Mảnh ghép ngắn
Bình chọn: 573
Bình chọn: 573
Thịnh đã xin Nam đừng yêu tôi nữa. Vì Thịnh nói chỉ có Thịnh mới biết khi nào tôi buồn, khi nào tôi vui, tôi thích hay không thích điều gì. Thịnh đã nói với Nam rằng cậu ấy...
"Chỉ tôi mới có thể mang hạnh phúc cho Kim. Xin anh đừng yêu cô ấy nữa, đừng chạm vào cô ấy nữa, tôi đau lắm. Xin anh đừng đến tìm cô ấy nữa..."
Tôi lao ngay ra khỏi quán mặc dù trời ngoài kia mưa rất to, tôi chạy đi như quán tính chỉ vì tôi đã hiểu, vì sao bấy lâu nay, bên Nam tại sao cứ có gì đó khó chịu ở tim. Bởi vì tôi còn có Thịnh, một người luôn ở đó và cho tôi rất nhiều thứ. Là người chẳng bao giờ hứa gì, mà luôn thực hiện những thứ tôi mong muốn, là người đã vờ bệnh để bỏ thi môn cuối vì tôi trượt đại học trước đó, là người suốt hai mươi mấy năm bên cạnh đi qua bao giông tố. Là vì cảm xúc đó là tình yêu, chứ không phải tình bạn, là vì cảm xúc đó, nó nghẹn lại ở tim lâu rồi, đến lúc phải vỡ òa...
- Đừng chạy nữa, tui không có dí theo kịp đâu...Đã nói đừng khóc khi không có tui ở đó mà...
- Tại sao? Mỗi năm đều là chai nước rửa chén? Tại sao? Tui đã nghĩ ông không có cảm tình với mình chứ!
- Còn nhớ hồi nhỏ, cả hai đứa ăn trộm nước rửa chén nhà bà để thổi bong bóng không, làm đổ cả chai luôn, vậy là má bà đánh đòn bà, lúc đó, đột nhiên, tui thấy...đau ở trong lòng, khó chịu lắm! Muốn người bị đánh là tui...Đó là lúc tui biết...
Biết em là một phần của cơ thể anh. Em vui anh vui, em buồn anh chẳng thể cười được. Lớn lên, anh mới hiểu anh thương em, nhưng chẳng biết lúc nào nên nói với em, vì anh sợ mất đi em mất luôn tình bạn thân. Sài Gòn cho chúng ta lớn, cho chúng ta kỉ niệm ở từng góc đường, đã cho anh gặp em, cho mười mấy năm qua có em sau xe đạp đi khắp nơi...Cảm ơn em, cảm ơn Sài Gòn này..."
- Năm nay, năm sau, nhiều năm sau nữa, nhất định phải bên tui, nhất định phải làm sấu ngào đường khi tui khóc, nhất định phải đưa tay giữ nước mắt tui lại, nhất định mỗi năm sinh nhật phải tặng nước rửa chén. Nhớ đó...
Cuộc sống mỗi con người ngắn lắm, khi chết đi lại chẳng nhớ gì nữa, khi còn sống phải giữ những khoảnh khắc thật đẹp, phải sống cho trọn từng giây từng khắc, phải giữ lấy những cơ hội của bản thân mình. Để chẳng còn gì hối tiếc khi đặt chân bước cầu chuyển kiếp,ăn bát canh Mạnh Bà xóa sạch kí ức, chẳng còn gì luyến tiếc mà mỉm cười đi qua...Tôi đã có những câu chuyện ngắn thật tuyệt vời cho cuộc đời khá dài của mình, mạng sống mỗi người ngắn lắm, hãy cùng người mình yêu thương bước tiếp những chặng đường ở tương lai...

Vậy là chồng chị Tư chết thiệt rồi. Nghe đâu chết vì ăn nhầm mấy cái nấm độc gì đó. Cũng chưa biết rõ nữa. Nhưng biết chắc là nhà chị không lo nổi đám ma. "Thôi thì hàng xóm người góp một […]
Truyện ngắn
Mọi thứ trong cuộc sống như những cuộn len nhiều màu sắc mà ngày qua ngày tôi vẫn loay hoay ngồi quấn từng vòng, để rồi có đôi lúc vụng về làm len rối tung, đan cài vào nhau thật chặt, ở một[…]
Truyện ngắn

Tôi thực ra cũng không là gì với cô ta cả. Chỉ là một người cùng chung cư thôi mà. Cô ta là ai, hay đơn giản như cái cô Châu Tấn trong phim "Xe đạp Bắc Kinh", suốt ngày đi trộm giày đỏ của c[…]
Truyện ngắn

Con gái yêu quý của dì! Con là thiên thần nhỏ của cả nhà đấy, con biết không? Thế là hai lần dì lỡ bước, một lần lẽ ra đã được thấy Nana của dì ở nhà, còn được thấy “đại ca” ngõ Thanh Khươn[…]
Truyện ngắn

Thích anh - chỉ là em không nói
Đã tới lúc em không thể chịu được thái độ, lạnh lùng và thờ ơ của anh như thế nữa. Nếu như trước đây. Mỗi khi thấy em tới sớm, anh sẽ sang hỏi han, chuyện trò cùng em. Vậy mà giờ đây, anh ch[…]
Tâm Sự

"Người ta nhiều khi tưởng chỉ một mình lủi thủi nơi thâm sơn cùng cốc, xa làng xa chợ mới gọi là cô đơn. Nhưng sống giữa bầy đàn đông đúc mà không ai hiểu được mình, không ai chia sẻ với mìn[…]
Truyện ngắn

Đây là một câu chuyện trong gia đình mà cha tôi đã kể cho tôi nghe về mẹ của ông, tức bà nội tôi. Bấy giờ là năm 1949, cha tôi mới trở về sau một thời gian phục vụ trong quân đội. Vào thời […]
Truyện ngắn
Năm 21 tuổi, tôi gặp anh sau mối tình đầu thất bại. Mối tình đầu ngọt nhào đó đã kéo dài 3 năm đầu đại học. Tôi lầm tưởng rằng khoảng thời gian đó đã quá đủ để có thể vượt qua những vật cản […]
Tâm Sự