Mẹ đĩ
Bình chọn: 422
Bình chọn: 422
Đêm đó tôi không ngủ được, nhìn di ảnh của mẹ là tôi lại khóc. Rồi chợt nghĩ ra, tôi quay sang lay ngoại:
- Ngoại! Sao mẹ vẫn không cho con biết ba con là ai? Con chỉ muốn biết thôi. Con sẽ không làm gì cả. Ngoại biết ngoại nói cho con đi ngoại...Ngoại nói gì với con đi.
Ngoại im lặng hồi lâu rồi trở dậy đến bên chiếc tủ thờ mẹ, lấy ra chiếc rương nhỏ. Tôi nhìn theo đôi tay run run của ngoại mà lòng như đông cứng lại. Có thể chính cái chiếc rương nhỏ đó đã gói gém cái bí mật cuộc đời tôi, cái bí mật mà cho tới lúc ra đi vĩnh viễn mẹ cũng không cho tôi biết.
Trời đêm về khuya, chỉ có tiếng rên rỉ của tán cây vì gió lạnh lùa qua , và cả tiếng thổn thức của hai cõi lòng đơn độc vấy đầy nước mắt. Cả ngoại và tôi như kiệt sức dần dần. Ngoại đưa cho tôi một phong thư còn dán kín. Tôi thẫn thờ ngồi xuống ghế mà ánh mắt không rời cái mảnh giấy còn phảng phất từng nếp gấp của mẹ.
Pha Lê của mẹ!
Con gái ngoan, đừng giận mẹ nghe con! Mẹ biết mẹ là một người mẹ chẳng ra gì. Mẹ đã không thể cho con một gia đình trọn vẹn. Mẹ không dám xin con tha thứ, đã có lúc mẹ nghĩ rằng đời mình chẳng còn gì đáng sống, nhưng chính con, Pha Lê con đã cho mẹ đủ dũng khí để bước tiếp trên cõi đời. Con là điều có ý nghĩa nhất mà mẹ đã làm được ở kiếp sống này.
Mẹ đã từng lo lắng và suy nghĩ rất nhiều, nhưng cuối cùng mẹ cũng đủ dũng khí để quyết định sinh con. Mẹ biết cái tuổi thơ "im lặng" của con, chính mẹ cũng rất sợ mỗi khi phải đối diện với ánh mắt con nhìn mẹ. Nhưng con biết không? Ông trời cũng đã rất tàn nhẫn với mẹ, đứa con gái mười bảy tuổi đời thì có lỗi gì mà bị cả ba tên đàn ông thi nhau vò nát thân xác. Giá như mẹ có thể nghiến chết lũ khốn kiếp đó, nhưng mẹ chẳng thể làm gì cả.
Sau đó mẹ biết mình có con... Mẹ sợ hãi nhiều lắm, ai sẽ hiểu cho mẹ chỉ là người bị hại, bị cưỡng hiếp. Với mẹ, đời coi như đã hết. Mẹ vẫn chưa một lần yêu, chưa một lần biết cái hôn của tình đầu. Cái nhớ nhung của tình yêu mơ mộng, vậy mà mẹ lại chỉ được hoảng loạn trong im lặng và đau đớn.
Bụng thì ngày một lớn dần, mẹ không thể giấu mãi được. Ai cũng nghĩ mẹ là đứa hư hỏng mất nết. Con ơi! Mẹ vô tội đúng không con? Nhưng có nhảy xuống sông mẹ cũng không thể rửa sạch cái nhục nhã này. Ai cũng xa lánh, cũng phỉ nhổ vào mặt mẹ, và mẹ đã không đủ cứng rắn để đứng lên. Mẹ theo người ta lên thành phố làm "tiếp thị", mẹ rơi vào thế giới trụy lạc, cái thế giới mà không ai cần biết mẹ là ai? Mẹ muốn gì, ở đó chỉ có ngôn ngữ của thể xác của tiền bạc, cuộc đời nổi trôi đến bây giờ mẹ hoài cố và viết cho con những dòng chữ này.
Con à! Mẹ của con như vậy đấy. Con có khinh miệt có xấu hổ vì mẹ thì mẹ cũng không ca thán gì cả. Bởi con có quyền được nhiều hơn nhưng mẹ lại không cho con được điều đó.
Con gái hãy cố gắng học và phải tự bảo vệ mình nha con. Con biết không? Mẹ ao ước một ngày mẹ có thể chứng kiến con mặc áo cô dâu, hạnh phúc bên người con yêu nhưng không kịp rồi. Số kiếp của mẹ chỉ đến vậy, con đừng khóc vì mẹ chỉ vui khi biết con gái mình cười thôi. Con cười trông xinh lắm!
Nhớ chăm sóc ngoại nha con. Mẹ là đứa con bất hiếu, một đời không bù đắp được gì cho ngoại. Mẹ có lỗi với ngoại, với con!
Mẹ yêu con.
Tôi lặng người trong vòng tay ngoại.
Ngoài kia, gió buốt vẫn gầm rú suốt đêm đó và cả những ngày mãi về sau.

