Mẹ ơi, ba...
Bình chọn: 350
Bình chọn: 350
Mẹ ơi,
Ba là người thay thế cho ông bà ngoại sống cùng mẹ đến cùng đích cuộc đời. Ba, từ lúc con nhận thức được cuộc đời, trong mắt con ba là một người đàn ông lặng lẽ...
Con chẳng nhớ gì về những tháng ngày con còn bé xíu, nhưng lại nhớ rất rõ một kỉ niệm, đó là khi ba cứ cố hỏi con gì đó trước khi mẹ chở con đến trường mẫu giáo, con đã trả lời ba một cách gắt gỏng.
Sau đó, con đứng giữa nhà, khóc!
Ba hoảng, bảo mẹ "Tự nhiên nó đứng đây khóc à!"
Thật ra, cả ba và mẹ lúc đó không biết, lúc đó con khóc là vì con ân hận...
Mới đó thôi... kỉ niệm trong con như chỉ mới ngày hôm qua, ấy vậy mà đã gần 20 năm trôi qua rồi thì phải. Trong suốt thời gian 20 năm ấy, con với ba không nói chuyện nhiều như con với mẹ. Đơn giản vì con là con gái, và đơn giản là vì mẹ tâm lý hơn ba. Suốt 20 năm trời, con không ít lần làm ba buồn vì những lần hai cha con không thể tìm được một tiếng nói chung, vài lần bị mẹ mắng vì cư xử không phải phép, nhưng ba và mẹ, có lẽ không ai hiểu con thương ba nhiều thế nào.
Mẹ!
Ba và mẹ, kết hôn cũng 23 năm. Con biết ba trước khi kết hôn cùng mẹ, vốn là một người con trai trong một gia đình đông con. Trong gia đình ấy, ba đã học được cách lặng lẽ ngay từ lúc còn nhỏ, bởi lẽ... ba kém may mắn hơn những người con trai khác của bà nội. Mà từ "kém may mắn" có lẽ không đúng lắm chăng? Ba làm gì cũng giỏi, nấu ăn giỏi, học giỏi, làm việc giỏi, chính vì thế mọi việc trong gia đình đều là do ba cáng đáng cả. Ba lo mọi việc lặt vặt trong nhà, nấu nướng, quét dọn,... mà chả ai thấy, ba học giỏi, đậu các kì thi một cách vinh quang, cũng chả ai hay. Lớn một chút, khi bác, chú người đi Mỹ, người đậu Y, ba cũng lặng lẽ một mình trước ngưỡng cửa đại học Nông Lâm, chẳng ai đưa, chẳng ai đón. Ba buồn, nỗi buồn không ai thấu, dù đó là gia đình của chính mình.
Ra trường, ba về Bình Dương làm kỹ sư, và ba gặp mẹ ở cái miền đất thôn quê mộc mạc ấy...
Đó là lí do ba luôn lặng lẽ, mà con nghĩ... đó cũng là lí do để mẹ chấp nhận ba làm người đàn ông cùng sánh bước đến suốt cuộc đời.
Lấy mẹ rồi, ngay sau ngày cưới ba rời Bình Dương về thành phố phụ việc cho bác. Ba đi suốt cả tháng, mẹ trông ngóng chẳng thấy mặt đâu, thì nóng ruột lắm. Ba, dù đã có gia đình riêng nhưng vẫn chăm lo từng li từng tí cho cái gia đình lớn của mình, nhưng cuối cùng ba vẫn về với mẹ, dù sau đó, ba vẫn hai chân ngược xuôi Bình Dương – Thành phố, lúc đó, chắc quãng đường của ba không dài như bây giờ đâu mẹ nhỉ!
Con còn nhớ, mẹ hay kể, lúc con còn bé xíu, ở cái thuở mà được ẵm bồng trên tay, thì không hay khóc đêm, nhưng nếu con khóc đêm, dỗ hoài không nín, tức là mẹ biết sáng mai ba sẽ trở về Bình Dương với mẹ và con. Con nghĩ hoài, vẫn thấy thật kì lạ, con và ba luôn có sợi dây liên kết từ lúc con còn rất nhỏ như vậy, không phải sao mẹ?
Vậy mà sao càng lớn, con lại làm ba buồn nhiều hả mẹ? Hay vì làm ba của một đứa con gái thì khó hơn là một đứa con trai?
Mẹ ạ!
Ba lấy mẹ, sinh ra con, thì đã trở nên kiệm lời yêu thương. Mẹ cũng không nói, chỉ đơn giản vì ba và mẹ đã khổ quá nhiều, nên lời yêu được thay thế bằng hành động. Con chưa một lần thấy ba nói yêu mẹ, chỉ nghe vài lần nói thương con, nhưng con hiểu, ba sẽ không tha thứ cho bất kì ai dám làm mẹ đau, và sẽ không bỏ qua cho bất kì một ai ăn hiếp đứa con gái rượu này của ba! Ba tự nhủ mình phải luôn thật vững vàng, để có thể làm bảo vệ gia đình nhỏ bé này.
Ba bây giờ, tóc đã bạc, 54 năm thăng trầm, buồn nhiều hơn vui. Ba bây giờ, chỉ còn con và mẹ làm chỗ dựa. Dù rằng ba chỉ lặng lẽ ngồi suy tư, nhưng con hiểu, ba lúc nào cũng chỉ muốn mẹ vui, muốn con thành công trong cuộc sống. Ngày con đậu Đại học Hoa Sen, ba hãnh diện đi chia vui với làng xóm, dù đó là đại học tư, và phải đóng rất nhiều tiền. Thế rồi, lúc con nghe lời ba, nộp nguyện vọng 3 vào Đại học Ngân Hàng, và một lần nữa trúng tuyển, con sợ gánh nặng trên vai ba mẹ mỗi lúc một nhiều, thì đành rời bỏ ngành con yêu thích mà sang học một thứ mà con chưa một lần nghĩ tới. Ba, suốt 4 năm trời, cố động viên con thật nhiều, lặng lẽ nắng mưa đưa đón. Ngày con cầm tấm bằng đại học trên tay, ba dù không thể đi dự lễ cùng con, nhưng con biết ba hạnh phúc. Rồi... ba biết con vất vả tìm việc, nên cũng luôn đồng hành cùng con. Có lúc ba khiến con bực vì việc gì cũng kêu con nộp đơn cả, dù là nó chẳng liên quan gì đến ngành con học, ấy thế mà con cũng chỉ biết im lặng làm theo. Rồi, tới ngày con thông báo là con đã được đi làm, ba vui mừng hoan hỉ biết mấy, vì con gái ba... cuối cùng cũng đã có thể học cách lo c

