
Mẹ ơi, ba...
Bình chọn: 274
Bình chọn: 274
Mẹ ơi,
Ba là người thay thế cho ông bà ngoại sống cùng mẹ đến cùng đích cuộc đời. Ba, từ lúc con nhận thức được cuộc đời, trong mắt con ba là một người đàn ông lặng lẽ...
Con chẳng nhớ gì về những tháng ngày con còn bé xíu, nhưng lại nhớ rất rõ một kỉ niệm, đó là khi ba cứ cố hỏi con gì đó trước khi mẹ chở con đến trường mẫu giáo, con đã trả lời ba một cách gắt gỏng.
Sau đó, con đứng giữa nhà, khóc!
Ba hoảng, bảo mẹ "Tự nhiên nó đứng đây khóc à!"
Thật ra, cả ba và mẹ lúc đó không biết, lúc đó con khóc là vì con ân hận...
Mới đó thôi... kỉ niệm trong con như chỉ mới ngày hôm qua, ấy vậy mà đã gần 20 năm trôi qua rồi thì phải. Trong suốt thời gian 20 năm ấy, con với ba không nói chuyện nhiều như con với mẹ. Đơn giản vì con là con gái, và đơn giản là vì mẹ tâm lý hơn ba. Suốt 20 năm trời, con không ít lần làm ba buồn vì những lần hai cha con không thể tìm được một tiếng nói chung, vài lần bị mẹ mắng vì cư xử không phải phép, nhưng ba và mẹ, có lẽ không ai hiểu con thương ba nhiều thế nào.
Mẹ!
Ba và mẹ, kết hôn cũng 23 năm. Con biết ba trước khi kết hôn cùng mẹ, vốn là một người con trai trong một gia đình đông con. Trong gia đình ấy, ba đã học được cách lặng lẽ ngay từ lúc còn nhỏ, bởi lẽ... ba kém may mắn hơn những người con trai khác của bà nội. Mà từ "kém may mắn" có lẽ không đúng lắm chăng? Ba làm gì cũng giỏi, nấu ăn giỏi, học giỏi, làm việc giỏi, chính vì thế mọi việc trong gia đình đều là do ba cáng đáng cả. Ba lo mọi việc lặt vặt trong nhà, nấu nướng, quét dọn,... mà chả ai thấy, ba học giỏi, đậu các kì thi một cách vinh quang, cũng chả ai hay. Lớn một chút, khi bác, chú người đi Mỹ, người đậu Y, ba cũng lặng lẽ một mình trước ngưỡng cửa đại học Nông Lâm, chẳng ai đưa, chẳng ai đón. Ba buồn, nỗi buồn không ai thấu, dù đó là gia đình của chính mình.
Ra trường, ba về Bình Dương làm kỹ sư, và ba gặp mẹ ở cái miền đất thôn quê mộc mạc ấy...
Đó là lí do ba luôn lặng lẽ, mà con nghĩ... đó cũng là lí do để mẹ chấp nhận ba làm người đàn ông cùng sánh bước đến suốt cuộc đời.
Lấy mẹ rồi, ngay sau ngày cưới ba rời Bình Dương về thành phố phụ việc cho bác. Ba đi suốt cả tháng, mẹ trông ngóng chẳng thấy mặt đâu, thì nóng ruột lắm. Ba, dù đã có gia đình riêng nhưng vẫn chăm lo từng li từng tí cho cái gia đình lớn của mình, nhưng cuối cùng ba vẫn về với mẹ, dù sau đó, ba vẫn hai chân ngược xuôi Bình Dương – Thành phố, lúc đó, chắc quãng đường của ba không dài như bây giờ đâu mẹ nhỉ!
Con còn nhớ, mẹ hay kể, lúc con còn bé xíu, ở cái thuở mà được ẵm bồng trên tay, thì không hay khóc đêm, nhưng nếu con khóc đêm, dỗ hoài không nín, tức là mẹ biết sáng mai ba sẽ trở về Bình Dương với mẹ và con. Con nghĩ hoài, vẫn thấy thật kì lạ, con và ba luôn có sợi dây liên kết từ lúc con còn rất nhỏ như vậy, không phải sao mẹ?
Vậy mà sao càng lớn, con lại làm ba buồn nhiều hả mẹ? Hay vì làm ba của một đứa con gái thì khó hơn là một đứa con trai?
Mẹ ạ!
