Mặt trời tĩnh lặng
Bình chọn: 445
Bình chọn: 445
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện ''Tháng năm không trở lại''.)
Có người nói giữa vạn ngôi sao lấp lánh là vì Bắc Đẩu, trong vạn người nhân gian sẽ có người cho ta ánh sáng của vì tinh tú ấy. Tôi đã tìm thấy ánh sáng trong những tháng năm cuối cùng thời phổ thông.
***
Đầu tháng 8, lại là tập trung toàn trường lao động, một công việc truyền thống để ...rèn luyện sức khỏe học sinh. Chúng tôi phản đối chính sách này bằng cách vừa làm vừa tám truyện, trêu đùa. Tôi quét xong cầu thang, vội muốn chạy xuống gia nhập với tụi bạn ồn ào phía dưới.
- Dây giầy tuột kìa em.
Giọng nói nhẹ nhàng từ phía sau. Xác nhận cầu thang chỉ có mình, tôi quay đầu lại, 1 cô gái xa lạ, dáng người nhỏ nhắn đang bước đi từ tốn. Lại nhìn xuống chân mình, đúng là tuột dây giầy thật. Tôi ngồi xuống thắt lại, thấy cô ấy đi qua, tôi vội nói theo: em cảm ơn. Sau đó, tôi đứng lên nhìn theo, ngẩn người trong giây lát, với người ta có thể chỉ là câu nói thuận miệng, nhưng tôi thấy cảm kích lạ kì. Tôi chưa bao giờ gặp cô ấy, trái lại, giọng cô ấy chứa sự quan tâm dịu dàng...
Vài ngày sau đi nhận chủ nhiệm, tôi tròn mắt kinh ngạc, sau đó nở một nụ cười trong lòng, khi nghe tên cô giáo Phạm Thị Ánh và cô gái của mấy hôm trước tiến về phía lớp tôi.
Cô Ánh là người Hòa Bình về đây, cô còn rất trẻ, mới ra trường được một năm, giờ cô dạy văn chúng tôi. Chuyện gặp gỡ lần trước khiến tôi có ấn tượng tốt về cô. Quả thật không sai, cô nhanh chóng chiếm được tình cảm của lớp. Người ta thường nói, giáo viên môn văn rất nghiêm khắc, khó tính, nếu là chủ nhiệm nữa thì học sinh chỉ còn nước khóc không thành tiếng. Cô Ánh ngược lại với truyền thuyết ấy, chỉ riêng việc cô không yêu cầu ghi chép dài dòng, học thuộc phần này phần kia đã làm học sinh lớp tự nhiên chúng tôi cảm động rơi nước mắt. Cô bảo ''các em hiểu vấn đề của mỗi tác phẩm là được''.
Cô giáo tôi có kiến thức sâu rộng, mỗi ngày lên lớp đều kể cho chúng tôi những câu chuyện kinh điển mà ai cũng biết tên nhưng chưa đọc qua. Từ những tác phẩm của Shakespeare, Marktwain, Tôn- xtoi... đến những bộ dã sử, ngôn tình Trung Quốc, thậm chí còn cả kiếm hiệp. Cô nói :'' Chỉ có truyện kinh dị là tôi không đọc qua, tôi không yếu đuối nhưng dễ bị ám ảnh ''. Vừa kể, cô vừa xen những lời nhận xét rất riêng, như Romeo và Juliet, '' Các em không nên cho rằng cái chết là bi kịch, họ trên trần thế phải chia lìa li biệt, được chết bên nhau cũng là một hạnh phúc''... Mỗi lời cô nói, tôi ngưỡng mộ vô cùng, cảm thấy như một bầu trời tri thức trước mặt.
Tôi ở lớp học tự nhiên không có gì xuất sắc, chỉ có học văn là không để bạn bè cười. Cô dạy, tôi lại càng hứng thú, càng nỗ lực nhiều hơn, và gần như bị nghiện việc làm văn, đọc truyện. Điểm văn của tôi rất cao, mỗi lần nhận bài, tôi đều giữ rất cẩn thận, vì trên đó có lời nhận xét của cô. Tôi viết về Mị trong '' vợ chồng A Phủ'', cô phê ''em gần hiểu hết nhân vật rồi đấy'', tôi cảm nhận sông Đà, sông Hương, cô ghi ''văn phong phóng khoáng, bay bổng, em có tư chất, cố lên''... Bạn bè trong lớp thường nói cô cưng tôi, thiên vị tôi, tôi không phản đối vì chính tôi cũng thấy thế, mỗi vấn đề khó, dù tôi không giơ tay cô đều hỏi ý kiến. Cứ thế ,hằng ngày, tôi tận hưởng chút niềm vui đến trường này, rất ung dung mà không lộ liễu.
Song tính cách của tôi lại không được dịu dàng, điềm tĩnh như những người yêu văn học. Tôi ngưỡng mộ anh chàng diễn viên Châu Du Dân đến nỗi dán ảnh người ta vào quyển sổ bài hát nhỏ, đi học cũng mang theo. Một lần, Đông vẽ bậy vào mấy tấm hình, còn viết lời châm chọc bên cạnh. Vậy mà khi bị phát hiện, hắn vẫn đắc ý nhìn tôi, cơn giận của tôi như sóng trào không gì kìm nổi :
- Cậu quá đángggggg !!!!
Vừa nói tôi vừa nhặt những sách vở của hắn trong tầm với ném về phía trước. Nhưng không ngờ cô Ánh đang đứng ở cửa lớp, điểm rơi những vật thể ấy không xa không gần, ngay dưới chân cô. Hậu quả là tiết học hôm ấy thành giờ học đau thương nhất trong hồi ức của tôi. Đứng trước bục giảng, cô tỏ ra rất không hài lòng, kể cả khi tụi con trai quậy thế nào cô cũng không giận dữ và lớn tiếng đến thế. Cô nói tôi là con gái mà cư xử thiếu suy nghĩ, không coi ai ra gì, uổng công cô coi trọng tôi... còn nói thất vọng về tôi, bắt tôi viết bản kiểm xem lại bản thân. Tôi không cãi lại, không lên tiếng chút nào, toàn bộ quá trình chỉ có thể đứng khóc như mưa. Tôi ấm ức quá, lớp trưởng đã nói đầu cuối sự việc,vì sao cô không hiểu cho tôi, vì sao là một mình tôi chịu trận, vì sao cô lại nói những lời cay đắng ấy với tôi, trước nay chưa ai nói tôi như vậy...
Sau lần đó, tinh thần tôi rệu rã hẳn, có lẽ cô không còn quý mến tôi như trước, cô cũng không cao thượng như tôi vẫn nghĩ, tôi chỉ biết cúi mặt mỗi tiết học văn. Nhưng kì lạ là ,thi thoảng tôi đá cầu ngoài sân, vô tình lướt mắt vào lớp học, thấy cô đang đăm chiêu, không rõ là nhìn sân trường hay nhìn tôi, ánh mắt trìu
Một anh chồng mệt mỏi vì phải làm việc quần quật trong khi cô vợ được ở nhà sung sướng. Anh cũng muốn sướng như thế. Anh quyết định xin với Chúa: "Chúa ơi, con khổ quá! Con phải làm việc cậ[…]
Truyện ngắn

