiểm lắm!
- Nào cạn ly nào! Anh tài xế vui mừng giơ ly.
Dậy sớm, trước khi vào nhà trường, tôi điện thoại cho vợ thì chẳng ai nghe máy. Chắc hai mẹ con cô ấy đi chợ rồi. Tôi nghĩ vậy rồi cũng cùng anh em vào trường nghiệm thu và thử hệ thống mạng lần cuối trước khi báo về cty. Mọi thứ đều tốt, điện thoại về báo cho trưởng phòng đã hoàn tất. Không ngờ tối qua ông hiệu trưởng đã gọi cho Giám Đốc, Ông khen chúng tôi làm việc nhanh và chất lượng. Sáng nay Cty đã họp thông báo rồi, vậy là cuộc gọi của tôi cũng như có lệ.
Trưởng phòng bảo chúng tôi có thể nghỉ ngơi trên đó 1 ngày rồi về cho khỏe. Tôi thấy trưởng phòng hôm nay dễ thương đột xuất, khi cho anh em biết thái độ khác thường của ông, ai cũng cười!
Tôi cứ nghĩ khi vào đây, sẽ có nhiều khu vui chơi lắm! Ngược lại hoàn toàn là những khu nhân tạo, duy chỉ có cái thác là hũng dũng đổ từng khối nước xuống vực. tranh thủ chụp hình và theo thang máy lên đỉnh thác rồi xuống. ai nấy người ướt sũng hơi nước. Trong này, khí hậu trong lành thật! Đi hết các khu rồi chúng tôi ra xe về khi trời cũng gần chiều. mấy anh em sẽ có nhiều cái để kể khi về lại Cty.
- Có ai muốn mua quà gì cho người nhà không? –Tôi hỏi
- chắc phải mua cho Bà chằn nhà em ít dâu tươi, khi đi bà ấy dặn rồi về không có bả xé xác em đã đành, cấm khẩu nữa em chết luôn.
Anh tài xề được dịp cười kha kha!
- lát về Em ghé chợ Bảo Lộc, mua ít quà Anh nam ha!
- Ừ! Ghé anh cũng mua quà cho Vợ và tiểu thư nhà anh.
Đỗ xe bên cây xăng Lê Thị Pha sát chợ, chúng tôi vào Trung Tâm Thương Mại Bảo Lộc, nhìn thứ nào tôi cũng muốn mua cho vợ và Thiên Minh. Nếu có nhiều tiền chắc tôi sẽ mua cả một xe quà quá. Ghé shop áo len, tôi chọn cho cô con gái của mình một chiếc áo len màu trắng kèm theo những sợi tơ óng ánh và nhờ cô nhân viên chọn cho một chiếc áo len giống như vậy thuộc cỡ lớn cho Thủy tiên. Sang dãy kế bên ghé quầy rượu, mua thêm mấy chai rượu Chát về phòng cho anh em. Thấy có một ché rượu cần xinh xinh, nhưng giá thì ngoài khả năng của tôi. Nhắn với mấy cậu kia. Hay anh em mình hùn tiền mua ché cần này về làm quà, tối mai cùng liên hoan với phòng. Tất thảy đồng ý! Thế là chúng tôi cùng nhau hùn lại mua ché rượu cần làm quà cho phòng như thường lệ mổi khi đi tỉnh là phải có quà cho phòng. Tối mai tất thảy anh em trong phòng cùng nhau liên hoan, ai có vợ hay bạn trai bạn gái gì đều tham dự chúc mừng thành công trước dự kiến của chúng ta. .....
Trời tối, Anh tài xế không dám chạy nhanh nên khi chúng tôi về đến Cty cũng gần 9h tối. Tối nay Trưởng phòng trực nên tôi vào bàn giao sổ sách sau đó xuống nhà xe lấy xe tranh thủ về có quà cho con và Vợ. Do bàn giao sổ sách và những sơ đồ, Ông trưởng phòng hỏi đủ thứ chuyện nên mãi hơn 10h tôi mới về đến phòng. Căn phòng tối thui, ngước nhìn lên căn gác tôi thấy chỉ còn ành điện nhập nhòe bị che bởi tấm rèm hắt qua ô cửa kính. Nghĩ là vợ và con gái đang ngủ, sợ hai người thức giấc. Tôi nhẹ nhàng mở cửa dắt xe vào.
Quái lạ, xe ai giống như xe của anh học chung kế toán bạn Thủy Tiên, sao lại ở đây? Chống xe cận thận, đặt tùi quần áo và quà tặng vợ con xuống 1 góc nhà, tháo giày và đi nhanh đến cầu thang lên gác. Vừa bước hết bậc cầu thang, đập vào mắt tôi là một cảnh tượng không thằng đàn ông nào có thể tưởng tượng ra. Trước mắt tôi là hai sinh vật không có một mảnh vải che thân trông thật gớm ghiếc dưới ánh đèn ngủ mờ mờ. Không thể tin vào mắt mình, bật đèn phòng sáng lên để xem những con người này đã làm gì trong căn gác này. Thật không ngờ Thủy Ti

