
Mẹ ơi, ba...
Bình chọn: 273
Bình chọn: 273
Ba bây giờ, mệt mỏi khôn tả, nhưng vẫn cố gắng làm việc cật lực, nói sao cũng không chịu bỏ. Ba bây giờ, mắt đã mờ, lưng bắt đầu cong, toàn thân đau yếu, vậy mà vẫn một lòng vì gia đình. Ba, lúc thì giúp bác H tìm giá vật liệu, lúc thì ra thông đường cống cho nhà bác T, ba luôn đau với người đau, âm thầm giúp đỡ chú trong công việc làm ăn khi chú gặp khó khăn, thậm chí là thất bại. Ấy vậy mà có ai dành cho ba lấy một lòng biết ơn?
Cuộc sống là vậy sao mẹ? Luôn dành cho ba những sự bất công nhất?
Mẹ ơi!
Ra đời con mới biết, hoàn toàn chẳng dễ dàng như những lúc con còn trong vòng tay che chở của ba. Người ta luôn bảo nhìn con giống ba, nhưng họ nào có biết bây giờ con cũng đang phải học cách lặng lẽ như thế. Con đã học được cách khóc thầm trên dòng người vội vã, học cách cuộn mình trong bóng tối để cho nỗi đau gặm nhấm từng đoạn ruột, học được rằng lòng người không phải ai cũng như ai, học được rằng nụ cười không phải niềm vui, và nước mắt chưa hẳn là nỗi buồn. Nhưng trên hết, lúc này đây, con học được rằng sẽ chẳng còn ai trên đời yêu con như ba yêu mẹ, sẽ không còn ai hy sinh cho con như ba đã hy sinh cả đời cho gia đình. Lúc này đây, khi con đang chìm đắm trong nỗi đau của một mảnh tình không thành, trong sự mệt mỏi của áp lực công việc, thì mới hiểu được, ba cũng đã đau khổ nhiều như thế nào.
Con đi về cũng chỉ còn có tình thương của ba mẹ làm chỗ dựa, nhưng thực sự là con rất sợ mẹ ơi! Con biết phải làm gì để giữ mãi hạnh phúc này trong tay, khi sức ba ngày một yếu như thế?
Con ước mình có thể nói rằng con yêu ba, và cám ơn ba vì ba đã làm ba của con, suốt cuộc đời này...
Mẹ ơi!
Ba có thói quen hay nói một mình, mẹ đừng lấy làm phiền lòng mẹ nhé! Chẳng qua là vì ba đã quá lẻ loi trong cuộc đời này mà thôi!
____ Dahlia Pham ____
Tại sao anh không về nhà? Tại sao anh để cho người phụ nữ đó gọi điện mà không thèm nói gì với nó? Để xem lần này anh giải thích sao đây. Cơ mà anh có nói gì đi nữa thì nó cũng chẳng còn tin[…]
Truyện ngắn
Tôi là một đứa trẻ mồ côi cha từ năm lên 2 tuổi. Cái tuổi còn quá nhỏ để biết về khái niệm buồn đau và hạnh phúc. Phải chăng vì thế mà tuổi thơ của tôi trôi qua một cách dịu dàng bên cạnh mẹ[…]
Truyện ngắn
Thơm đứng bên cửa sổ, tóc buộc ở sau gáy bằng một sợi dây thun màu vàng. Trong ngày, hễ có lúc nào thuận tiện chị lại đứng bên cửa sổ nhìn ra khoảng sân xi măng rợp bóng cây bàng. Gió đưa nh[…]
Truyện ngắn
Kể với anh về thiên thần của em
Anh thương yêu! Anh luôn hỏi tại sao em lại chọn anh mà không phải ai khác để làm người yêu và có thể sẽ là người chồng trong tương lai của mình? Em chưa bao giờ trả lời anh, không phải vì e[…]
Truyện ngắn
Chuyện người ăn mày và hai người thầy
Ông giáo Hùng gặp gã hành khất ấy ở một trạm bán xăng. Gã di chuyển bằng cách bò lết với cái chân khoèo và một cánh tay áo lắt lay. Nhìn gã, ông giáo Hùng giật mình. Hình như đã một lần ông[…]
Truyện ngắn
Anh biết không, tình cảm luôn là thứ không bao giờ lường trước được. Ừ thì chấp nhận. Ừ thì đúng người nhưng sai thời điểm. Nắng tàn rồi ... Em loay hoay với bao nhiêu kỉ niệm xưa cũ, có nh[…]
Truyện Blog
Tôi có nên chấp nhận tình yêu này
Nhiều khi tôi tự hỏi liệu tôi có đủ can đảm để tin và yêu cậu ấy không ? Tôi và cậu ấy quen vào một buổi chiều gió bắc về lành lạnh – một chàng trai nhỏ tuổi hơn tôi nhưng có vẻ ngoài lịch[…]
Tâm Sự
Audio Một ngày nọ, cậu bé Anders được mẹ may cho một chiếc mũ mới. Chiếc mũ màu đỏ được điểm xuyết bằng một miếng vải màu xanh ở chính giữa và một quả cầu nhỏ ở chóp mũ. […]
Truyện ngắn
Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta nhận được những món quà quý giá như vậy[…]
Truyện ngắn