Khi tất cả chỉ còn là kỉ niệm
Bình chọn: 360
Bình chọn: 360
- Sao không về nhà, ngồi đây khóc mãi sao?
Ngạc nhiên, nó quay phắt lại. Là cậu, cậu đang đứng ngay sau lưng nhìn nó bằng một ánh mắt thông cảm.
- Mặc kệ tớ! Chờ tạnh mưa rồi về.
Cậu bước đến, rút khăn giấy đưa cho nó và nói:
- Con gái mà khóc là xấu lắm đó! Thôi nín đi rồi tớ cho kẹo.
Cậu lấy trong túi ra hai cây kẹo mút cho nó. Nó chưa kịp nhận lấy, há hốc mồm lên bất ngờ:
- Cậu... không ghét tớ nữa hả?
Cậu cười:
- Tớ ghét cậu hồi nào? Tớ chỉ muốn cậu bớt đanh đá và dịu dàng hơn thôi. Mà cũng muộn rồi, tớ có 2 cái áo mưa này, cậu mau mặc vào rồi đi về cùng tớ. Tớ sẽ đưa cậu về.
Và chiều mưa hôm ấy, cậu và nó cùng đạp xe dưới mưa, vừa ăn kẹo vừa nói cười vui vẻ.
Ngày hôm sau, không biết thế nào mà tụi con gái trong lớp biết chuyện. Cậu nổi tiếng mà, chắc ai đó trong trường đã tình cờ trông thấy nó đi với cậu. Vừa bước vào lớp đã nghe cả đám bàn tán xì xào không hay về nó:
- Coi nó kìa! Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!
- Cái mặt đúng là không biết xấu hổ...
Nó không nói gì, bỏ ngoài tai tất cả và lẳng lặng vào chỗ ngồi. Nó chả quan tâm. Cậu quay sang nó, cười thật tươi:
- Từ giờ chúng mình sẽ là bạn nhé!
Nó khẽ gật đầu vì thực lòng cũng muốn làm bạn với cậu. Từ hôm qua nó đã biết cậu không ghét nó và cũng không đáng ghét như nó nghĩ.
Ngay hôm đó, cái vạch ngăn cách giữa nó và cậu lập tức bị xóa, nó nói chuyện với cậu nhiều hơn, nhiều khi còn chụm đầu nói say sưa cứ bị giáo viên nhắc hoài. Nó nhận thấy cậu cũng vui tính, nói chuyện rất cởi mở. Cậu giỏi toán lắm, nó hay nhờ cậu chỉ toán nhưng bù lại, nó cũng thường chỉ Anh văn cho cậu. Đôi khi cậu rủ nó sang nhà học nhóm, hôm nào sau buổi học cả hai lại cười váng khắp nhà.
Cậu hay rủ nó đi ăn kem vào mùa đông, nó thích kem sô-cô-la, cậu thích kem sữa. Hầu như chuyện gì cậu và nó cũng kể hết cho nhau nghe. Những lúc buồn, nó lại rủ cậu ra biển lặng im nghe tiếng sóng vỗ rì rào cuốn trôi đi bao phiền muộn đến những miền xa thẳm. Sinh nhật nó, cậu còn tặng cả một chậu hoa nhỏ xíu xinh xinh để nó chăm sóc vì biết nó rất thích hoa. Nó cảm thấy vui vì chưa ai hiểu được nó bằng cậu.
Thấm thoắt cả hai đã lên lớp 11. Cậu bất ngờ có bạn gái, là cô lớp trưởng năng động, xinh xắn lớp sát bên. Cậu vẫn dành nhiều thời gian cho nó, nó cần thì cậu luôn đến bên nó, thậm chí sẵn sàng hủy hẹn với cô bạn gái để đi chơi với nó. Cậu bảo vì nó là bạn thân nên cậu luôn dành quyền ưu tiên nhiều hơn.
Rồi mối tình của cậu kéo dài không được bao lâu. Cậu chia tay cô ấy để đến với một mối tình khác, nhưng cũng chỉ trong chớp nhoáng. Cứ thế, cậu trải qua không biết bao nhiêu là cuộc tình, hầu hết chỉ trong một khoảng thời gian ngắn rồi lại chia tay vì không hợp, theo như cậu nói. Bao cô gái cứ đến rồi đi trong cuộc đời học sinh của cậu. Nó bảo nó sợ rồi cậu cũng sẽ bỏ rơi nó như bọn họ thì cậu bảo nó sao mà ngốc quá. Dường như nó đã quá lo xa.
Thời gian trôi đi, nó và cậu học cùng nhau đã được ba năm. Đến ngày chia tay, nó ôm chặt lấy cậu khóc ngon lành. Theo ý muốn của cả nhà, cậu sẽ đi du học bên Mỹ. Nó chẳng muốn rời xa cậu. Trước ngày cậu đi, cả hai lại ngồi hàng giờ đồng hồ bên bờ biển, nó ngăn lòng thôi không khóc nữa nhưng cảm giác sắp phải xa cậu thật chẳng dễ dàng. Cả hai cứ ngồi trong im lặng, chỉ ước thời gian ngừng trôi...
Rồi nó vào Đại học. Nó lên Thành phố đi học xa nhà. Việc học lu bù cùng với cuộc sống một mình gặp nhiều khó khăn khiến nó không có nhiều thời gian để nghĩ về cậu nữa, nhưng nó biết, có những đêm dài không ngủ, nó nhớ cậu da diết. Nhớ lắm đôi bờ vai vững chãi luôn sẵn sàng cho nó ngả vào mỗi khi nó mít ướt khóc nhè. Nhớ lắm ánh mắt ấm áp mỗi lần nhìn nó, nhớ nụ cười tỏa nắng cùng những buổi chiều nắm tay nhau dạo bước dưới mưa để đến đêm về hai đứa cùng bị cảm lạnh. Nhớ những khi nó buồn, cậu luôn ở bên an ủi, động viên nó hay chỉ đơn giản là một cái nắm chặt tay tiếp thêm sức mạnh cho nó đứng dậy mỗi lần vấp ngã. Nhớ những câu chuyện không đầu không cuối, nhớ những lần nó giận hờn vô cớ để cậu luôn chủ động làm hòa. Dường như, đã quá quen với cảm giác luôn bên cạnh cậu, giờ đây sao xa vắng nó lại thấy lòng trống trải thế này. Ánh đèn đường vàng vọt trên phố vắng hiu hắt rọi vào ô cửa sổ, soi rõ giọt nước óng ánh trên khóe mi nó chỉ chực trào ra.Bao đêm nó khóc vì cậu. Bao đêm nó thổn thức gọi tên cậu mà nghe con tim như sắp nổ tung. Phải chăng, với nó, cậu chỉ là một người bạn đơn thuần? Không, nó nhớ lại những khi bên cậu, tim nó như đập lỗi nhịp. Nó thực sự đã thích cậu từ lâu lắm, nhưng vẫn luôn không chịu thừa nhận, nó tự ép mình chỉ được xem cậu như một người bạn thân thiết suốt mấy năm qua. Làm sao nó có thể thừa nhận cơ chứ? Cậu quá hoàn hảo, còn nó, nó không xứng với cậu. Nó chưa bao giờ nghĩ nó xứng với cậu.
Ngày qua ngày, nó nhớ cậu nhiều hơn, nhưng nó dường như đã tìm được câu trả lời: vì nó quá yêu cậu. Cậu và n

