Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình
Bình chọn: 517
Bình chọn: 517
"Đây là xe cậu à?" cô ta vừa hỏi vừa chỉ chiếc Ford Ranger màu trắng của tôi.
"Vâng," tôi đáp.
"Đêm qua bạn gái tôi vô tình nôn lên xe cậu, nhưng tôi rửa sạch rồi. Chỉ muốn xin lỗi một câu thôi," cô ta nói rồi bỏ đi.
Lần đầu tiên trong đời tôi thấy nhớ nhà. "Cuộc sống ở đấy thế nào?" bố hỏi qua điện thoại lúc tôi gọi về nhà sau đó chừng một tháng để hỏi thăm.
"Ồ, bố biết đấy. Khá ổn," tôi đáp, không muốn ông biết tôi đang cảm thấy lạc lõng thế nào.
"Vớ vẩn, mày nói dối. Nghe giọng là tao biết."
"Cũng không được tốt đẹp cho lắm, bố ạ."
Tôi kể cho bố nghe mọi chuyện đang xảy ra, xả hết những cảm xúc đang chất chứa trong lòng bấy lâu.
"Từ giờ trở đi, khi bố hỏi chuyện, bố hoan nghênh việc mày cởi mở, nhưng đừng kể cho bố nghe những chuyện như là quay tay vì bọn hàng xóm đồng tính nữa nhé", bố vừa nói vừa cười. "Nghe này, mày mới chỉ ở đó có một tháng. Chuyện này cần phải có thời gian. Steven Spielberg không trở thành Steven Spielberg trong một tháng đâu. Tao nói thêm là có lẽ thằng cha đấy còn xấu trai hơn mày rất nhiều."
Bố trò chuyện với tôi thêm vài phút nữa về đội Padres và đội Chargers, về tình hình các anh tôi và mẹ tôi như thế nào, sau đó tôi thấy dễ chịu hơn.
Vì vậy tôi học hành chăm chỉ, và vài tháng sau tôi xin được chân phục vụ bàn tại Crocodile Café ở Phố cũ Pasadena. Về cơ bản, nó là một quán khá vắng của T.G.I. Friday's. Xin được việc là một thắng lợi nho nhỏ, nhưng bố tôi không nghĩ như thế.
"Nhố nhăng, mày làm tốt đấy. Xin việc bồi bàn ở Los Angeles đâu có dễ. Bọn diễn viên khốn kiếp, chúng nó nhận được đủ thứ việc. Mẹ mày và bố rất tự hào về mày. Bố mẹ phải đến đón mày đi ăn mừng mới được," bố nói.
"Không cần thiết đâu bố ơi."
"Vớ vẩn."
(Bố tôi thích dùng từ vớ vẩn và sử dụng nó theo nhiều biến điệu khác nhau. Lần này, câu của ông có nghĩa là, "đừng có mà cãi về chuyện này.")
Bố mẹ muốn tôi tự tin ở bản thân, và họ biết rằng tôi sẽ không thể nào thành công được nếu thiếu tự tin. Tôi không phải là Charles Bukowski, nỗi đau khổ này chẳng thể nào biến tôi thành thiên tài văn học và mang nhuận bút về cho tôi dược. Bố tôi kết thúc cú điện thoại bằng một câu dứt khoát.
"Bố sẽ đưa mày đi ăn Thịt bò Thượng hạng Lawry's!"
Lawry's nổi tiếng chủ yếu là nhờ muối gia vị, bạn có thể mua được ở hầu hết các cửa hàng tạp hóa lớn; nhưng họ còn có một cửa hàng bít tết nổi tiếng ở Los Angeles mà bố tôi rất thích, Nhà hàng Sườn Thượng hạng Lawry's.
Ngay sau cuộc điện thoại, bố bắt mẹ (mẹ đã đánh bại bố và kết nối Internet vào máy tính của mẹ ở nhà) tạo cho bố một địa chỉ email chỉ để gửi email cho tôi kèm đường link website của Lawry's. Tiêu đề là "Lawry's" còn nội dung chỉ vỏn vẹn, "Thịt bò ở đây ngon vãi xoài!" cùng đường link dẫn đến thực đơn của nhà hàng.
Thứ Sáu tuần sau đó, bố mẹ đón tôi trên chiếc Chevy Blazer của anh Evan bỏ lại ở nhà để đi Hawaii theo đuổi sự nghiệp lặn biển.
"Ai đã sẵn sàng thưởng thức món thịt bò thượng hạng nào?!" bố hỏi khi tôi bước chân vào xe.
Sau đó ông bắt đầu đặt cho tôi một đống câu hỏi về chuyện viết lách của tôi, cuộc sống ở Los Angeles, và gần như là mọi chủ đề ông nghĩ ra trên chuyến xe hai mươi phút đến nhà hàng, nằm tại chỗ giao nhau của đại lộ La Cienega và Wilshire.
Trước đó tôi đã mời Patrick, và cậu ta đón chúng tôi ở hành lang nhà hàng. Bốn chúng tôi ngồi xuống một bàn và ngay khi đổ uống được mang ra, bố tôi nâng ly chúc mừng tôi và Patrick.
"Chúc mừng các chàng trai. Vì đã kiên trì học nghể và vẫn tiếp tục theo đuổi nó. Và chúc mừng Justin vì đã tìm được công việc mới."
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có người lại chúc mừng nồng nhiệt đến thế với một công việc có mức lương tối thiểu, nhưng niềm tự hào của bố tôi hoàn toàn chân thật.
Cô phục vụ bàn chúng tôi hôm đấy có mái tóc vàng và đôi mắt to màu xanh nước biển. Dù đang mặc bộ đồng phục hầu bàn xoàng xĩnh nhưng trông cô vẫn hết sức hấp dẫn.
Như thường lệ, bố tôi giở hết bài tán tỉnh ra. Ông bắt đầu hỏi cô bất cứ câu hỏi nào có thể tưởng tượng ra về lịch sử của Lawry's, món thịt bò thượng hạng, sản phẩm muối gia vị, rồi sau đó chuyển sang những câu hỏi về đời tư của cô - sống ở đâu (Hollywood), làm gì (diễn viên) - vân vân. Khi mẹ tôi phạm sai lầm là thử gọi món hải sản duy nhất trong thực đơn, bố tôi nhân

