Lão già và ngọn lửa
Bình chọn: 610
Bình chọn: 610
Đếm xong chỗ tiền, lão thổi tắt ngọn nến rồi bắt đầu ngủ.
***
Nắng vài hôm thì trời chuyển mưa. Cơn mưa khiến nước cống dềnh ở khu ổ chuột dềnh lên. Đợt mưa này khá lớn và kéo dài trong nửa ngày nên lão chẳng thể ra ngoài. Thật may là căn nhà của lão có bậc thang nên nước cống chỉ mấp mé dâng tới cửa. Mùi cống rãnh bốc nống nặc. Quá lâu rồi lão thường xuyên phải ngửi mùi rác rưởi, nên đã quen với nó. Cũng có thể lão đã già rồi khướu giác đã trục trặc nên nước cống với lão bất quá cũng chỉ như thứ mùi hơi nồng một chút. " Khỉ gió cái thời tiết này." – Lão nói trong đâu. Các khớp xương của lão ê ẩm và lão chẳng thể ngồi dậy. Gió rít qua cửa sổ, lùa vào lạnh buốt. Lão muốn ngồi dậy, lấy cái chăn bông trải xuống rồi cuộn quanh người như một cái kén nhưng người lão đau quá. Lão lầm bầm chửi cơn mưa. Mấy câu chửi vẫn chỉ trong đầu. Lão không có thói quen gào rống lên như mấy con mẹ ở chợ.
Tạnh mưa, lão lập tức ra ngoài. Các khớp xương trên người lão vẫn ê ẩm, và lão đã rất khó khăn để đứng dậy. Đi vài bước lão ngã nhào xuống. Cả ngày hôm qua lão chưa có gì bỏ bụng, cơn đói khiến tay chân lão bủn rủn. Hai hàm răng nghiến chặt, hai nắm tay lão cũng xiết lại, rồi cố nhỏm dậy. Vì lý do tuổi già, lão không thể đứng thẳng dậy. " Dây dưa mãi thì thật chó chết." – Lão nói vang trong đầu. Do không đi nổi nên lão hướng suy nghĩ về chỗ gia tài nằm trong hộc tường. Những lá tiền bay phất phơ, nằm xếp gọn và phủ phục trên tay lão. Nhiêu đó thôi là đủ tạo thành một phép thắng lợi tinh thần. Lão đã có thể ngồi dậy. Vì vẫn còn hoa mắt nên lão đã tự làm mình tỉnh táo hơn bằng nước lạnh. Vòi nước lão không mở, lão đã hứng nước rỉ xuống từ mái hiên.
Lý do nhà ông Trọng đã chuyển đi khiến lão mất đi một khoản lợi tức. Ngôi nhà đó đang được sửa sang thành một cửa hàng bán đồ ăn nhanh.
Lão đọc được một tin nhỏ về tòa báo, nơi lão từng làm việc một thời gian. Mấy người ở đó chẳng khác xưa mấy. Cái hội nghị họ đã hao cả triệu bạc để tổ chức, thế ra họ vẫn vung vít tiền để mua danh. Tờ báo lão đọc là báo cũ, chiếu theo ngày ra thì đã được mấy tháng, nghĩa là cũng lâu rồi. " Thật quá quắt." – Lão nói trong đầu.- " Bọn họ nào có biết quý tiền bạc đâu. Mấy người đấy chỉ thích lơ lửng thôi..."
"Mà có thể lắm chứ, vì tiền đấy kiếm dễ quá và không trong sạch gì..." – Lão kết lại bằng một câu thật vang, dĩ nhiên lão vẫn chỉ giữ nó trong đầu. Lão đang quét dọn nhà cửa cho người chủ vẫn thuê mình vào mỗi thứ bẩy. Vấn đề về cái lưng khiến lão không thể cúi xuống để lau gầm giường. Sau khi vắt nước, lão nằm bò ra nhà. Lão dẫm lên khăn lau nhà rồi tuồn nửa người vào gầm giường. Để khăn khỏi tuột, lão đã ép chặt các ngón chân xuống, tư thế này hơi kỳ quặc nhưng chắc chắn việc lau gậm giường sẽ xong.
"Ông làm tốt lắm, đây là tiền của ông."
Lão nhận số tiền công. Lão đếm và thấy dư ra năm chục.
"Cô trả thừa tiền này." – Lão gửi lại nhưng cô ả lắc đầu.
"Chỗ đấy cháu cho ông."
"Cô còn cần tôi làm gì nữa không?"
"Chẳng còn gì cả."
"Vậy mong cô hãy nhận lại tiền. Tôi chưa hèn tới mức phải nhận của bố thí."
Lão cau mày, ả chủ cũng cau mày. Số tiền thừa lão hoàn trả lại. Với một lời chào chưng hửng, hẹn gặp vào tuần sau, lão rời khỏi ngôi nhà.
Cũng như ả chủ đã thuê lão, mấy đứa oắt con ở khu phố cũ không ít lần đem tiền ra bỡn cợt lão. Hẳn là rất nhiều lần và lão nhớ cả. Những gì liên quan tới tiền lão đều nhớ. Mỗi khi lão đi trên đường, cũng có thể đang đi làm về hoặc đang đứng dưới một bóng cây để tránh nắng thì một vài tờ tiền rơi trước mặt lão. Chẳng một lần nào lão nhặt chúng. Dạo đầu lão còn nghĩ mấy tờ tiền do ai đó đánh rơi và theo cơn gió đã bay tới chỗ lão. Vài tờ một, hai ngàn chẳng mấy ai chú ý đến. Những đồng lớn hơn cũng rơi dưới chân lão, và khi giá trị của bản giấy đó đã lên tới hàng trăm thì điều này đã đánh động tới nhiều người. Họ cười đắc chí và sẵn sàng quên mất bản thân để tranh bằng được tờ tiền đó. Lão không có trong số đó. Lão vẫn đi tiếp, và nếu nó có ngáng đường lão thì lão sẽ nhấc chân lên thật cao, rồi bước qua nó.
"Chẳng phải lão thích tiền lắm sao? Tiền đấy."
Vài tiếng nói vang từ trên tầng nhà. Giọng một toán trẻ ranh, kì thực cơ thể chúng đã phát triển đầy đủ nhưng với lão chúng vẫn chỉ là oắt con. Tiếng nói cứ xôn xao, và ngày mỗi lớn. Hẳn là chúng băn khoăn lắm vì lão đã không lọt vào cái bẫy do chúng giăng ra.
"Tiền của tao thì tao sẽ nhặt!"
Lão nói vọng lên, và đi thẳng.
***
Đám con cưng của lão luôn được sưởi ấm vào mùa đông. Gỗ mun rất đắt, vì ở thành phố nên không phải cứ muốn chặt cây là được. Quanh khu ổ chuột sắt vụn thì nhiều chứ tủ bàn thì khan hiếm lắm. Để có một ngọn lửa vừa đủ để tạo nên sự ấm áp lão đã đi xa hơn để thu
Đi bên Nghiêm, chị chỉ dám nở những nụ cười vừa phải, vì còn bận giữ ý của vợ một trưởng phòng thành đạt. Đi bên Quân, chị cười khanh khách, kiểu cười chị ngỡ đã mất từ thời sinh viên. Chị […]
Truyện ngắn
Kế hoạch trả thù cũng tan theo đám mây đang rụng nước. Khi những đóa hoa mùa xuân đã tàn thì cũng là dấu hiệu của mùa hè sắp đến. Nói là một năm có bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông, nhưng thật […]
Truyện ngắn
Sau này khi nhắc lại chuyện đó mấy thằng lại gãi tóc, gãi tai trông có vẻ còn ngượng hơn bọn con gái chúng tôi ngày xưa. Thời tiết tháng Mười đang rất đẹp, đã qua những đợt nắng mưa thất t[…]
Truyện ngắn

