Không đâu bằng nhà mình!
Bình chọn: 259
Bình chọn: 259
Sợ rằng tôi không hiểu điểu gì đang xảy ra, anh tôi vươn người sang và thì thầm, "Dì nhìn thấy xúc xích của bố, vì vậy bố tìm cách giết dì."
Bố tôi quay sang chúng tôi và nói với giọng nghiêm nghị, "Bố nghĩ rằng bố phải kể cho chúng mày biết chuyện gì xảy ra đêm qua..."
***
Khi tôi lên bảy, bố tôi mời tôi vào phòng ngủ của ông và cho tôi xem khẩu súng săn hiệu Mossberg. "Đây là cò, đây là ổ đạn, đây là rãnh ngắm để mày có thể nhìn thấy bất cứ cái đéo gì sắp bắn, còn đây là cách cám súng," ông nói, tay bổng súng. "Bây giờ thì đừng có bao giờ sờ vào nó đấy."
Lý do bố tôi cất khẩu súng săn trong cái ngăn tủ trên đầu giường là vì ông tin rằng lúc nào chúng tòi cũng đểu có nguy cơ bị cướp. "Trong nhà này chúng ta có rất nhiều cứt. Bọn nó muốn lấy chỗ cứt đó. Tao không muốn cho chúng nó lấy cứt của chúng ta. Hiểu chứ?"
Hiểu thì hiểu, nhưng đối vớibố tôi, bất cứ ai gây tiếng động trong nhà tôi sau 1 giờ sáng đều có thể bị coi là kẻ trộm. Tôi không hiểu vì sao ông lại lo lắng đến thế, bởi vì chúng tôi sống ở vùng ngoại ô rất yên tĩnh. Đã có lần tôi hỏi, và ông chi trả lời thế này, "Tao là người của thời đại khác."
"Thời đại nào hả bố?"
"Tao biết thế đéo nào được, khác là khác. Lạy Chúa, đừng có hỏi tao nữa và hãy biết ơn vì tao còn quan tâm."
Mặc dù nỗi sợ có trộm luôn thường trực trong ông, bố tôi rất thích "truổng cời" khi đi ngủ. Nghĩa là ông luôn chẳng mặc gì khi ngủ. Và lúc trần truồng, trông ông giống như một thứ gì đó từ sau bụi cây vọt ra trong phim của Jim Henson rồi hát ông ổng: Lông lá xồm xoàm với đôi lông mày bất chấp sức hút Trái đất.
***
Một đêm, sau cái hôm cho tôi xem khẩu súng săn không lầu, bố tôi tỉnh giấc vì nghe thấy tiếng ầm ầm trong nhà bếp lúc 1 giờ 45 phút. Ông lập tức vớ lấy khẩu súng trên đẩu giường, bảo mẹ tôi ở nguyên trong phòng rồi cứ thế trần truồng đi về phía tiếng động, súng chĩa ra phía trước, tay đặt lên cò.
Tôi nghe tiếng bước chân ông đi qua cửa phòng nên thức dậy và thò đấu ra ngoài, vừa kịp nhìn thấy bố tôi cầm súng chống tay xuống đất rồi bò về phía cánh cửa nhà bếp. Bố tôi dừng lại ở giữa hành lang, sau đó chĩa khẩu súng săn vào cánh cửa đóng kín và quát, "Mày mà bước qua cánh cửa này tao giết chết mẹ mày luôn!"
Trong bếp là em gái của mẹ tôi, dì Jeanne, hôm đấy ở nhà chúng tôi nhưng lại không biết đến cái luật chống trộm 1 giờ sáng, do vậy dì quyết định đi kiếm chút gì ăn đêm. Nghe tiếng dọa, dì mở cửa và nhìn thấy bố tôi trần truồng đứng trên sàn nhà, khẩu súng săn chĩa vào dì còn phần mông phản chiếu ánh sáng hắt ra từ nhà bếp.
Dì chạy vụt qua bố tôi vào phòng mình rồi đóng sầm cửa lại. Bố tôi nghĩ rằng đấy là do dì sợ tên trộm nên vẫn tiếp tục khích động.
Chứng kiến những gì đang xảy ra bên ngoài phòng ngủ, mẹ tôi gọi 911. "Sam! Cảnh sát đang đến. Bỏ khẩu súng xuống và mặc quần áo vào đi!" - bà hét lên từ phía góc nhà.
"Mẹ kiếp, cái gì cũng không cả! Đây là nhà tôi, tôi phải bảo vệ nhà TÔI!" - bố tôi la lên đáp trả.
Cuối cùng cảnh sát cũng tới, khẳng định rằng không có trộm cắp gì ở đầy cả rồi động viên bố tôi mặc quần áo vào và hạ súng xuống.
Sáng hôm sau, mấy anh em tôi và bố mẹ tôi ngồi im lặng bên bàn ăn sáng. Lấn đầu tiên bước ra ngoài kể từ khi chạy trốn khỏi ông bố trần truồng cầm súng của tôi, dì cũng không còn nói nhiều nữa.
Sợ rằng tôi không hiểu điểu gì đang xảy ra, anh tôi vươn người sang và thì thầm, "Dì nhìn thấy xúc xích của bố, vì vậy bố tìm cách giết dì."
Bố tôi quay sang chúng tôi và nói với giọng nghiêm nghị, "Bố nghĩ rằng bố phải kể cho chúng mày biết chuyện gì xảy ra đêm qua. Không có ai đột nhập vào nhà cả. NHƯNG, hãy nhớ rằng, với một người đàn ông thì không đâu bằng nhà mình."
Ông bỏ miếng Grape-Nuts cuối cùng vào miệng và nhẹ nhàng nói, "Xong rồi, đi làm thôi."
Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu...Nhưng con vẫn chưa được biết con ạ. Cậu sinh ra không có vành tai như bao người khác, trông vào gương thì trông rất là kì dị.[…]
Truyện ngắn
Nói chung, về một phương diện nào đó, tôi khá giỏi về học tập. Trở thành lớp phó học tập của lớp suốt ba năm, trở thành học sinh duy nhất được chọn để trao học bổng toàn phần. Nếu là người k[…]
Truyện ngắn