Đây có lẽ là lần cuối cùng trong cuộc đời hắn ăn tàu hũ. Chiều Sài Gòn mát lạ trên con phố nhỏ, hắn bước đi trong mơ […]
Truyện ngắn

Tôi biết Nguyên đã cố nói cho tồi điều này. Rằng Nguyên chỉ xem tôi chỉ một con nhỏ bạn thân bình thường, rằng Nguyên biết tôi có thích cậu, rằng Nguyên chỉ không muốn làm tôi tổn thương, rằ[…]
Truyện ngắn
Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người. Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về m[…]
Truyện ngắn

Mối tình đầu là mối tình ngọt ngào nhất nhưng cũng đau khổ nhất. Nó chứng kiến cái cảm xúc lần đầu biết rung động, lần đầu biết bối rối hay đỏ mặt trước một ai đó, và là lần đầu con tim biết[…]
Truyện Blog
Tôi gặp em, tôi mất em, tôi chờ em
Hãy sống, hãy yêu, hãy làm gì để mình đừng phải hối hận. Đừng bao giờ đem lý trí và tình yêu ra so sánh rồi đến khi nhìn lại mới biết mình đã sai... 2h00 ngày 23/09/2013. Cách đây vài giờ […]
Tâm Sự

Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa
Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ. Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tr[…]
Truyện ngắn

Hãy sống hết mình! Không phải vì lo tương lai mọi thứ sẽ lụi tàn, mà bởi vì cuộc đời là như vậy, những cái đã qua rồi thì không níu lại được, những cái sẽ đến, những thứ bất ngờ, những xoay […]
Truyện ngắn
Một nửa yêu thương chưa trọn vẹn!!!
Nhưng anh ơi, đến hôm nay thì nó đã sốc thật sự khi nghe những gì anh nói về nó với cô bạn ấy. Anh nói anh ghét nó, những gì nó nhận vừa qua như thế là "xứng đáng" với nó, anh nói nó hai mặt[…]
Tâm Sự