XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình - BlogRadio.Yn.Lt
Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình

Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 497

Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình

23:29 - 08/09/2015
à đều có óc hài hước giống nhau. Patrick ở Los Angeles lâu hơn tôi một chút nên hết sức tận tình chỉ bảo cho tôi, nhưng trừ cậu ta ra, người duy nhất tôi thường xuyên gặp là các cô điếm mặc đổ đàn ông đứng trước cửa khu nhà. Sau vài tuần thì một cô tiếp cận phòng tôi, và thực sự thì tôi cũng có phần thích thú khi nghĩ rằng được trò chuyện với một ai đó mới.


"Đây là xe cậu à?" cô ta vừa hỏi vừa chỉ chiếc Ford Ranger màu trắng của tôi.


"Vâng," tôi đáp.


"Đêm qua bạn gái tôi vô tình nôn lên xe cậu, nhưng tôi rửa sạch rồi. Chỉ muốn xin lỗi một câu thôi," cô ta nói rồi bỏ đi.


Lần đầu tiên trong đời tôi thấy nhớ nhà. "Cuộc sống ở đấy thế nào?" bố hỏi qua điện thoại lúc tôi gọi về nhà sau đó chừng một tháng để hỏi thăm.


Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình


"Ồ, bố biết đấy. Khá ổn," tôi đáp, không muốn ông biết tôi đang cảm thấy lạc lõng thế nào.


"Vớ vẩn, mày nói dối. Nghe giọng là tao biết."


"Cũng không được tốt đẹp cho lắm, bố ạ."


Tôi kể cho bố nghe mọi chuyện đang xảy ra, xả hết những cảm xúc đang chất chứa trong lòng bấy lâu.


"Từ giờ trở đi, khi bố hỏi chuyện, bố hoan nghênh việc mày cởi mở, nhưng đừng kể cho bố nghe những chuyện như là quay tay vì bọn hàng xóm đồng tính nữa nhé", bố vừa nói vừa cười. "Nghe này, mày mới chỉ ở đó có một tháng. Chuyện này cần phải có thời gian. Steven Spielberg không trở thành Steven Spielberg trong một tháng đâu. Tao nói thêm là có lẽ thằng cha đấy còn xấu trai hơn mày rất nhiều."


Bố trò chuyện với tôi thêm vài phút nữa về đội Padres và đội Chargers, về tình hình các anh tôi và mẹ tôi như thế nào, sau đó tôi thấy dễ chịu hơn.


Vì vậy tôi học hành chăm chỉ, và vài tháng sau tôi xin được chân phục vụ bàn tại Crocodile Café ở Phố cũ Pasadena. Về cơ bản, nó là một quán khá vắng của T.G.I. Friday's. Xin được việc là một thắng lợi nho nhỏ, nhưng bố tôi không nghĩ như thế.


"Nhố nhăng, mày làm tốt đấy. Xin việc bồi bàn ở Los Angeles đâu có dễ. Bọn diễn viên khốn kiếp, chúng nó nhận được đủ thứ việc. Mẹ mày và bố rất tự hào về mày. Bố mẹ phải đến đón mày đi ăn mừng mới được," bố nói.


"Không cần thiết đâu bố ơi."


"Vớ vẩn."


(Bố tôi thích dùng từ vớ vẩn và sử dụng nó theo nhiều biến điệu khác nhau. Lần này, câu của ông có nghĩa là, "đừng có mà cãi về chuyện này.")


Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình


Bố mẹ muốn tôi tự tin ở bản thân, và họ biết rằng tôi sẽ không thể nào thành công được nếu thiếu tự tin. Tôi không phải là Charles Bukowski, nỗi đau khổ này chẳng thể nào biến tôi thành thiên tài văn học và mang nhuận bút về cho tôi dược. Bố tôi kết thúc cú điện thoại bằng một câu dứt khoát.


"Bố sẽ đưa mày đi ăn Thịt bò Thượng hạng Lawry's!"


Lawry's nổi tiếng chủ yếu là nhờ muối gia vị, bạn có thể mua được ở hầu hết các cửa hàng tạp hóa lớn; nhưng họ còn có một cửa hàng bít tết nổi tiếng ở Los Angeles mà bố tôi rất thích, Nhà hàng Sườn Thượng hạng Lawry's.


Ngay sau cuộc điện thoại, bố bắt mẹ (mẹ đã đánh bại bố và kết nối Internet vào máy tính của mẹ ở nhà) tạo cho bố một địa chỉ email chỉ để gửi email cho tôi kèm đường link website của Lawry's. Tiêu đề là "Lawry's" còn nội dung chỉ vỏn vẹn, "Thịt bò ở đây ngon vãi xoài!" cùng đường link dẫn đến thực đơn của nhà hàng.


Thứ Sáu tuần sau đó, bố mẹ đón tôi trên chiếc Chevy Blazer của anh Evan bỏ lại ở nhà để đi Hawaii theo đuổi sự nghiệp lặn biển.


"Ai đã sẵn sàng thưởng thức món thịt bò thượng hạng nào?!" bố hỏi khi tôi bước chân vào xe.


Sau đó ông bắt đầu đặt cho tôi một đống câu hỏi về chuyện viết lách của tôi, cuộc sống ở Los Angeles, và gần như là mọi chủ đề ông nghĩ ra trên chuyến xe hai mươi phút đến nhà hàng, nằm tại chỗ giao nhau của đại lộ La Cienega và Wilshire.