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ Năm canh đầy mẹ thức đủ năm canh Mẹ qua những dòng miêu tả của con Trong 14 năm ròng rã đã qua, con đọc biết bao nhiêu bài viết hay những ca dao ngợi ca sự ân cần[…]
Truyện ngắn

Chuyện kể thành phố - Nàng và cây đàn
Chuyện về nàng được viết rất vội vào một ngày mà nỗi niềm nàng như tiếng đàn vang giữa thành phố này, cô đơn nhưng kiếm tìm sự đồng vọng. Nàng cầm tờ giấy báo, nước mắt lưng tròng. Hỏi nàng[…]
Truyện ngắn

Chúng ta ít khi nói cho con cái mình nghe phải ứng xử sao khi bị phụ tình. Chỉ sợ có ngày nó bị thất tình và muốn tâm sự với mình thì mình lại không nghĩ ra gì mà khuyên nó. Hôm trước đứa b[…]
Truyện Blog
Tiếng đàn ấy luôn phát ra từ cửa sổ tầng hai nơi phòng nhạc. Dành tặng tôi và bạn. 1. Tiếng dương cầm của An luôn bình thản ngân nga, trong căn phòng chật hẹp kín như bưng và hầu như không […]
Truyện ngắn

Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu cuộc hành trình vào đời của một đứa con gái trưởng thành. Nó nhớ hôm đó tiết trời hơi lành lạnh, lá vàng[…]
Truyện ngắn

Bà mẹ quê, ngày tháng không ao ước gì
Mẹ mình, dù có quê kiểu làng thôn hay thị trấn, dù có quê xìtin này hay quê xìtin kia, thì đó là cái quê luôn đáng được thứ tha và kính trọng. Hôm rồi tôi đi chợ Dalat, thấy có hai bà mẹ[…]
Truyện ngắn

Em xin lỗi vì đã...lợi dụng anh
Viết cho những ngày đã qua... Em xin lỗi vì đã lợi dụng hình ảnh nụ cười nơi anh để tìm cho mình một lý do mạnh mẽ mà đứng lên, bước qua những khó khăn của cuộc sống, bởi em biết khi anh t[…]
Tâm Sự