Ba lấy mẹ, sinh ra con, thì đã trở nên kiệm lời yêu thương. Mẹ cũng không nói, chỉ đơn giản vì ba và mẹ đã khổ quá nhiều, nên lời yêu được thay thế bằng hành động. Con chưa một lần thấy ba nói yêu mẹ, chỉ nghe vài lần nói thương con, nhưng con hiểu, ba sẽ không tha thứ cho bất kì ai dám làm mẹ đau, và sẽ không bỏ qua cho bất kì một ai ăn hiếp đứa con gái rượu này của ba! Ba tự nhủ mình phải luôn thật vững vàng, để có thể làm bảo vệ gia đình nhỏ bé này.
Ba bây giờ, tóc đã bạc, 54 năm thăng trầm, buồn nhiều hơn vui. Ba bây giờ, chỉ còn con và mẹ làm chỗ dựa. Dù rằng ba chỉ lặng lẽ ngồi suy tư, nhưng con hiểu, ba lúc nào cũng chỉ muốn mẹ vui, muốn con thành công trong cuộc sống. Ngày con đậu Đại học Hoa Sen, ba hãnh diện đi chia vui với làng xóm, dù đó là đại học tư, và phải đóng rất nhiều tiền. Thế rồi, lúc con nghe lời ba, nộp nguyện vọng 3 vào Đại học Ngân Hàng, và một lần nữa trúng tuyển, con sợ gánh nặng trên vai ba mẹ mỗi lúc một nhiều, thì đành rời bỏ ngành con yêu thích mà sang học một thứ mà con chưa một lần nghĩ tới. Ba, suốt 4 năm trời, cố động viên con thật nhiều, lặng lẽ nắng mưa đưa đón. Ngày con cầm tấm bằng đại học trên tay, ba dù không thể đi dự lễ cùng con, nhưng con biết ba hạnh phúc. Rồi... ba biết con vất vả tìm việc, nên cũng luôn đồng hành cùng con. Có lúc ba khiến con bực vì việc gì cũng kêu con nộp đơn cả, dù là nó chẳng liên quan gì đến ngành con học, ấy thế mà con cũng chỉ biết im lặng làm theo. Rồi, tới ngày con thông báo là con đã được đi làm, ba vui mừng hoan hỉ biết mấy, vì con gái ba... cuối cùng cũng đã có thể học cách lo c
Hôm ấy là ngày một tháng Tư. Ngày nầy, người đời hay đùa lắm. San có điện thoại. Chẳng sung sướng gì khi phải chạy cồng cộc qua hai mươi tư bậc thang lên tầng hai , mở cánh cửa kiếng mới và[…]
Truyện ngắn
"Người ta cứ bảo em khôn, lấy ông Việt kiều đi Tây đi Mỹ cho sướng chứ theo chi chú tiểu trọc đầu. Nhưng đi Tây đi Mỹ không phải là chí nguyện của em. Lấy một người mình không thương, đến mộ[…]
Truyện ngắn
Bé Tơn đã học xong mẫu giáo, chỉ còn ít tháng nữa là vào lớp Một. Tên thật bé là Nhân, tên ở nhà mới là Tơn. Mẹ bé đã mất cả đêm mới nghĩ ra cái tên ở nhà đó cho bé. Đặt là Tí là Tèo thì khô[…]
Truyện ngắn
Nơi ấy tôi đã từng sống. Nơi ấy có một dòng sông. Nó chảy qua vùng đất nghèo quê nội tôi như một ký ức tuổi thơ xam xám. Tôi đã từng cởi trần cùng lũ trẻ nhảy ào xuống dòng nước đen ấy để vù[…]
Truyện ngắn
Người quan trọng nhất trên đời
Audio Hãy xóa đi một cái tên nữa đi! tiếng của thầy giáo lại vang lên. Cô nữ sinh sững lại, rồi như một cái máy, từ từ quyết định xóa bỏ tên của đứa con...Cô mệt mỏi tiếp tục công việc, và[…]
Truyện ngắn
Bữa cơm gia đình đầy đủ các thành viên năm người, nhưng sao lúc đó tôi vẫn hồn nhiên không hề nhận thấy đó là giây phút giản dị mà hạnh phúc biết bao... Trưa hè nắng cháy. Cái nắng như thiê[…]
Truyện ngắn
"Chẳng biết sau này Em có tìm được người nào để em hành hạ như thế này không". 3h đêm, anh đứng dậy, lọ mọ đi pha cho cô ly nước chanh. Cô nheo mắt, bũi môi, nhăn mặt nhìn anh đáp lại: " Chẳ[…]
Tâm Sự
Cảm ơn cậu, vì đã ở bên tớ. An gầy xanh, mái tóc suôn dài, rất dày và mượt. Khác với những đứa học sinh lớp 12A sôi nổi và cá tính, An khá trầm. Cô bạn luôn lặng lẽ ngồi một mình ở chiếc b[…]
Truyện ngắn