Trước đó tôi đã mời Patrick, và cậu ta đón chúng tôi ở hành lang nhà hàng. Bốn chúng tôi ngồi xuống một bàn và ngay khi đổ uống được mang ra, bố tôi nâng ly chúc mừng tôi và Patrick.


"Chúc mừng các chàng trai. Vì đã kiên trì học nghể và vẫn tiếp tục theo đuổi nó. Và chúc mừng Justin vì đã tìm được công việc mới."


Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có người lại chúc mừng nồng nhiệt đến thế với một công việc có mức lương tối thiểu, nhưng niềm tự hào của bố tôi hoàn toàn chân thật.


Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình


Cô phục vụ bàn chúng tôi hôm đấy có mái tóc vàng và đôi mắt to màu xanh nước biển. Dù đang mặc bộ đồng phục hầu bàn xoàng xĩnh nhưng trông cô vẫn hết sức hấp dẫn.


Như thường lệ, bố tôi giở hết bài tán tỉnh ra. Ông bắt đầu hỏi cô bất cứ câu hỏi nào có thể tưởng tượng ra về lịch sử của Lawry's, món thịt bò thượng hạng, sản phẩm muối gia vị, rồi sau đó chuyển sang những câu hỏi về đời tư của cô - sống ở đâu (Hollywood), làm gì (diễn viên) - vân vân. Khi mẹ tôi phạm sai lầm là thử gọi món hải sản duy nhất trong thực đơn, bố tôi nhân

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Ai cho ta hạnh phúc?

Ai cho ta hạnh phúc?

Với tuổi thơ của mình, tôi đã quen với những trận đòn roi, ngày đó Bố Mẹ không chỉ mắng mà còn đánh tôi rất nhiều. Dường như từ khi biết ghi nhớ thì tôi nhớ rằng mình lớn lên trong những trậ[…]

Truyện ngắn

Chiếc đồng hồ hoàn hảo

Chiếc đồng hồ hoàn hảo

Đôi khi trong cuộc đời, họ cố tìm kiếm một cuộc sống có vẻ tuyệt vời và hoàn hảo, nhưng thực ra lại rất nặng nề và phiền toái. Nếu sự hoàn hảo trở thành một gánh nặng, bạn hãy đặt nó xuống đ[…]

Truyện ngắn

Vì sao người ta lạc lối?

Vì sao người ta lạc lối?

Có một câu chuyện liên quan đến Dương Chu, một triết gia và học giả nổi tiếng, sống tại nước Ngụy trong thời kỳ Chiến Quốc . Một ngày nọ, người hàng xóm của Dương Chu bị mất một con cừu và […]

Truyện ngắn

Thiên sứ của mẹ

Thiên sứ của mẹ

Đúng là dì ghẻ con chồng làm sao mà thương nhau cho được... Dì nhận lời kết hôn khi chưa tròn 21 tuổi. Em...làm vợ anh nhé! Bố nhìn thẳng vào đôi mắt nâu tươi sáng của dì mà nói. Dì khôn[…]

Truyện ngắn

Thời gian để yêu - Tháng 6

Thời gian để yêu - Tháng 6

Một hôm, cô quyết định tỏ tình, mơ ước xây dựng một gia đình với anh. Cô rủ anh đi ăn khuya, trên đường về cô ôm anh và nói rằng cô yêu anh. Anh im lặng không nói gì. Thứ Hai, ngày 06.06.20[…]

Truyện ngắn

Lá thư gửi bố

Lá thư gửi bố

Cuộc đời quá ngắn mà yêu thương thì quá dài! Lá thư viết sau khi bố mất. Mạnh mẽ, kiên cường và tin là luôn có cha bên cạnh mình. Bố sinh ra trong một làng quê đúng nghĩa, với trâu bò lúa […]

Truyện ngắn

Lá thư cho em

Lá thư cho em

Tôi bỗng thảng thốt: Em đã yêu ai? Từ bao giờ? Em yêu người ấy nhiều đến mức đau lòng vậy sao? Anh Linh ơi, làm sao để quên một người? Tôi trả lời: "Đau quá thì tự buông thôi", hôm qua em[…]

Truyện ngắn

Người con hiếu thảo

Người con hiếu thảo

Tôi chuyển nhà đến nơi ở mới không bao lâu, cứ mỗi ngày vào lúc trời gần sáng ở lầu trên vang ra tiếng đóng cửa rất mạnh, và kế tiếp là âm thanh của một tràng tiếng chân bước đi ting ting ta[…]

Truyện ngắn

Thời gian không trở lại

Thời gian không trở lại

Tài sản bà luôn giữ bên mình là những tấm ảnh đen trắng với nhiều mảng ố. Trong ấy, bà thật trẻ, miệng chưa móm mém, tóc còn đen nhánh. Nhưng bà giữ nó không phải vì hình ảnh của bà. Bà giữ […]

Truyện Blog

Kỷ niệm khó quên trong đời CEO Amazon

Kỷ niệm khó quên trong đời CEO Amazon

Giám đốc điều hành Amazon – Jeff Bezos học tại trường đại học Princeton, trong buổi lễ tốt nghiệp vào năm 2010 ở Princeton, ông đã chia sẻ một câu chuyện từ hồi thơ ấu. Bà nội của Bezos – CE[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất