
Khúc nhạc trong tôi
Bình chọn: 328
Bình chọn: 328
Tôi không muốn làm phiền cô bé, càng không muốn hành trình đến với những ngôi sao trên bầu trời của em bị ảnh hưởng, tôi giữ chặt nó cho riêng mình. Tôi tự nhủ sẽ chứng tỏ tình yêu đó bằng cách sống trọn với niềm đam mê của riêng mình, với ước mơ mà em đã dạy cho tôi thưở bé. Tôi học cách sống sao cho tốt nhất để khi gặp lại, tôi có thể nhìn em mà mỉm cười, mãn nguyện ôn lại những kỉ niệm lúc bên nhau. Điều đó trong tôi khó vô kể, làm sao tôi có thể xa rời những gì mình yêu quý nhất, để sống một cuộc sống khác. Vì cô bé chính là ước mơ của đời tôi, khi tôi đã ước "2 đứa sẽ được bên nhau mãi mãi. Rằng tôi sẽ ở bên, sẽ che chở và nâng đỡ em thực hiện nhưng mơ ước của đời mình."
Có những người đã quen với sống với sự hào nhoáng, nhung lụa nhưng khi trông thấy một thứ gì đó lấp lánh, họ sẽ yêu thứ đó mãi mãi. Tôi cũng không ngoại lệ, tôi yêu em nên cố gắng hết sức mình để xứng đáng với em. Hằng đêm, tôi vẫn nhìn vào chiếc chuông gió hình mặt trời, cố gắng vượt qua nhưng gian nan, để có thể đến gần em hơn nữa. Tôi đã lớn lên như vậy, nhưng khoảnh khắc ngọt ngào ngắn ngủi dường như trong tôi là suối nguồn cho khao khát và khổ đau, nhớ nhung. Chúng đưa tôi trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, và một trái tim đầy những khoảng trống cần được lấp đầy. Có những lúc tôi bị dằn vặt bởi lỗi lầm và đau khổ, hình ảnh trong sáng ngày xưa hiện về như kéo tôi đứng lên, cho tôi nhìn thấy ánh sáng sau những đám mây, lung linh giữa bầu trời đêm đen như chị Hằng Nga sáng tỏ. Tôi mong có một ngày gặp lại cô bé, tôi sẽ ôm cô bạn nhỏ vào lòng, chắc Nhung sẽ thật xinh đẹp, tôi sẽ nói ra với Nhung rằng: "tôi yêu cô bé rất nhiều. cảm ơn vì những gì tốt đẹp em đã dành cho tôi".
*-*-*-*
Ngày đó đến, sau một quãng thời gian dài, đầy những nhớ thương và thiếu thốn. Tôi đến thăm cô bé trong căn nhà nhỏ ở vùng quê, Nhung lúc này đã học xong đại học, và có công việc ổn định. Thật khó nói hết được cảm xúc vì sau một quãng thời gian dài thật là dài, tôi như được trở về với chính mình ngày trước, vẹn nguyên, tinh khôi, và những cảm xúc hôm qua bỗng hiện về chân thực nhất khi tôi nhìn thấy em vẫn xinh đẹp, vẫn mái tóc dài, giọng nói khẽ và nụ cười duyên dáng. Tôi như chết lặng trong phút chốc, tôi không biết mình đang sung sướng, hay đang khổ đau. Tôi không biết mình thuộc về đâu, và những gì thuộc về mình, tưởng như tôi đã có thể vượt qua được những xao xuyến và khát khao, nhưng tôi ngây ngô không biết rằng khi đối diện với thứ mà mình yêu quý nhất, tôi lại tìm thấy con người nhỏ bé và yếu đuối đến đáng thương của chính mình. Khóm hoa hồng vẫn tỏa hương dịu nhẹ, những quyển sách đã ngả màu tháng năm, trên bức tường, có treo một bức tranh vẽ một cô bé và cậu bé đang cùng nhau trò chuyện giữa đêm trăng. Tôi thấy rõ chính mình trong bức tranh, mặc chiếc áo xanh kẻ, và nụ cười đôi bạn dường như tỏa sáng. Tôi chợt muốn khóc, định cất ra điều gì đấy nhưng không thành tiếng. Tôi không nghĩ mình có thể tồn tại qua giây phút đó mà không khỏi ngã nhoài, nhưng kì lạ thay, tôi nhìn lại tất cả với sự biết ơn, trân trọng xen lẫn nuối tiếc. Thật khó có thể nói trước được rằng, nhưng trải nghiệm êm đẹp nhất lại là những rào cản tàn khốc nhất mà chúng ta phải đối mặt. Tôi không nghĩ một ngày, những gì đã từng là đẹp đẽ nhất với tôi trở thành một vật cản ngăn không cho tôi nhìn rõ ràng mọi thứ, khiến tôi run rẩy và khổ sở thế này.