Ngày nào cậu cũng đến như mang cả thế giới đến cho tớ, hôm thì những hạt mưa đầu tháng sáu, hương vị của ánh nắng, của mái ngói.. Đã hai năm tớ nằm trong căn phòng trống này, khắp nơi một m[…]
Truyện ngắn

Cô ấy không do dự thừa nhận mình là gái hư. Hư từ thời bé cho tới bây giờ. Lớp 6 đã bắt đầu trốn học, lớp 7 có bạn trai, lớp 8 biết hút thuốc, lớp 9 kéo "chị em" đi đánh ghen rồi bị trường[…]
Truyện ngắn

Dương à! Tớ biết giờ này cậu đang ở một nơi rất xa, một nơi rất xa so với thế giới của tớ, ở nơi đó chỉ có nắng và có gió. Nhưng dù cậu ở một nơi nào đi chăng nữa, một nơi xa xôi nào đi chă[…]
Truyện ngắn

Không phải bí mật nào cũng biết
Cuộc sống hôn nhân không hề đơn giản, vì thế người ta nên học cách làm cho nó bớt phức tạp đi, phải không?Năm đó, cô đã biết là anh phản bội mình. Anh có mối quan hệ bất chính với một nữ nhâ[…]
Truyện ngắn
Ngày kia Peter nghĩ : mình cũng viết một hóa đơn gửi cho mẹ, trong đó viết rõ những khoản mà mẹ phải trả cho mình về những gì đã giúp cho mẹ mỗi ngày. Peter là con trai của một chủ cửa hàng[…]
Truyện ngắn
Tại sao chẳng ai nói cho tôi biết về những chuyện như thế? Tôi thật sự bị choáng ngợp. Tôi chưa lần nào xa cháu bé mà lại không luôn nghĩ về nó, hay mỗi lần thấy một vết đỏ trên da nó mà lại[…]
Truyện ngắn

Audio Cô gái mới có 18 tuổi, cô như hầu hết các thanh niên ngày nay chán sống chung trong một gia đình nền nếp. Cô chán lối sống khuôn phép của gia đình. Cô muốn rời khỏi gia đình: Con k[…]
Truyện ngắn

Thế là mẹ lấy chồng. Không cưới, không hứa hẹn nhưng cả hai bên gia đình mặc nhiên chấp nhận sự tồn tại tình cảm của họ. Nắng nướng khét lẹt mặt đất. Những con đường cát trắng chạy dài hun[…]
Truyện ngắn

Cảm ơn người vì đã không yêu ta
Người biết không, cuối cùng thì sau rất nhiều nông nổi của thứ tình cảm dùng dằng này, chúng ta đã có thể mỉm cười lướt qua nhau như hai người dưng trên con đường một chiều không thể nào qu[…]
Truyện Blog