Tiếng thầy tôi còn văng vẳng đâu đây trong gió, ruộng ngô ra những bắp to, xanh thẳm, hương đồng hòa quyện làn khói mỏng manh, bên nấm mồ mới đắp khói hương nghi ngút là vòng hoa mang dòng […]
Truyện ngắn

Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy. Cái nghèo cái đói thường trực trong ng[…]
Truyện ngắn

Y im lặng. Y muốn nói một điều gì đó nhưng không nói được. Người cảnh sát rót cho y một chén nước. Y cầm. Và hoảng hốt ném chén. Trong chén, vụn trà hình một bà lão. Vũ Tuấn Anh, người Mộc […]
Truyện ngắn
Đã hơn một nghìn lần, Mai nghĩ đến chuyện ngoại tình. Chồng đã như thế, còn trông mong nỗi gì. Mai dạo này thường hay về thăm quê. Mỗi lần về quê, Mai đều tìm đến vợ tôi. Mẹ vợ tôi mất sớm[…]
Truyện ngắn

Biết “cúi xuống” mới là trưởng thành, biết "hạ mình" mới là cao thủ
Bất luận là người có dã tâm nào đi nữa, khi đứng trước chính nghĩa thì đều không cách nào trụ vững nổi. Cách đây rất lâu, có một chàng thanh niên người Nauy đã vượt biển đến nước Pháp để gh[…]
Truyện ngắn

"Nhưng mà thôi, dẫu sao thì mình vẫn là con... ráng làm cho tròn bổn phận mấy anh chị à!". Ngôi nhà sàn gỗ màu xanh đối diện bến sông thường ngày vắng lặng, hôm nay lại có cái gì đó khang k[…]
Truyện ngắn

Nhắm mắt ngừng thở không có nghĩa là chết mà đơn giản chỉ là bắt đầu cuộc sống mới... Các bệnh nhân mà nhóm giao cho tôi giúp đỡ, họ đều là những người đang tuyệt vọng, thân thể đang hao m[…]
Truyện ngắn
Sao không gọi nhau là người yêu cũ?
Cuối đông bầu trời u ám và xám xịt, những cơn gió như cứa vào da thịt từng cơn lạnh buốt, cái lạnh da thịt cũng không bằng cái được gọi là lạnhthấuvàotim. Anh và em chúng ta chạm mặt nhau sa[…]
Tâm Sự
Có ai hiểu cảm giác của người thứ 3 như tôi không? Phải chăng khi bạn phát hiện ra chồng yêu có người khác thì các bạn chỉ biết trách người đó phản bội, sở khanh. Mà không còn lý trí nghĩ v[…]
Tâm Sự