Cuộc sống ngày nay như một chiếc tàu điện, người ta đi qua nhau mà chẳng có thể để lại bất kì ấn tượng nào. Đến cả những người cùng một gia đình có lẽ cũng như thế, vì có đôi lúc, người ta q[…]
Truyện ngắn

Nếu tha thứ được thì hãy tha thứ đúng không bà.... Cái Thương đứng đó, chăm chú nhìn người đàn bà bón từng thìa thức ăn cho đứa con mà lòng đẫm lệ. "Ngoan nào, ăn đi con, ngoan nào" ," ùm, […]
Truyện ngắn
Ngồi bên cửa sổ tầng 5 của giảng đường, cơn mưa bất chợt của Sài Gòn ngang qua cuốn cô bay theo một miền suy tư, kí ức buồn vẫn thổn thức trong lòng. Nỗi nhớ rõ ràng nhất là khi Lệ ngồi ng[…]
Truyện ngắn

Bố mẹ chạy vội ra và sau khi nghe anh tôi mếu máo tường thuật lại sự việc thì mẹ ra sức dỗ dành còn bố thì chỉ lẳng lặng dắt xe ra khỏi nhà. Nhà tôi có hai anh em trai, anh tôi hơn tôi 3 tu[…]
Truyện ngắn

"Mẹ không thích con kêu khó..."
Đây là câu chuyện cảm động có thật do một tiến sĩ của ĐH Harvard kể lại. Anh là An Kim Bằng. Tiến sĩ An Kim Bằng , người Trung Quốc, tốt nghiệp toán học tại Đại học Harvard. Ngày 5/9/1997,[…]
Truyện ngắn
Trả lại anh những ngày bình yên
Yêu một người không yêu bạn, giống như ôm một cây xương rồng, càng xiết chặt vòng tay ôm, càng khiến mình bị tổn thương và trái tim rướm máu "Trách tim mình chẳng đủ vô tình để phôi pha mà[…]
Tâm Sự
Nhân một ngày căn phòng chênh vênh đầy gió. Mình nằm ngủ. Anh ấy thì loay hoay giữa đống lộn xộn... Vào một ngày đẹp trời, tôi nghĩ là mình phải thay đổi kiểu tóc. Thế là tôi ra tiệm cắt tó[…]
Tâm Sự

Khi bạn bị tuột một cúc áo ngực
Người ta không nhớ lâu việc bạn bị hở ngực, hở đồ lót, nhưng sẽ nhớ và bật cười thú vị vì hình ảnh bạn rối rít và thảm hại, cuống quít chỉnh đốn bản thân. Trong những trang phục của mình, t[…]
Truyện Blog

Em 20, em chưa hẳn đã là đàn bà với ngọt ngào và quyến rũ của những khóe mắt miên man hay những bờ môi khao khát. Em 20, em chưa hết là trẻ con nhắng nhít, hồn nhiên với những trò chơi không[…]
Truyện Blog

Nhóc nicolas, quả bóng và những chuyện chưa kể khác
Có ai đã qua 50 năm rồi mà vẫn cứ mãi là một cậu nhóc tinh nghịch, lạc quan, luôn mỉm cười trước mọi chuyện không nhỉ? Bạn biết không, cậu bé ấy chính là Nhóc Nicolas đấy. Nếu bạn không ti[…]
Sách Hay