Một chàng thanh niên trẻ và thành đạt đang ngao du trên phố bằng chiếc xe Jaguar mới coong của mình. Anh ta đang đi khá nhanh thì bất chợt thoáng thấy có vật vừa ném vào xe mình. Dừng xe ng[…]
Truyện ngắn

Khi tôi còn nhỏ, tức là cái thời chỉ thích được ngủ với bố mẹ vì có thể tránh được những con ma tóc dài đến trong những giấc mơ đêm hay trong tượng tưởng khi nhìn ra khung cửa sổ tối mịt, mỗ[…]
Truyện ngắn

"Tôi tham lam còn cô vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn, chúng ta thật xứng với nhau"... Tốt nghiệp loại ưu ở một trường danh tiếng nên Nhã Thụy dễ dàng tìm được việc làm trong một công ty đa[…]
Truyện ngắn

Ngồi ở quán cafe. Hỏi ông bạn: "Này, ông nói thật đi, ông nghĩ thế nào về Biển". Phản xạ đầu tiên của ông bạn là chối: "Tôi có quen em nào tên là Biển đâu. Các em nhiều tên bỏ xừ, biết làm s[…]
Truyện Blog
"Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu... b[…]
Truyện ngắn
Nó ngả người xuống giường, đeo phone loa to hết cỡ, list nhạc Vocaloid và Nightcore nó nghe nhiều nhất. Nó nhớ, người nó thương và cũng là người thương nó. Nó hối hận vì đã bỏ rơi người đó. […]
Tâm Sự
Cảm ơn cậu, vì đã ở bên tớ. An gầy xanh, mái tóc suôn dài, rất dày và mượt. Khác với những đứa học sinh lớp 12A sôi nổi và cá tính, An khá trầm. Cô bạn luôn lặng lẽ ngồi một mình ở chiếc b[…]
Truyện ngắn

Tình yêu ở phía trước, hạnh phúc ở phía sau
Vừa đẩy cửa, Tiểu Cương đã nhìn thấy một đôi giày cao gót màu hồng. Nhưng mẹ có bao giờ đi giày cao gót đâu nhỉ. Năm 13 tuổi, đang học trên lớp Tiểu Cương phải xin phép cô giáo về sớm vì bị[…]
Truyện ngắn