Vấp ngã không phải là thất bại
Làm thế nào đây? Làm thế nào để khi chạm đất, mọi thứ sẽ là nhẹ nhất. Khuôn mặt mình có thể bị nát, nhưng, cái đầu này, mình phải giữ cho nó an toàn. Đó là những điều cuối cùng tôi nghĩ đượ[…]
Truyện ngắn

Cách đây rất lâu, ở một cuộc thi Thế Vận Hội tại Seattle, có 9 nhà điền kinh khoẻ mạnh và cường tráng tham gia, họ chuẩn bị bắt đầu cuộc thi chạy bộ cự ly 100 mét. Tiếng súng nổ báo hiệu[…]
Truyện ngắn

Tuổi trẻ, chẳng phải là lúc để người ta sai lầm hay sao?
Gã, 22 tuổi, tốt nghiệp đại học. Phải nói thế nào về gã? Một kẻ suy tư, hẳn là bạn bè nào của gã cũng miêu tả về gã như vậy nếu chỉ trong 5 từ miêu tả về gã. Một kẻ thất thường – gã hay tự n[…]
Truyện ngắn

Con nhớ Bố, Và con cũng cảm thấy cuộc đời con như mơ khi được là con của Bố. Cho con và cho một tháng 7 nhiều mưa bão... Con đứng hồi lâu trước cửa hàng bán quần áo nam trên phố nơi mà năm[…]
Truyện ngắn

Chân dài, đại gia và máy nướng bánh
Những cô gái chân dài với những danh hiệu, hào quang góp nhặt cả tuổi trẻ. Mục đích chính ấy à? Kiếm một anh chồng xấp xỉ đại gia thôi! Câu chuyện ngắn về cuộc sống và sự nghiệp của hoa khôi[…]
Truyện ngắn

Lời khuyên của cha rất thực tế, nhưng cũng thật đau lòng cho tôi, bởi lẽ, trường Westminster là trường dành cho người nghèo và chẳng có tương lai. Lòng tự ái của tôi bị tổn thương ghê gớm. T[…]
Truyện ngắn

Tâm tự lực thi vào công ty ấy, do chính giám đốc tuyển từ vòng thi viết đến vòng phỏng vấn. Chị kế toán trưởng có vẻ không hài lòng khi Tâm là người giành mất tấm vé vào công ty mà em họ chị[…]
Truyện ngắn

Bố bảo bố hết đau rồi, còn bảo mọi chuyện rồi cũng qua hết, vì thời gian nhiệm màu lắm. Mẹ bắt đầu làm dâu năm 18 tuổi. Gia đình nhà nội thuộc diện khá giả trong làng nhưng mọi tài sản đều[…]
Truyện ngắn
Vào một ngày Sam ra đi trong tuyệt vọng. Khi Jason nhận được tin báo về tang lễ của Sam, bác sĩ Berkeley đưa cho cậu ta một bức thư với một khuôn mặt đầy nét khó hiểu và nói: "Cái này là của[…]
Truyện ngắn