Mẹ ơi, ba...
Bình chọn: 351
Bình chọn: 351
Ba bây giờ, mệt mỏi khôn tả, nhưng vẫn cố gắng làm việc cật lực, nói sao cũng không chịu bỏ. Ba bây giờ, mắt đã mờ, lưng bắt đầu cong, toàn thân đau yếu, vậy mà vẫn một lòng vì gia đình. Ba, lúc thì giúp bác H tìm giá vật liệu, lúc thì ra thông đường cống cho nhà bác T, ba luôn đau với người đau, âm thầm giúp đỡ chú trong công việc làm ăn khi chú gặp khó khăn, thậm chí là thất bại. Ấy vậy mà có ai dành cho ba lấy một lòng biết ơn?
Cuộc sống là vậy sao mẹ? Luôn dành cho ba những sự bất công nhất?
Mẹ ơi!
Ra đời con mới biết, hoàn toàn chẳng dễ dàng như những lúc con còn trong vòng tay che chở của ba. Người ta luôn bảo nhìn con giống ba, nhưng họ nào có biết bây giờ con cũng đang phải học cách lặng lẽ như thế. Con đã học được cách khóc thầm trên dòng người vội vã, học cách cuộn mình trong bóng tối để cho nỗi đau gặm nhấm từng đoạn ruột, học được rằng lòng người không phải ai cũng như ai, học được rằng nụ cười không phải niềm vui, và nước mắt chưa hẳn là nỗi buồn. Nhưng trên hết, lúc này đây, con học được rằng sẽ chẳng còn ai trên đời yêu con như ba yêu mẹ, sẽ không còn ai hy sinh cho con như ba đã hy sinh cả đời cho gia đình. Lúc này đây, khi con đang chìm đắm trong nỗi đau của một mảnh tình không thành, trong sự mệt mỏi của áp lực công việc, thì mới hiểu được, ba cũng đã đau khổ nhiều như thế nào.
Con đi về cũng chỉ còn có tình thương của ba mẹ làm chỗ dựa, nhưng thực sự là con rất sợ mẹ ơi! Con biết phải làm gì để giữ mãi hạnh phúc này trong tay, khi sức ba ngày một yếu như thế?
Con ước mình có thể nói rằng con yêu ba, và cám ơn ba vì ba đã làm ba của con, suốt cuộc đời này...
Mẹ ơi!
Ba có thói quen hay nói một mình, mẹ đừng lấy làm phiền lòng mẹ nhé! Chẳng qua là vì ba đã quá lẻ loi trong cuộc đời này mà thôi!
____ Dahlia Pham ____

Audio Hàng ngày, chị dậy sớm giúp chủ nhà thu dọn, mọi việc xong chị trở về nhà mình. Chủ nhà thường mời chị ở lại, nhưng chị từ chối. Bởi vì chị là một người phụ nữ làm thuê, nên vô cùng t[…]
Truyện ngắn

Ròng rã rồi cũng đến ngày ra trường, thế nào mới gọi là xã hội, vậy thì nó là đây, đọc lại những dòng này tôi thật thấy thật xấu hổ, tôi nhìn nó, thấy nó, đi theo guồng quay của nó rồi thành[…]
Truyện ngắn

Tình yêu hai chữ tình yêu đối với người khác vẫn còn mơ hồ lắm, ảo mộng lắm, nhưng với cô nó hiện hữu ngay đây, nơi tình yêu nảy nở, nơi tình yêu thăng hoa, đơm hoa kết trái, rồi đau đớn m[…]
Truyện ngắn

Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình
"Bố mẹ luôn bên con. Chúng ta là một gia đình. Chúng ta sẽ không đi đầu cả. Trừ phi mày là thằng giết người hàng loạt hoặc đại loại như thế." "Mẹ vẫn sẽ yêu con, Justy, mẹ chỉ cần biết tại s[…]
Truyện ngắn
Em sẽ đợi anh, chờ anh. Em sẽ thực hiện những ước mơ của riêng em, đi những nơi chưa biết, học những điều thú vị, trưởng thành trong từng lần vấp ngã, đôi khi có lúc nào đó em yếu lòng và cả[…]
Tâm Sự

Ai bảo anh không giải thích rõ ràng chuyện cô bé ấy. Ai bảo anh lúc nào cũng ấp úng, mập mờ. Em không hiểu nên muốn hỏi, nhưng mỗi khi em nhắc đến cô bé, anh lại nổi cáu, còn bảo em phiền ph[…]
Truyện Blog

Không có tiền chúng ta có thể yêu nhau bao lâu? Bạn gái tôi rất xinh đẹp lại giỏi giang, cho đến giờ tôi vẫn không nghĩ ra được lí do nào khiến tôi yêu cô ấy đến vậy. Đi trong công viên, ch[…]
Truyện Blog

Cà chua ngọt - Barbara Constantine
Tom mười một tuổi. Cậu sống trong một căn nhà tạm xập xệ cùng với mẹ cậu là Joss . Joss rất thích đi chơi tối, yêu đương và cùng bạn bè đi nghỉ vào cuối tuần, nên Tom thường phải ở nhà một m[…]
Sách Hay