Tôi được biết em đã có người thương yêu, và em bảo rằng người đó rất tốt. Nhung kể cho tôi nghe về những chuyện thời đi học, sau khi 2 đứa xa nhau, cô bạn của tôi đã học giỏi như thế nào, đã làm được những gì. Tôi chỉ im lặng, nghe và không nói, sau khi từ biệt nhau ra về, Nhung tặng tôi một cuốn sổ, cô bé nói rằng:
- Sau khi gặp anh, em đã cố gắng rất nhiều. Anh đã cho em cảm nhận được cuộc sống với những nét khác biệt, cho em nhận thấy em có những nét đáng yêu và biết sống như chính bản thân mình. Cảm ơn anh nhiều lắm.
Tối hôm đó, tôi đọc những dòng em viết trong hàng nước mắt, những tâm sự của em rất chân thật, trong sáng khiến tôi ứa lệ trào. Giá như tôi có th
Khoảng trống có một viên đá nhỏ
Bà cũng nghe kể – những tin kể khi ấy cứ dồn về bà tới tấp – chuyện ông ra ga đón vợ nhưng ngơ ngẩn không nhớ mặt vợ mình. Chỉ đến khi có người phụ nữ khập khiễng đi đến, đập mạnh vào vai ôn[…]
Truyện ngắn
Y im lặng. Y muốn nói một điều gì đó nhưng không nói được. Người cảnh sát rót cho y một chén nước. Y cầm. Và hoảng hốt ném chén. Trong chén, vụn trà hình một bà lão. Vũ Tuấn Anh, người Mộc […]
Truyện ngắn
Có thể tôi thích cậu ấy, thích rất nhiều nhưng cậu ấy không phải là người thích hợp đối với tôi. Ngay từ những buổi học thêm hóa đầu tiên, tôi đã "để ý" tới cậu bạn ngồi cùng bàn có chiếc […]
Truyện ngắn
Cũng như ngày bé, tôi thất vọng có, buồn cũng có… Nhưng tôi không thể chạy về khóc với mẹ và xin mẹ cho tôi từ bỏ cuộc đời được. Có một câu chuyện như thế này: Lúc còn bé, tôi đi học thêm T[…]
Truyện ngắn
Cô yêu anh từ cái thuở nào cô cũng chẳng nhớ và cũng chẳng còn đủ dũng cảm để mà lọ mọ tìm, lọ mọ nắm lấy và bứt phăng đi cái "thuở" làm cô không thôi day dứt và nghĩ suy thật nhiều. Cô thí[…]
Tâm Sự
"Khi nhìn anh sau bao bộn bề yêu thương đã làm tan nát chính trái tim mình, đột nhiên tôi lại thấy lại cảm giác ấm áp như lần đầu tiên rung động." Tôi là một cô gái đã từng nhiệt huyết, mơ […]
Truyện Blog
Bạn có yêu thương ai đó không?
Audio Trên đường về nhà hôm qua, tôi bật đài trên xe ô tô để nghe bản tin Chicago. Tôi nhận ra ngay rằng giọng của phát ngôn viên nghe rất buồn. Một vụ tai nạn máy bay đã xảy ra ở phía bắc […]
Truyện Blog
Truyện cổ tích mèo và sói - Sakurra Mooru
Một câu chuyện cổ tích ngoài đời thực? Bạn có tin không? "Tôi chỉ là một người bình thường như bao người khác, mỗi ngày đến trường về nhà hoặc đi làm thêm. Tôi không tin có chuyện cổ tích tr[…]
Sách Hay