Đấy. Có khi, tiền mới làm được người ta trắng mắt ra. Làng Bãi Trạm nằm về phía hạ lưu con sông Bình Thiên, một con sông nhỏ nhưng dài, mát xanh và sâu hút. Ngôi làng nằm trọn trong vòng ta[…]
Truyện ngắn
Câu nói ấy vẫn còn tồn tại trong tôi cho đến hiện tại, không khi nào tôi quên được khoảng thời gian chông gai mà chúng tôi đã cùng nhau vượt qua. Ừ thì ai chẳng có khó khăn, đau khổ, thậ[…]
Tâm Sự

Đừng bao giờ bỏ lại cô gái của bạn với nỗi cô đơn
Con gái, dù có thế nào, nhưng trước mặt người yêu của mình đều chỉ muốn ngoan ngoãn và dịu dàng và được che chở như một con mèo thôi. Có nhiều chàng trai khi cãi nhau với bạn gái thường im […]
Truyện Blog
Hoá ra em chưa bao giờ quan tâm đến cảm giác của tôi
Mỗi lần ăn cơm tôi rất sợ rớt cơm hay thức ăn xuống nền vì như thế em sẽ nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn. Tôi chỉ có thể giúp em rửa chén mà thôi. Quả thật, tôi rất là sợ em y như một đứ[…]
Tâm Sự

Lúc nào mẹ cũng nói mẹ bị bố lừa. Nói theo ngôn ngữ bây giờ thì đây được gọi là tình yêu chớp nhoáng. Hồi ấy bố thật quá cao tay khi quen mẹ chưa được 2 tháng, khi mẹ còn chưa có mặt phòng đ[…]
Truyện ngắn